Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vô Tình Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 15.2

Cài Đặt

Chương 15.2

Ninh Ninh không ngờ rằng lại gặp được người quen trên sườn dốc nơi Chước Hỏa Quỳ nở rộ.

Chước Hỏa Quỳ có hình dạng gần giống hoa hướng dương, có đặc tính vô cùng đặc biệt. Nếu không gian xung quanh không có ánh sáng, cánh hoa sẽ biến thành màu trắng. Chờ tới khi gặp ánh sáng thì toàn thân mới biến thành màu đỏ sậm như lửa.

Loại linh thực này không phải quá quý hiếm, cộng thêm vẻ ngoài vô nổi bật, cô không tốn bao nhiêu công sức đã tìm được một bụi.

Ánh sáng mặt trời giữa trưa như lưu ly hỏa, cánh hoa Chước Hỏa Quỳ đỏ tươi như máu nhuộm, đẹp đến mức vô thực, Ninh Ninh đang lúc ngắt một bông trong đó xuống thì lại ngửi được mùi máu tươi giữa mùi hoa nhàn nhạt.

Tiểu cô nương cẩn thận đi theo hơi thở về phía trước.

Dưới ánh hoàng hôn đỏ cháy có một thiếu niên mặc áo đỏ đang nằm. Hình như hắn vừa bị tấn công, gương mặt tái nhợt, đôi mày hơi chau, đôi mắt xinh đẹp nhắm chặt lại, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.

Một thân hồng y nằm giữa bụi hoa, cánh tay và ngực của hắn đều có dấu vết bị cắn bởi một hàm răng sắc nhọn, da thịt trắng nõn và vết máu loang lổ lộ rõ ra ngoài. Thế nhưng khuôn mặt tuyệt sắc kia trông còn đẹp đẽ hơn cả hoa.

Đúng là Dung Từ của đảo Nghê Quang.

"... Dung Từ?"

Ninh Ninh thật cẩn thận bước tới gần hắn, mùi máu và mùi hoa nhàn nhàn cuộn vào nhau vô hình trung sinh ra một cảm giác đẹp đẽ bệnh hoạn.

Thấy hắn không có phản ứng, cô nhẹ nhàng ngồi xổm xuống bên cạnh Dung Từ, duỗi tay kiểm tra hơi thở của hắn. Lúc ngón tay khó khăn lắm mới chạm đến mũi của hắn thì bỗng nhiên có một cơn gió nhẹ thổi qua. Khóm hoa như ngọn lửa lay động theo gió mang theo mùi hương nồng đậm, Ninh Ninh hơi nheo mắt, nhìn thấy một cơn mưa hoa bay xuống trước mắt mình.

Cánh hoa lặng lẽ rơi. Lúc quay đầu nhìn lại, cô đột nhiên đối diện với một đôi mắt màu đá vỏ chai.

Dung Từ không hổ là một thiên tài trong đám mị tu trẻ tuổi, chẳng những có một khuôn mặt đẹp đẽ kinh người mà khi nhìn người ta ánh mắt cũng vô cùng quyến rũ.

Đôi mắt là thứ xinh đẹp nhất trong ngũ quan của hắn, độ cong mà nó tạo ra luôn luôn mang theo ý cười như có như không và vẻ quyến rũ nói không thành lời, con người hám chứa ánh nước, lấp lánh phát sáng dưới ánh mặt trời.

Ninh Ninh bị ánh mắt trần trụi của hắn nhìn đến phát ngượng bèn dịch tầm mắt đến miệng vết thương của Dung Từ: "Vết thương của ngươi hình như rất nghiêm trọng."

"Gặp phải một con gấu ma nên đánh một trận thôi, không đáng ngại."

Dung Từ thản nhiên cong môi cười, định ngồi dậy. Nhưng vừa nhổm dậy được một nửa thì vết thương lai vỡ ra, hắn đau đến mức mặt trắng bệch, ngực hít một ngụm khí lạnh, đến mức mà cơ thể không khống chế được đổ ập về phía trước, dừng lại trong lòng Ninh Ninh.

Không đúng, không phải là "không khống chế được". Chắc chắn là thằng nhãi này cố ý.

"Xem ra ta không đi nổi rồi."

Dung Từ vẫn còn đang cười, giọng nói lười biếng, giống như một viên đường chờ người ta lột vỏ, hơi thở rơi xuống cổ cô: "Ninh Ninh cô nương là tu sĩ chính đạo, nhất định sẽ không mặc kệ ta phải không?"

Hơi thở ấm áp mang theo mùi hương giống như một cái móng vuốt nho nhỏ xù xù đang cào, một bàn tay mềm mại chậm rãi men theo xương sống của cô đi xuống.

Ninh Ninh chưa từng tiếp xúc thân mật như vậy cùng với người khác giới nên bị dọa đến mức suýt ngừng thở, vành tai đỏ bừng.

"Trong sơn động mà ta ở có thuốc, ngươi... ngươi bỏ tay xuống thì ta sẽ đưa ngươi đi."

Giọng cô càng ngày càng nhỏ: "Cho dù bị thương thì ngươi cũng không nên làm như vậy." Cô dừng lai một chút, không hề tự tin mà bổ sung thêm một câu: "Nam nữ thụ thụ bất thân."

Dung Từ cười rộ lên không hề che giấu.

Lòng cô đang điên cuồng hò hét: "Cứu với! Đây là lời kịch sến rện của yêu nữ và đại hiệp chính đạo nào thế!"

Nói tóm lại, cô cứ như vậy mà đưa Dung Từ về ở tạm trong sơn động cùng với Hạ Tri Châu và Dung Từ.

Nếu không có thuốc giải của nấm độc thì tình trạng ảo giác sẽ còn kéo dài vài ngày. Vị tôn đại phật Hạ Tri Châu kia còn chưa tỉnh táo lại, nhìn thấy Dung Từ thì kinh ngạc trợn trừng mắt: "Oa, Ninh Ninh, sao muội lại nhặt một đóa Chước Hỏa Quỳ còn to hơn cả muội về đây thế!"

Hứa Duệ hơi tỉnh táo hơn một chút, hắn vốn đang dỗ cánh tay phải ngủ, sau khi nhìn thấy Dung Từ thì lập tức nhíu mày: "Sao người của đảo Nghê Quang lại tới đây?"

Thanh danh của đảo Nghê Quang và Hạo Nhiên Môn đều không tốt lắm.

"Dung Từ bị thương không còn nơi nào có thể đi nên ta đưa hắn tới đây."

Ninh Ninh tựa hồ chẳng cố kỵ gì. Cô để thiếu niên nghỉ ngơi ở một góc sơn động, lấy thuốc trị thương trong túi ra đưa cho hắn.

"Hắn mà không có nơi nào để đi á? Hắn là đệ tử được ưu ái nhất của đảo Nghê Quang đấy!"

Hứa Duệ hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ cô có Thiên Tâm Thảo trong tay, không biết có bao nhiêu người đang thèm thuồng nó, cô lại còn đưa tên nhãi ranh này về, cô sợ mình sống thọ quá à?"

"Thiên Tâm Thảo?"

Dung Từ cười to, khuôn mặt diễm lệ lạnh lùng tràn đầy vẻ trào phúng. Hình như việc cười đã động đến miệng vết thương trên người nên hắn nhíu mày, nghiến chặt răng: "Sao? Chẳng lẽ trong mắt Vạn Kiếm Tông, đảo Nghê Quang ta lúc nào cũng là phường trộm cắp sao?"

Không khí nhất thời giương cung bạt kiếm, không ai nói thêm tiếng nào.

Cuối cùng thứ đánh vẽ sự yên lặng này lại là một giọng nam quen thuộc: "À... Có phải ta tới không đúng lúc rồi không?"

Hứa Duệ nổi giận đùng đùng quay đầu lại thì nhìn thấy Trâu Võ mặt mày vui vẻ sáng láng.

"Ta đến lấy Chước Hỏa Quỳ."

Hắn đánh giá tình hình trong động một phen rồi ho nhẹ: "Không biết lò Kim Ngọc của Ninh Ninh sư muội..."

"Không có vấn đề gì cả."

Ninh Ninh cố gắng mỉm cười, cô cầm lấy cái lò to bằng bàn tay, sau khi chần chờ một tháng thì đi cùng Trâu Võ ra khỏi sơn động.

Không có ai để ý đến vẻ đắc ý dào dạt xẹt qua trong mắt người đàn ông da ngăm đen kia.

Hắn không phải là đồ ngốc. Để thăm dò xem cái lò kia là thật hay giả, hắn đã mai phục trước ở gần khóm hoa Chước Hỏa Quỳ. Quả nhiên, một lúc sau hắn đã nhìn thấy Ninh Ninh đến hái hoa.

Hai người trò chuyện rất nhanh, Trâu Võ đang muốn đi thì đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng bước chân. Hắn quay đầu lại thì nhìn thấy Hứa Duệ, người vừa tranh chấp với Ninh Ninh trong hang động.

"Hứa sư đệ."

Trâu Võ trầm mặt xuống, hắn không đoán ra tại sao người này lại đuổi theo hắn: "Có việc gì sao?"

Hứa Duệ lạnh lùng cười, cao cao tại thượng nhìn hắn: "Huynh còn không nhận ra sao? Bọn họ đang lừa huynh đấy."

Đúng vậy, đám người kia đều cho rằng hắn là một tên ngốc bị lừa.

Trâu Võ cau mày, dùng truyền âm hỏi hắn: "Vậy thì sao?"

Thiếu niên trước mặt hắn vốn không có biểu cảm gì đặc biệt cuối cùng cũng lộ ra vẻ hoảng loạn: "Huynh... huynh đã biết từ lâu rồi sao?"

"Không phải dễ đoán quá à?"

Hắn vô cùng đắc ý cười nhạo: "Ngươi đột nhiên nói chuyện này cho ta vì muốn lấy được chút lợi ích gì từ chỗ ta phải không?"

"Không hổ là sư huynh của Hạo Nhiên Môn."

Hứa Duệ thả lỏng người, theo bản năng nắm chặt tay thành quyền: "Ta muốn hợp tác với huynh cướp Thiên Tâm Thảo về."

Trâu Võ kinh ngạc: "Thiên Tâm Thảo?"

"Rốt cuộc Ninh Ninh cất nó ở nơi nào ta cũng không biết. Ta đã nói hết lời nhưng vẫn không được, nên nếu muốn có được nó thì chỉ có thể dùng bạo lực thôi."

Bởi vì trúng độc nên khi nói chuyện không được rành rọt lắm nhưng nét tàn bạo giữa mày vẫn sắc bén như cũ: "Tuy rằng các trưởng lão quy định không được cậy nhiều bắt nạt ít, nhưng đó chỉ là trong tình huống bình thường mà thôi. Nếu chúng ta có lý do chính đáng để đối phó với nàng ta thì lúc đấy lại phải dùng cách khác rồi."

"Lý do chính đáng?"

"Cái lò này chỉ là một cái bẫy mà thôi. Kế hoạch chân chính của nàng ta là chờ huynh mang linh thực cao cấp đến sau đó ôm của chạy lấy người. Tiểu Trùng sơn này lớn như thế, cho dù huynh tìm nàng ta cả ngày lẫn đêm cũng chưa chắc có thể tìm được. Nhưng nếu có ta thì lại khác."

Giọng nói của Hứa Duệ rất lạnh lùng: "Ta sẽ dùng phù truyền tin thông báo cho huynh vị trí của nàng ta, để huynh và những người khác của Hạo Nhiên Môn đi cản nàng ta lại. Đến lúc đó việc lừa gạt của Ninh Ninh sẽ bị bại lộ, huynh là người bị hại... không phải sẽ có lý do để yêu cầu nàng ta bất cứ chuyện gì sao?"

Trước mắt thì đây là biện pháp đáng tin cậy nhất mà Trâu Võ đã từng nghe.

Nếu không hợp tác với Hứa Duệ, hắn nhiều nhất chỉ có thể lấy được một đống linh thực thiên giai. So với Thiên Tâm Thảo thì chỉ chúng chỉ là một đám rác rưởi mà thôi.

"Nhưng mà..." Hắn ngập ngừng, giọng nói có thêm vài phần soi xét: "Tại sao ngươi lại muốn hợp tác với ta?"

"Ai không muốn có được Thiên Tâm Thảo chứ? Trên tay Ninh Ninh chỉ còn hai mảnh lá cây, chắc chắn là ta không có phần rồi. Nhưng nếu hợp tác với huynh, chúng ta chia đôi chiến lợi phẩm, ta còn có thể được một lá."

Hứa Duệ nhún nhún vai: "Hơn nữa huynh cũng thấy rồi đó, ta với hai người kia quen nhau còn chưa được một ngày, nàng ta lại dám cãi nhau với ta chỉ vì một tên mị tu lai lịch không rõ ràng. Chắc là cô nương này cũng chỉ là trẻ tuổi đơn thuần, trong đầu rỗng tuếch chẳng có gì cả."

Sau một lúc trầm mặc ngắn ngủi, thiếu niên kiếm tu đột nhiên cụp mắt để lộ ra một thoáng dịu dàng: "Quan trọng nhất chính là, nếu có thể đưa Thiên Tâm Thảo cho sư tỷ... nói không chứng nàng sẽ nhìn ta bằng một con mắt khác."

"Ta nhổ vào! Mẹ kiếp ngươi mới phải mở to mắt ra mà nhìn đấy!"

Bên ngoài huyền kính, một đám người đang ra sức ghìm một nữ nhân đang nổi trận lôi đình lại: "Nếu Tô Thanh Hàn biết ngươi làm ra loại chuyện này chắc chắn sẽ đánh chết ngươi! Sao ta lại có thể dạy ra một tên đồ đệ như ngươi chứ! Ai da cái eo già của ta!"

Nàng nói xong thì nhìn về Thiên Tiện Tử đang ngồi một bên thảnh thơi uống trà: "Đồ đệ của ngài bị hố, ngài không tức giận chút nào sao?"

Thiên Tiện Tử cắn một miếng bánh, nhếch miệng cười cười: "Chúng ta cứ xem tiếp đi, trò hay còn ở phía sau."

*

Dung Từ mơ màng tỉnh lại, hoảng hốt thấy cách đó không xa có hai bóng người.

Một giọng nam truyền vào trong tai: "Vậy đêm nay động thủ sao? Được thôi. Dù sao tên nhãi Hứa Duệ kia không biết đã đi đâu rồi, chỉ còn hai chúng ta, phân chia cũng dễ dàng hơn một chút."

Sau đó là giọng của Ninh Ninh: "Hứa Duệ không xảy ra chuyện rồi đấy chứ? Muội không ngờ rằng đệ ấy lại nổi giận như vậy... nếu đệ ấy gặp chuyện gì thì nguy quá."

"Muội may mắn lắm đấy."

Hạ Tri Châu cười: "Sơn động này cất giấu bản đồ phân bố của đá Thiên Hà, trong đó có một cục ở ngay gần đây. Ta nghe nói loại đá này rất có ích trong việc rèn kiếm, là bảo vật nghìn năm mới gặp..."

Chắc là do nhìn thấy hắn đã tỉnh nên Hạ Tri Châu bị hoảng sợ, lời chưa nói xong đều bị nuốt ngược xuống họng.

"Huynh tỉnh rồi sao!"

Phản ứng của Ninh Ninh bình thường hơn Hạ Tri Châu rất nhiều, Dung Từ có thể nhìn ra cô đang thật sự vui mừng: "Vết thương đã bớt đau chưa? Huynh đã ngủ một lúc lâu rồi đấy."

Dung Từ cười cười: "Xin lỗi, có phải ta đã quấy rầy hai người không?"

Sơn động đột nhiên rơi vào một sự trầm mặc đầy gượng gạo.

"Không, không đâu!"

Hạ Tri Châu cười gượng: "Chúng ta đang nói về chuyện chăm sóc linh thú sau khi sinh, phải không Ninh Ninh?"

Ninh Ninh sờ mũi, cúi đầu xuống gật gật.

Xem ra nàng thật sự không thói quen nói dối, khi nào chột dạ là sẽ bất giác sờ lên mũi.

Chắc là Hạ Tri Châu cảm thấy hơi xấu hổ nên vừa đi ra ngoài sơn động vừa ấp úng nói: "Ta đi tìm Hứa Duệ đây, hai người cứ nói chuyện đi."

Hắn nói xong là đi thẳng. Dung Từ ngước mắt lên nhìn Ninh Ninh đang bối rối không biết phải làm gì, đáy mắt có ý cười: "Sao thế, tên kiếm tu căm ghét ta kia bỏ đi rồi hả?"

Vành tai Ninh Ninh đỏ lên, cô chầm chậm ngồi xuống cạnh hắn: "Chuyện này không liên quan đến huynh. Ta cũng không biết Hứa Duệ bị làm sao nữa. Từ trưa đến giờ cậu ta cứ là lạ thế nào ấy."

Sơn động không có giọng của Hạ Tri Châu và Hứa Duệ nên rất yên tĩnh. Ánh sáng xuyên qua những khe nhỏ tràn vào đâm thủng đêm tối, thậm chí có thể nghe rõ cả tiếng gió rít bên ngoài. Mị tu áo đỏ mặt mày như họa, trong bóng chiều đỏ thẫm mờ ảo, mặc dù không nói lời nào cũng có thể câu lấy hồn người dễ như trở bàn tay.

Dung Từ lẳng lặng nhìn cô một lát, đột nhiên nói: "Là ta sai. Đợi thương thế của ta tốt lên một chút, ngày mai ra sẽ đi."

Hắn nói rất bình thản, khóe miệng còn hơi cong lên tự giễu, biểu cảm vô cùng cô đơn.

Mị tu từ trước đến nay không được lòng chính phái không phải là không có lý do. Ninh Ninh nghe xong thì nhíu mày, nghĩ một lúc mới nhỏ giọng nói: "Dung Từ, xin lỗi."

Thiếu niên không đáp lời nhưng lòng lại hơi đắc ý.

Cá đã cắn câu.

Dựa vào tu vi của hắn, sao có thể để một con gấu ma làm cho trọng thương đến mức này. Hắn cố ý bị thương là vì muốn tiếp cận Thiên Tâm Thảo.

Hắn cảm ứng được linh khí tỏa ra khi Thiên Tâm Thảo xuất thế bèn nương gió mà đi, đúng lúc đó thì nhìn thấy Ninh Ninh và Trâu Võ đang nói chuyện. Dung Từ chỉ có mỗi một mình, phần thắng không lớn lắm. Nếu muốn trộm Thiên Tâm Thảo từ trên người của ôc thì cách tốt nhất là dùng khổ nhục kế để giành được sự tín nhiệm của cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc