“Chuyện xem mặt ngày mai vốn không ai ngoài biết. Nhưng nếu bị đồn ra ngoài làm hỏng danh tiếng con gái tôi, tôi không để yên đâu đấy!”
“Tôi biết, tôi biết! Chị cứ yên tâm, chuyện này tôi tuyệt đối giữ kín như bưng!” Bà Trương hiểu ý mà vội vàng cam đoan.
Vừa nói, bà ta vừa nhìn về phía Giang Thiển. Cô gái trẻ đứng thẳng, cả người toát lên khí chất thư hương, chẳng hề giống cô gái nông thôn chút nào, nhìn một cái cứ tưởng sinh viên đại học thành phố về quê!
Bà ta mỉm cười:
“Thiển Thiển, cháu yên tâm, thím nhất định sẽ tìm cho cháu người còn tốt hơn gấp vạn lần thằng kia, để nó phải hối hận không kịp!”
Giang Thiển lễ phép mỉm cười, không nói thêm gì.
Bà Trương thấy chuyện đã giải quyết xong thì cũng không nấn ná thêm nữa. Rời khỏi nhà họ Giang, thấy bố Giang vẫn đứng canh ở cửa, bà mối Trương còn lễ phép chào hỏi mấy câu rồi cũng rời đi.
Thế nhưng vừa mới ra khỏi đội sản xuất Ngũ Tinh, bà mối Trương đã đổi ý. Về đến nhà, bà liền bảo con trai đạp xe đưa mình chạy một mạch đến thôn nhà họ Hàn.
Con gái nhà họ Giang bên nhị phòng rõ ràng là đã dính líu với thằng nhãi nhà họ Vương, vậy thì hôn sự của cậu con trai làm quân nhân nhà họ Hàn chẳng phải lại trống ra rồi sao?
Bà nhất định phải tới đó hỏi thử xem sao!
Bà mối Trương vừa rời đi, Chu Quế Vân cũng chỉ an ủi con gái mấy câu. Thấy con gái thật sự không để chuyện này trong lòng thì bà mới yên tâm phần nào. Nhưng bà cũng không chậm trễ, mà cùng với chồng mình trực tiếp sang nhà Giang nhị thúc.
Giang nhị thúc và Tôn thị thấy anh chị cả đến thì trong lòng có chút chột dạ. Nhưng hai vợ chồng lại nghĩ chắc anh chị vẫn chưa biết chuyện này đâu.
Ai ngờ Tôn thị vừa ra cửa đã bị một cái bạt tai như trời giáng từ chị dâu cả Chu Quế Vân làm cho loạng choạng lùi mấy bước!
“Bốp!”
Chu Quế Vân vốn quen làm việc đồng áng, sức lực khỏi cần nói cũng biết. Một bạt tai ấy trực tiếp khiến mặt Tôn thị lệch hẳn một bên.
“Bác gái, bác làm gì vậy ạ?” Giang Nguyệt vừa tan làm về tới, vừa bước ra khỏi cửa đã thấy mẹ mình bị đánh. Thế là sắc mặt cô ta lập tức biến đổi, vội vàng chạy lại đỡ lấy mẹ mình.
“Chị dâu, có tức giận gì thì cứ trút lên em, đừng đánh con bé Nguyệt!”
“Chị dâu, có gì cứ từ từ nói, từ từ nói...” Giang nhị thúc mặt tái mét, cuống quýt lên tiếng can ngăn.
Chu Quế Vân trừng mắt nhìn chằm chằm hai vợ chồng họ:
“Vợ chồng các người giỏi thật đấy. Con gái làm ra cái chuyện trời đánh như vậy mà hai người còn bao che? Hôm qua tôi vừa mới đến nói với các người là ngày mai sang nhà một chuyến, Thiển Thiển nhà tôi chuẩn bị đi xem mặt. Vậy mà hôm nay các người đã giở trò như thế này rồi?”
Dù giận đến mức run người, ngoài cửa còn có bố Giang đang canh, nhưng câu này bà vẫn cắn răng, cố nén tức mà hạ thấp giọng nói ra.
Giang nhị thúc vừa thấy chị dâu vừa vào nhà đã ra tay thì cũng biết ngay là không giấu được nữa. Nghe đến đây thì vội lên tiếng:
“Chị dâu, chị bớt giận, chuyện này... chuyện này không phải là chúng em cố tình giấu giếm đâu, bọn em cũng mới biết thôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
