Tiếng huyên náo dưới đài ngày càng lớn.
"Nhanh lên, xé rách y phục của nàng ta ta đi!"
"Tần Phá Man chinh chiến nhiều năm, chắc chắn trên người đầy vết sẹo chứ gì?"
"Nữ nhân da trắng mịn thì ta thấy nhiều rồi, nhưng một người đầy vết sẹo thì chưa bao giờ thấy!"
"Xé y phục nàng ta đi!"
"Xé y phục nàng ta đi!"
Đám nam nhân càng lúc càng phấn khích, đập bàn, huýt sáo không ngừng.
Muốn xem ta cởi bỏ váy múa đến thế sao?
Vậy thì để cho các ngươi xem thật rõ.
Ta đột ngột thu tay, cố ý nhường kỹ nữ ba chiêu.
Y phục rách toạc, váy đỏ rơi xuống đất.
Lộ ra bên trong một bộ long bào vàng rực rỡ.
Trên ngực, một con rồng vàng năm móng sống động uốn lượn.
"Phập!"
Ta đâm thanh kiếm gỗ vào ngực kỹ nữ. Trong ánh mắt không thể tin nổi của nàng ta, ta cúi xuống nhặt thanh Long Uyên dưới đất.
Sau đó, ta giơ kiếm chỉ thẳng vào Trường Lạc:
"Chư tướng nghe lệnh."
"Trừ Bát vương gia, toàn bộ nam nhân trong phòng giết hết, không để lại một ai."
"Bắt sống Trường Lạc."
Lục Kỳ mặt lạnh như băng, giơ đao lên và chém đầu gã nam nhân vừa cười to nhất.
Hắn lè lưỡi, liếm máu dính trên môi, giọng nói lạnh lùng:
"Giết!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
