Xuân Phong Lâu là kỹ viện lớn nhất kinh thành.
Một tách trà trong gian phòng hạng nhất của họ có giá tới mười lượng bạc.
Trong khi những huynh đệ máu thịt của ta mỗi ngày liếm máu trên lưỡi kiếm chịu đói khát ngoài trời.
Lúc hành quân gấp, có khi ba ngày không có một bữa ăn.
Bổng lộc cả năm nhận được chỉ vỏn vẹn hai lượng bạc.
"Nhưng đâu có giống nhau, công chúa là đến xem múa, còn Tần Phá Man là đến để múa!"
"Xì, ngươi xem kìa, eo nàng ta thật thon, nhưng trông cứng đơ, e rằng nhảy múa không đẹp đâu..."
Khách khứa và kỹ nữ cười cợt không chút kiêng dè.
Nhiều gã còn không ngừng nhìn chằm chằm vào ngực và eo ta, ánh mắt đầy vẻ dâm đãng.
Trong số đó có một kẻ nhìn ta trơ trẽn nhất.
Khi thấy ta quay sang nhìn ông ta, ông ta đứng lên, cúi người chào ta:
"Tần tướng quân không nhận ra ta sao?"
"Bản vương là hoàng thúc của hoàng thượng, cũng là Bát vương gia hiện nay."
"Hơn nữa, còn là phu quân tương lai của ngươi."
Ta liếc nhìn cái bụng to kềnh càng của ông ta, khẽ nhướng mày:
"Ta từng nghe nói về ngươi."
Bát vương gia, tuổi đã quá năm mươi, béo phì như lợn.
Nghe đồn ông ta mê mẩn mỹ nhân, đặc biệt thích những người đẹp không chịu nghe lời.
Ông ta thường nói, thuần hóa báo hổ không thú vị bằng thuần hóa mỹ nhân.
Trong phủ vương gia, ngày nào cũng có thi thể của không ít nữ nhân bị khiêng ra ngoài.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)