Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Biết không thể che giấu được nữa, Tôn thị cũng đành cùng chồng cúi đầu nhận lỗi:
“Chị dâu, chuyện này là vợ chồng em sai, tụi em không nói sớm là không đúng. Nhưng mà... thật sự mà nói thì bọn em cũng bị oan mà chị!”
“Oan ư? Cô còn dám nói mình oan à?” Chu Quế Vân giận dữ nhìn Tôn thị, ánh mắt như muốn khoét thủng người đối diện.
Tôn thị vội vàng giải thích:
Giang Nguyệt đương nhiên sẽ không thừa nhận mình đã cướp hôn sự của em họ:
“Bác gái, cháu thật sự không biết. Nếu cháu biết, làm sao cháu còn qua lại với Vương Hạc Tùng được?”
Với đứa cháu gái là Giang Nguyệt, từ trước đến nay Chu Quế Vân cũng không quá chấp nhặt. Bà nghĩ, con gái còn trẻ thì ai mà chẳng có chút tâm tư riêng.
Nhưng giờ thì bà chẳng nể nang gì nữa, mà lạnh lùng cười khẩy:
“Sao lại không thể? Có chuyện nào là cô không dám làm nữa? Cô và nhà họ Hàn đã có hôn ước, thế mà giờ lại qua lại với thằng Vương Hạc Tùng?”
“Bác gái, bác nói chuyện sao mà khó nghe vậy? Cái gì mà qua lại? Cháu và Vương Hạc Tùng đang quen nhau đàng hoàng mà!” Giang Nguyệt nhíu mày đáp.
“Cô còn dám làm thì tôi chẳng thể không dám nói!” Chu Quế Vân gằn giọng:
“Chuyện bà Vương ưng ý Thiển Thiển nhà tôi đến cỡ nào, tôi là người rõ nhất. Nếu không phải thời gian trước gặp đúng vụ thu hoạch bận quá, thì chuyện xem mắt đã không bị trì hoãn tới tận bây giờ. Dạo gần đây bà cụ đó còn liên tục mang trứng gà, bánh bao, kẹo sữa sang cho Thiển Thiển nữa kìa. Với cái kiểu quý mến ấy, bà ta có thể đồng ý cho Vương Hạc Tùng hủy hôn sao? Trừ khi... trừ khi trong bụng cô đã có con của nó rồi!”
Một câu nói ra khiến mặt Giang Nguyệt tái mét, rõ ràng cô ta không ngờ Chu Quế Vân lại đoán trúng!
Tôn thị và Giang nhị thúc cũng trắng bệch cả mặt, hiển nhiên là hai người đã sớm biết chuyện này.
Dĩ nhiên là do Giang Nguyệt nói với họ. Ban đầu họ hoàn toàn không đồng ý chuyện hủy bỏ hôn ước với nhà họ Hàn. Đây là một mối quá tốt, nhưng Giang Nguyệt lại lấy cái thai trong bụng ra để ép buộc. Cuối cùng hai người họ đành phải nhắm mắt chấp thuận.
Mặc dù Chu Quế Vân nói nhỏ giọng, nhưng bố Giang đứng ngoài cửa vẫn nghe được loáng thoáng. Ánh mắt ông sắc như dao nhìn chằm chằm vào em trai.
Giang nhị thúc cúi đầu không dám nhìn thẳng anh trai.
Chu Quế Vân lúc này mới giật mình nhận ra, bà vốn chỉ nói dọa để thử xem có chuyện gì mờ ám không thôi. Dù sao nhà họ Hàn cũng là một mối tốt khó kiếm. Con gái có thể bốc đồng, nhưng lẽ nào cha mẹ lại không biết suy nghĩ?
Vậy nên bà mới dùng kế "thử một lần", ai ngờ lại thành công... lại còn là một “tin sốc” như thế!
“Chưa lấy chồng đã chửa trước, còn dám vác mặt ra nói là yêu đương đàng hoàng? Cái loại này mà là thời xưa thì sớm bị nhốt lồng lợn thả sông rồi!” Chu Quế Vân giận dữ nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
