: Yuu“Đừng bắt nạt Phó lão sư của chúng ta.”
Tiếng ồn ào trong tiệm truyền tới phòng bếp, Kiều An cởi khẩu trang đi ra bên ngoài, liền thấy Tiểu Triệu đang cầm đầu đám nhân viên phục vụ tò mò của quán đứng trước mặt Phó Cảnh Tri.
“Bà chủ, sao chị chỉ bênh vực người của mình vậy? Chúng em cũng là người của chị mà.” Có ai đó hét lên.
Thấy vậy, Kiều An đặt một tay lên vai Phó Cảnh Tri: “Phó lão sư không giống, anh ấy là người đàn ông của cuộc đời chị.”
Mấy nhân viên phục vụ kề vai sát cánh đều mỉm cười ẩn ý “ồ” lên một tiếng, âm thanh được kéo dài ra, vô cùng ái muội.
Kiều An bối rối, gương mặt nhanh chóng đỏ lên, vừa thẹn vừa bực, bàn tay đặt trên bả vai Phó Cảnh Tri cũng nóng lên.
“Đang trong giờ làm việc, mau đi làm đi.” Không dám nhìn người con trai bên cạnh, cô chạy trối chết vào trong phòng bếp.
Phó Cảnh Tri vẫn luôn không nói gì, bình tĩnh ngồi xuống. Anh nhìn bóng dáng chạy trối chết kia, đôi mắt tràn đầy ý cười.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng cô nữa, anh lúc này mới xem xét mấy nhân viên phục vụ vô cùng ồn ào, đều là những gương mặt tươi trẻ, tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân. Vài người hi hi ha ha nói chuyện, trên mặt tất cả đều là ý cười vui vẻ.
Anh lại cầm cây bút lên, nghĩ tới cái ý nghĩ vừa mới xuất hiện trong đầu mình, trên môi hiện lên một nụ cười bất lực. Chợt, ý nghĩ đó như có như không tan biến không còn dấu vết.
Chạng vạng, Kiều An cùng Phó Cảnh Tri trở về Kiều gia. Gần đây cô thường không ăn cơm ở nhà, lúc chiều cô đã sớm đăng một đống đồ ăn vào nhóm chat của gia đình trên Wechat.
Sau khi leo cầu thang xong, đứng trước cửa, cô vừa tìm chìa khóa vừa nói với Phó Cảnh Tri: “Tối nay đều là món chúng ta thích ăn.” Nụ cười trên môi cô vô cùng ngọt ngào.
Không nghĩ Hứa Nụ cũng ở đây.
Cô ấy ngồi cùng ba Kiều ở trên sofa, cùng nhau xem mấy cái tin đồn giới giải trí trên TV.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
