Thanh kiếm trong tay kia, ta nhận ra ngay.
Nó có tên là Long Uyên, là chiến lợi phẩm mà gia gia ta đã thu được từ tay một đại tướng của người thảo nguyên sau khi giành chiến thắng năm xưa.
Gia gia đã dâng thanh kiếm này cùng với tin chiến thắng vào trong cung.
"Nô gia không biết võ công, chỉ có thể dùng thanh kiếm tốt này để bù đắp một chút, tướng quân không phiền chứ?"
Ta nhìn thanh kiếm gỗ mỏng manh trong tay mình, khẽ cười nhạt:
"Không phiền."
Kiếm gỗ cũng có thể giết người.
Kỹ nữ múa kiếm rất giỏi.
Một lúc sau, Trường Lạc tức giận hét lên:
"Thật là vô vị! Sao còn chưa rạch nát y phục của nàng ta?!"
Thanh kiếm trong tay kỹ nữ đột nhiên trở nên sắc bén.
Sát khí ngút trời, từng chiêu thức đều ẩn chứa sát ý. Nhưng sát ý đó không nhằm vào ta, mà nhằm vào bộ y phục trên người ta.
Long Uyên quả thật là một thanh kiếm tốt. Vô cùng sắc bén, chỉ cần lướt nhẹ qua y phục ta là đủ để xé toạc nó.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










