: Yuu“Phó lão sư, em biết dì đang nằm viện, lúc này thật sự không thích hợp để nói về chuyện này, nhưng em vẫn muốn hỏi anh. Khoảng thời gian này anh thật sự bận vì tăng ca? Hay bởi vì trong lòng vẫn còn để tâm, coi đây là cái cớ để xa cách em?”
Kiều An nói xong, vẫn chăm chú nhìn Phó Cảnh Tri. Cô nhìn thấy trên mặt anh lộ rõ sự kinh ngạc, rồi sau đó, con ngươi rốt cuộc cũng nổi lên một tia gợn sóng.
Cô trầm mặc, do dự không biết có nên nói rõ sự tình không, chỉ sợ càng hỏi càng sẽ cảm thấy bị tổn thương.
Sở Mịch đã hỏi cô, chuyện kinh tế trong nhà về sau ai lo?
“Kiều An, em có thích anh không?” Anh cười hỏi.
Kiều An ngẩn ra, có chút không theo kịp tiết tấu xoay chuyển nhanh chóng của Phó Cảnh Tri, nhưng cô vẫn thành thật gật đầu: “Càng ngày càng thích.” Lời nói đặc biệt chân thành.
Phó Cảnh Tri mím môi, trong lòng hiện lên một sự vui sướng khó lòng giải thích được. Anh đón nhận ánh mắt mờ mịt của cô, đôi tay ôm lấy mặt cô: “Kiều An, anh cũng thích em.”
Bất ngờ thổ lộ như vậy, tim Kiều An đột nhiên đập thình thịch lợi hại.
Cô vẫn không hiểu ý anh là gì, chỉ bình tĩnh nhìn anh, nụ cười trên môi bị cô nỗ lực áp chế, không chịu vẽ lên một đường cong tuyệt đẹp.
“Kiều An, anh thích em, em cũng thích anh, không có điều gì tốt hơn và may mắn hơn thế nữa, có đúng không?” Phó Cảnh Tri nói tiếp: “Như vậy là tốt rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
