Yếu đuối.
Thật sự quá yếu đuối.
Cả một căn phòng đầy người, một nửa ngất xỉu tại chỗ, nửa còn lại thì sợ đến mức tè ra quần.
Đám người trong kinh thành cao quý này, nói về độ gan dạ cũng chẳng bằng một đứa trẻ năm tuổi.
Trường Lạc ôm chặt lấy nha hoàn của mình, răng va vào nhau lập cập, hồi lâu vẫn không thốt ra nổi một lời.
Bát vương gia thì run rẩy, dưới thân dần tỏa ra mùi khai của nước tiểu:
"Ngươi, ngươi dám tạo phản!"
"To gan. Tần Phá Man, ngươi câu kết với ai, Tam hoàng tử, hay Thái tử, hay là Lục vương gia?"
Các binh sĩ xung quhắn ta đều lộ vẻ bối rối.
Lục Kỳ túm lấy cằm Bát vương gia, ép ông ta ngẩng đầu lên nhìn long bào của ta:
"Đồ chết tiệt! Long bào to thế này, ngươi không nhìn thấy à?!"
"Đây là do ta đêm hôm mò vào cung trộm đấy!"
"Là Thập Cửu tự tay may theo kích thước của Phá Man, vậy mà ngươi không nhận ra sao?!"
Cố Thập Cửu nổi cơn thịnh nộ:
"Câm miệng!"
Trong quân không có nữ nhân, người duy nhất biết may vá là Cố Thập Cửu.
Nhiều năm qua, y phục chúng ta mặc rách đều do hắn khâu vá.
Bát vương gia nghe vậy như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời:
"Nữ nhân?"
"Khi đó, người đầu tiên chống đối ngươi chính là đám văn nhân trong thiên hạ!"
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
