Hôm nay, Trường Lạc công chúa mặc nam trang, đóng giả thành một công tử phong lưu.
"Nữ nhân trong phủ của hoàng thúc đều yếu ớt, không chịu nổi đánh đập, đều là những kẻ hồng nhan bạc mệnh."
"Chỉ có người như Tần tướng quân, thân thể cường tráng, mới có thể ở bên cạnh hoàng thúc lâu dài ~"
"Phó tướng Lục, ngươi nói có phải không?"
Lục Kỳ nghiến răng ken két, đầu cúi gằm, siết chặt nắm tay.
Ta vỗ vai hắn, khẽ mỉm cười với Trường Lạc:
"Công chúa nói đúng."
Thấy ta tỏ vẻ khiêm nhường, Trường Lạc đắc ý vô cùng.
"Bản cung đã chọn cho ngươi rất nhiều phu quân, nhưng Bát hoàng thúc lại đặc biệt có hứng thú với ngươi."
"Ngươi lát nữa phải biểu diễn thật tốt, nếu được hoàng thúc để mắt đến, ngươi còn có thể vào phủ làm trắc phi!"
"Người đâu, mang đồ lên!"
Trên chiếc khay là một bộ váy múa hết sức rườm rà, màu đỏ còn rực rỡ hơn cả máu.
"Tần tướng quân, mau đi thay y phục đi."
"Đừng để các phu quân tương lai của ngươi phải chờ lâu!"
Trong phòng vang lên một tràng cười lớn.
Các kỹ nữ đổ gục vào lòng nam nhân, cười ngặt nghẽo.
Đám nha hoàn nối đuôi nhau vào, bưng lên rượu ngon và bánh ngọt.
Ta nhận lấy chiếc khay, sải bước đi vào hậu trường thay đồ.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










