Như thể một tia sét xé toạc bầu trời, nửa người ta tê dại.
Cố Thập Cửu, hắn vừa nói gì?
Chẳng lẽ ta nghe lầm?
"Chát!"
Lục Kỳ tự tát mạnh vào mặt mình, phấn khích đến mức xoay ba vòng tại chỗ.
"Chết tiệt!"
"Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Phá Man, ta đã thấy nàng có khí chất khác thường!"
"Chết tiệt thật, đây chẳng phải là tướng mạo của bậc đế vương sao?!"
Nếu nhớ không lầm, lần đầu gặp Lục Kỳ là lúc ta mới sáu tuổi.
Lão Trương và thợ rèn ôm chầm lấy nhau, khóc nức nở.
"Nếu Phá Man lên làm nữ đế, chúng ta cũng sẽ được làm tướng quân đúng không?"
"Huhu, cuối cùng ta cũng có thể thực hiện di nguyện của phụ thân ta rồi!"
Khoan đã, di nguyện của phụ thân ngươi chẳng phải là kế thừa lò rèn của ông ấy sao?
Điên rồi, tất cả bọn họ đều điên hết rồi.
Cố Thập Cửu cười lớn, đứng dậy, vung tay áo, khí thế mạnh mẽ:
"Bản, bản tướng?"
Cố Thập Cửu mỉm cười, ánh mắt lém lỉnh như cáo vừa trộm được gà:
"Người làm nữ đế, đương nhiên ta phải làm tể tướng."
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


