: YuuDạo này Kiều An bị mất ngủ, thật ra cô rất mệt, nhưng làm cách nào cũng không thể ngủ được, mắt cứ mở thao láo đến lúc đồng hồ báo thức vang lên. Cô từ trên giường ngồi dậy, đầu đặc biệt đau, tâm tình cũng không thể nào mà tốt lên được.
Hôm nay cô không cần tới kiểm tra việc trang hoàng, nhưng Tiểu Triệu lại xin nghỉ, cô phải tới làm thay vị trí của cô ấy.
“Kiều Nhi, ăn sáng thôi.” Mẹ Kiều gõ cửa phòng cô.
Đầu Kiều An truyền đến một cơn choáng váng, một lần nữa ngã lại lên giường: “Con ra ngay.”
Sau đó, cô nhắn tin cho Phó Cảnh Tri.
Kiều An: [Chào buổi sáng, Phó lão sư, hôm nay anh có bận không?]
Phó Cảnh Tri không trả lời lại, cô lại trở mình, buồn rầu nằm trong chăn.
Lúc cô cảm thấy một màn đen kịt đang che phủ mắt mình thì màn hình điện thoại trong chăn sáng lên, cô nhanh chóng click mở.
Phó Cảnh Tri: [Chào buổi sáng, đã bắt đầu đi làm rồi.]
Anh còn gửi tới một bức ảnh chụp bàn làm việc của anh, bàn làm việc vô cùng sạch sẽ chất đầy tài liệu.
Kiều An có chút đau lòng, cô gõ chữ: “Thương anh, cố lên!
Phó Cảnh Tri: [ / ôm ]
Nói thêm vài câu nữa với Phó Cảnh Tri, cô rời giường, vội vàng ăn nửa chén cháo rồi đi tới cửa tiệm. Sau một ngày bận rộn như thường lệ, lâu lắm rồi cô mới được về nhà đúng giờ vào buổi chiều, mệt mỏi lại buồn ngủ, tinh thần cô càng thêm hoảng loạn. Vì vậy, cô trực tiếp lái xe tới tiểu khu nhà Phó Cảnh Tri, chờ đến khi cô đậu xe xong xuôi, cô bỗng nhiên mờ mịt không hiểu vì sao mình lại tới đây.
Hầu hết thời gian trước kia, đều là Phó lão sư dính lấy cô, dính vô cùng chặt.
Kiều An thả cá khô xuống, mấy con mèo thấy vậy lập tức “meow meow” chạy tới vây quanh cô, cô theo thói quen định đưa tay ra vuốt ve chúng. Lông mèo dưới lòng bàn tay đặc biệt thoải mái, mềm mại và ấm áp, mấy con mèo được cô vuốt ve ngoan ngoãn nằm dưới chân không nhúc nhích, chỉ có móng vuốt vẫn đang che giấu mấy con cá khô, đôi khi lại xé con cá khô ra làm đôi. Được vuốt ve vô cùng thoải mái, nó còn “meow meow” đáp lại vài tiếng, chủ động đem thân thể hướng tới dưới tay cô cọ cọ.
Cô nhớ tới lúc ban đầu tình cờ gặp Phó Cảnh Tri vài lần, lúc đó anh cũng đang cho mèo ăn. Vào thời điểm đó, thần sắc của anh đặc biệt dịu dàng, một người cùng với mấy con mèo vây quanh, vẻ ngoài thuần lương đó đã làm trái tim cô mềm đi. Chỉ là cô vẫn luôn coi anh là giáo viên của Sở Mịch, luôn nói chuyện cẩn thận với anh, lúc nào cũng phải suy nghĩ hai lần mới dám nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
