"Ta không phải, ta không có, đừng nói bậy!"
"Lục Kỳ, ngươi định làm gì vậy?!"
"Lão Trương, đừng chạy mà!"
Trong đại trướng chỉ huy rộng lớn, chẳng mấy chốc chỉ còn lại mình ta.
Cô đơn, yếu ớt và bất lực.
Mọi người nghe xong lệnh của Cố Thập Cửu, ngay lập tức chạy biến không thấy bóng dáng đâu.
Đặc biệt là Lục Kỳ, hắn kích động đến mức vừa chạy vừa ngửa mặt lên trời gào thét, hai tay đấm ngực.
Trông giống hệt con khỉ vừa thành tinh.
Ta ngồi phịch xuống ghế, đầu óc rối bời.
Gia gia, đại bá, đại thúc, ca ca, biểu ca, cữu cữu...
Danh tiếng trung thành và dũng cảm của Tần gia qua nhiều thế hệ, có lẽ sẽ bị hủy trong tay ta mất.
Không được, ta không thể ngồi lên ngôi vị nữ đế này.
Nghĩ vậy, ta bật dậy, vội vã chạy ra khỏi đại trướng.
Trong trướng của các phó tướng, Lục Kỳ và mấy tướng trẻ đang bàn luận sôi nổi.
"Hoàng đế chết tiệt đó trước đây từng cắt xén quân lương của chúng ta, ép tướng quân Tần phải bán cả tiền dành cho hậu sự!"
"Nghe nói hoàng đế chết tiệt đó còn chi mấy vạn lượng bạc để xây suối nước nóng cho phi tần!"
"Nếu không phải hoàng đế đưa cho chúng ta đống sắt vụn làm binh khí, chúng ta đâu đến nỗi chinh chiến liên miên, thua nhiều thắng ít?"
"Những năm qua, không chỉ quân đội Tần gia chúng ta khổ sở, mà dân chúng cũng sống không nổi nữa rồi."
Giọng nói của Cố Thập Cửu rõ ràng vang lên ngoài trướng:
Giọng nói của hắn đột nhiên trầm xuống, "Chỉ là nếu tin tạo phản lan ra, quân đội nhà họ Tần sẽ không còn chốn dung thân."
"Vì không chỉ vì bản thân, mà vì cả quân nhà họ Tần, nàng nhất định phải làm nữ đế!"
Ta dừng bước, ngơ ngác thu lại bàn tay vừa đưa ra.
Lần này tiến vào kinh, ta đã mang theo ba vạn tinh binh.
Những người này đều là do ta tự tay đào tạo, từng bước đưa ra khỏi bãi chiến trường đầy xương trắng.
Ta đã cùng họ vượt qua núi tuyết, sa mạc và băng qua dòng sông băng.
Ta coi họ như chiến hữu, như huynh đệ, như sinh mệnh của mình.
Người thảo nguyên không thể cướp mạng của họ.
Hoàng đế lại càng không thể.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


