Chẳng qua vì bên nam là lính, bận rộn suốt. Sau khi hai bên gia đình đồng ý, vì anh vẫn chưa có thời gian về để tổ chức cưới nên mới bị trì hoãn cho đến bây giờ.
Nhưng đằng nào cũng đợi đến ba năm rồi, sao tự nhiên lại nói không lấy nữa? Lại còn dính dáng đến Vương Hạc Tùng?
Ở trong nhà, lúc này Chu Quế Vân cùng hai chị em dâu Triệu Ái Anh và Triệu Ái Phượng cũng đã kịp phản ứng.
Chu Quế Vân mặt mày sầm sì:
Dù là bà mối, kiếm tiền mai mối là chuyện thường, nhưng với loại người thế này thì bà không làm, sợ làm hỏng danh tiếng của mình!
Sắc mặt Chu Quế Vân càng lúc càng khó coi.
Bà ấy biết, đã đến mức bà Trương dám nói ra thì tuyệt đối không thể sai được!
Triệu Ái Anh và Triệu Ái Phượng tức sôi máu, lập tức chửi bới om sòm:
“Con đã thấy Giang Nguyệt đó chẳng phải hạng thật thà gì rồi! Suốt ngày dẫm lên danh tiếng của Thiển Thiển nhà chúng ta, khoe khoang mình giỏi giang đảm đang. Giờ thì sao, lộ mặt thật chưa?”
“Bỏ hôn sự ba năm trời không lấy, lại quay sang giành chồng với em họ? Cô ta khát chồng đến mức ấy sao? Không lấy được ai à?”
“...”
Ngoài cửa, Giang Thiển nghe chị dâu chửi ầm lên thì biết họ đang giận điên người rồi. Ngay cả mẹ cô cũng vậy, sợ bà tức quá lại đổ bệnh. Cho nên cô để bố đứng ngoài trông, còn mình thì đẩy cửa bước vào.
Vừa thấy cô quay về, sắc mặt Chu Quế Vân đang u ám cùng hai chị dâu Triệu Ái Anh và Triệu Ái Phượng, cũng như bà Trương liền lập tức im bặt.
Giang Thiển chủ động nói:
“Con đứng ngoài cửa nghe một lúc rồi, mọi người nói gì con cũng biết cả. Hôm nay Vương Hạc Tùng cũng tới tìm con, nói hủy buổi xem mặt ngày mai.”
“Cái thằng khốn đó còn dám đến tìm em hả?” Triệu Ái Anh tức giận.
Giang Thiển mỉm cười nhẹ như không:
“Chị dâu bớt giận, em không thấy đây là chuyện gì xấu. Ếch ba chân thì khó tìm chứ đàn ông hai chân thì đầy ngoài kia. Một người đàn ông chỉ cần ngoắc tay là bị kéo đi mất, em sớm nhận ra con người thật của anh ta, đáng ra mọi người phải mừng cho em mới đúng.”
Một lời nói rõ ràng, tỉnh táo, khiến sắc mặt của Chu Quế Vân cùng hai chị dâu đều dịu đi không ít.
Triệu Ái Phượng nói:
“Em út nói đúng đấy, hạng người như tên họ Vương kia, Thiển Thiển nhà chị còn chẳng thèm ngó!”
“Phải, loại đàn ông thấy mới nới cũ, ai mà tiếc cho nổi?” Triệu Ái Anh cũng lên tiếng phụ họa.
Chu Quế Vân cũng không tỏ vẻ quá nhiệt tình làm gì thêm. Tránh để người ta nói con gái bà không gả được, phải chạy theo người ta. Nhà này cũng chẳng thèm cái nhà họ Vương kia đâu!
Lỡ mất một đứa con dâu như con gái bà, đó mới là tổn thất của nhà họ Vương!
Có điều, điều đầu tiên bà làm là quay sang nhìn bà mối Trương, nghiêm mặt:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)