Đầu tiên, hắn nghe thấy Ninh Ninh nói muốn đi tìm Chước Hỏa Quỳ, sau đó hắn cố ý để gấu ma cào bị thương, ngã vào khóm Chước Hỏa Quỳ rồi để cô đưa mình về sơn động. Sau đó hắn sẽ giả bộ mình không nơi nương tựa, vừa yếu ớt vừa đáng thương, như thế là có thể lừa gạt được tiểu cô nương ngây thơ này rồi. Bây giờ tuy rằng vẫn chưa biết được vị trí chính xác của Thiên Tâm Thảo nhưng đá Thiên Hà trong lời bọn họ nói cũng có thể coi là một bảo vật khá thú vị.
"Trước kia ta không biết mọi người lại có địch ý lớn như vậy với huynh. Nhưng ta nghĩ mỗi loại tu hành đều không phân cao thấp sang hèn, huynh cũng chỉ giống như những người tu hành khác mà thôi."
Cô nói ấp a ấp úng, giọng rất nhẹ: "Ta... ta tin huynh."
Giọng của Dung Từ mềm đi, giống như đang tự lẩm bẩm một mình, vừa mờ mịt vừa kinh ngạc: "Tin ta?"
"Thật ra ban nãy ta đang bàn luyện đá Thiên Hà cùng với Hạ Tri Châu."
Ninh Ninh nắm chặt cổ tay áo, giống như phải rất quyết tâm mới có thể nói ra những lời này: "Bọn ta phát hiện trong sơn động có bản đồ phân bố của đá Thiên Hà. Huynh ấy không muốn huynh biết, nhưng ta... ta tin huynh không có ý xấu với bọn ta."
Thiếu niên áo đỏ cụp mi, giọng nói giống như một thứ rượu đậm đà nhất thế gian, lặng lẽ tẩm độc: "Đá Thiên Hà?"
"Là bảo vật thánh giai giống như Thiên Tâm Thảo vậy."
Cô cười vô cùng hồn nghiên, ngữ khí nhẹ nhàng, không có sự lạnh nhạt xa cách giống như khi người khác đối xử với các mị tu, giống như đang tâm sự cùng với một người bạn bình thường vậy: "Nghe nói mỗi ngày cứ giờ Tuất nó sẽ lại sáng lên, chỉ cần phát hiện ra ánh sáng kia là có thể tìm được nó."
Dung Từ lại cười: "Vậy nên mọi người định đêm nay hành động sao?"
"Đúng vậy, đến sườn núi U Lan cách đây không xa."
Ninh Ninh chống cằm, nhìn vào một khoảng không dần ảm đạm xuống: "Hạ Tri Châu không muốn ta nói cho huynh biết nhưng huynh đã bị thương nặng như vậy rồi, sao có thể cướp đá Thiên Hà của bọn ta được. Huynh ấy lúc nào cũng quá cả nghĩ."
Cô nói xong thì ngáp một cái, hình như hơi buồn ngủ, mơ mơ màng màng hỏi hắn: "Dung Từ, người của đảo Nghê Quang các huynh tập kết ở đâu vậy? Ta thấy các huynh lúc nào cũng thần thần bí bí ấy."
Đúng vậy, hắn quả thật sẽ không đi cướp.
Thiếu niên áo đỏ mím môi cười thầm, bọ dạng vẫn ngoan ngoãn nhu nhược như trước nhưng đáy mắt lại xẹt qua một tia tàn nhẫn khó có thể phát hiện.
Hắn sẽ không động thủ... nhưng những người khác của đảo Nghê Quang mà hắn vẫn luôn giữ liên lạc thì lại không ngồi yên cam chịu như vậy đâu.
*
Sườn núi U Lan.
Đệ tử của đảo Nghê Quang đi vào Tiểu Trùng Sơn vốn không nhiều lắm, nhưng vì cướp đá Thiên Hà mà cơ hồ tất cả mọi người đều tham gia.
Sườn núi U Lan ban đêm vô cùng yên tĩnh và lạnh lẽo, cỏ dại và hoa lan mọc tự nhiên như những bộ xương trắng rung rinh phiêu động trong gió, bóng cây che mất ánh trăng, trời tối như mực.
Giờ đã sắp đến giờ Tuất, thần kinh của mọi người đều căng lên như dây đàn. Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng bước chân bỗng vang lên vô cùng rõ ràng. Người áo xanh cầm đầu trao đổi qua ánh mắt với những người khác, linh lực tràn ra hóa thành một sức mạnh vô hình mạnh mẽ lao thẳng về phía người vừa đến.
Người kia nghiến răng rít lên một tiếng. Nhưng điều làm cho bọn họ bất ngờ chính là giọng nói kia không phải là một giọng nữ mà là giọng của một thanh niên tục tằng. Người áo xanh cầm đầu thấy tình hình không đúng lắm bèn thu liễm sát khí trân người, lặng lẽ quan sát.
Dưới ánh trăng lấp loáng, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy mặt mũi của người kia. Người nọ không phải là Ninh Ninh, cũng không phải Hạ Tri Châu.
Người đàn ông mặt mũi phẫn nộ kia kia mày rậm mắt to, thân hình cường tráng, là... Trâu Võ của Hạo Nhiên Môn!
***
Nếu muốn hiểu tường tận sự việc, chúng ta cần phải quay lại buổi chiều hôm nay, sau khi Dung Từ bôi thuốc xong là và chìm vào giấc ngủ.
"Ninh Ninh, muội thật sự muốn để tên mị tu kia ở lại đây sao?"
Hạ Tri Châu ôm lò Kim Ngọc, dùng truyền âm nói chuyện: "Hắn có cái mã đẹp thật nhưng chúng ta không biết hắn mô tê gì về hắn. Nhỡ đâu tên nhãi này là người xấu, định cướp Thiên Tâm Thảo thì sao?"
Không ngờ Ninh Ninh lại cười đáp: "Huynh đệ à, tự tin lên, bỏ hai chữ "nhỡ đâu" kia đi."
Hạ Tri Châu ăn phải nấm độc, đầu óc vốn hơi mơ hồ, bây giờ nghe cô nói một câu như vậy thì ngẩn người ra: "Hả?"
"Huynh đã xem phim "Vô gian đạo"* và "Điệp ảnh trùng trùng chưa"**?"
(*Vô gian đạo là một bộ phim hình sự, trinh thám của điện ảnh Hồng Kông sản xuất năm 2002, được đánh giá là một trong những bộ phim hành động Hoa ngữ hay nhất.
**The Bourne Identity là phần một của loạt phim hành động nổi tiếng dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Robert Ludlum. Tài tử điện ảnh Matt Damon vào vai Jason Bourne một sát thủ mất trí trên hành trình tìm lại ký ức của mình.)
Cô dùng tay búng búng cái lò, cái lò phát ra tiếng coong coong, Ninh Ninh nghe âm thanh này thì khóe miệng cũng cong lên: "Hứa Duệ đã từng nói, Dung Từ là người mạnh nhất trong đám đệ tử mới của đảo Nghê Quang, thế nên địa vị và quan hệ trong môn phái đương nhiên sẽ không thấp. Người của đảo Nghê Quang thường hành động theo nhóm, tại sao sau khi hắn bị thương lại không nhờ người cùng tông môn giúp đỡ mà lại "tình cờ" gặp gỡ chúng ta..."
"Huống chi, địa điểm và thời gian gặp mặt còn trùng với thời gian ta đoạt được Thiên Tâm Thảo, không thể không đi hái Chước Hỏa Quỳ nữa."
Hạ Tri Châu đột nhiên mở to hai mắt: "Thế nên hắn là gián điệp à?"
"Đương nhiên rồi. Lúc Trâu Võ nhờ muội luyện chế Chước Hỏa Quỳ, muội đã phát hiện một bóng người trốn trong bóng tối nghe lén. Vậy nên chắc chắn là hắn đã nghe xong ngọn nguồn câu chuyện rồi nên mới có thể xuất hiện ở khóm Chước Hỏa Quỳ một cách trùng hợp như vậy được."
Ninh Ninh hơi gật gù: "Lúc đưa Dung Từ về muội đã lén thả vài cánh Chước Hỏa Quỳ vào trong túi khi lấy thuốc cho hắn. Nếu hắn có ý xấu thì nhất định sẽ nhân cơ hội lúc chúng ta và Trâu Võ không có ở đó mà tìm Thiên Tâm Thảo."
Cô ngáp một cái: "Lát sau muội về kiểm tra cái túi thì thấy Chước Hỏa Quỳ đã biến thành màu đỏ nhạt. Nếu cái túi không được mở ra thì đáng lẽ cánh hoa phải có màu trắng mới phải."
Cô vừa nói vừa híp mắt lại: "Chúng ta chơi lại bọn họ một vố, vặt sạch lông trên người bọn họ."
Hạ Tri Châu hứng thú: "Vặt như thế nào?"
"Hạo Nhiên Môn giỏi về đấu võ, đầu óc không được nhanh nhạy lắm, cộng thêm dè chừng những người đang quan sát bí cảnh thông qua huyền kính nên chắc chắn sẽ không cướp đoạt một cách trực diện. Nhưng nếu cho bọn họ đánh tay đôi thì chưa chắc đánh lại chúng ta. Vì vậy đối với bọn họ mà nói, cách tốt nhất là kiên nhẫn chờ đợi sau đó tìm thời cơ hôi của."
Ninh Ninh vừa nói vừa xếp vài hòn đá nhỏ lên mặt đất: "Đảo Nghê Quang giỏi về dùng mưu, hiện giờ bọn họ đã phái một tên gián điệp đến. Tuy rằng mục đích chính là Thiên Tâm Thảo nhưng nếu cuối cùng vẫn không tìm được ra nó bị giấu ở chỗ nào, cộng thêm đúng lúc này lại nghe thấy tin chúng ta phát hiện ra nơi cất giấu một bảo vật tuyệt thế khác..."
Hạ Tri Châu cướp lời cô: "Vậy thì chắc chắn bọn họ sẽ đổi mục tiêu, đến thẳng nơi đó để cướp đồ!"
"Đúng. Chỉ cần bảo vật vẫn chưa phải là của chúng ta thì đảo Nghê Quang vẫn có quyền cướp, được phép lấy nhiều địch ít. Để đánh bại chúng ta, bọn họ nhất định sẽ huy động rất nhiều nhân lực mục kích ở sườn núi U Lan."
Ninh Ninh cầm lấy một cục đá khác nhẹ nhàng cụng vào viên đá đã xếp sẵn ban nãy, hai cục đá chạm vào nhau phát ra tiếng cạch giòn vang: "Kết quả cả bọn phát hiện ra nơi đó không hề có bảo vật mà chỉ có đám người Hạo Nhiên Môn đang tức giận ngút trời. Khi đó sẽ như thế nào?"
Hạ Tri Châu liên tục vỗ tay, tấm tắc cảm thán: "Hollywood nhìn xong sẽ trầm mặc, Hoành Điếm nghe xong sẽ rớt nước mắt. Đúng là một màn kịch hấp dẫn!"
Vì thế một cái lưới dần dần được giăng ra.
"Dung Từ không ngu, muốn làm cho hắn hoàn toàn tin tưởng chúng ta đã phát hiện ra tung tích của đá Thiên Hà thì phải dùng kế lạt mềm buộc chặt."
Ninh Ninh nói: "Lúc cảnh sát thẩm vấn tội phạm có một mẹo là một người đấm một người xoa. Đến lúc đó huynh nhất định phải ra vẻ vô cùng phản đối quyết định của muội, còn muội sẽ sắm vai thiếu nữ ngây thơ bị nhan sắc mê hoặc, một đóa sen trắng đơn thuần dễ lừa gạt, làm cho hắn tin tưởng tin tức của chúng ta là thật từ sự phản đối của huynh, sau đó lại tiết lộ vị trí đại khái của "đá Thiên Hà" thông qua vai diễn ngây ngô dễ tin người của muội."
Hạ Tri Châu cười không khép được miệng: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó chúng ta lại giả bộ: "Ui chồi không phải bọn ta không tin ngươi mà là thứ đồ này quá quý giá, đưa ngươi theo thì bọn ta thật sự không yên tâm, thế nên ngươi tuyệt đối không thể đi theo bọn ta được", làm cho sự tin tưởng của hắn đối với tin tức này đạt đến mức cao nhất, sau đó hắn sẽ truyền tin này lại cho người của đảo Nghê Quang."
Cô nói một hồi cũng thấy hơi mệt bèn cầm ấm nước lên uống một ngụm, mím môi: "Đá Thiên Hà chỉ phát sáng từ lúc 7 giờ tối trở đi. Người của đảo Nghê Quang nhất định sẽ không thể ngờ được rằng thứ đang chờ bọn họ ở kia không phải đá Thiên Hà mà là người của Hạo Nhiên Môn."
"Hạo Nhiên Môn?"
Hạ Tri Châu đột nhiên ngộ ra: "Muội muốn lấy cái lò làm cớ dụ bọn họ đến đó lúc 7 giờ sao?"
Trong lúc nói chuyện, một cơn gió bỗng nhiên thổi đến làm lá cây phát ra tiếng xào xạc.
Ánh nắng đổ xuống như dát vàng, lẳng lặng dừng lại trên gương mặt xinh đẹp vô hại của cô gái nhỏ. Ninh Ninh cong khóe môi, giọng nói có vẻ thần bí: "Không chỉ muốn lừa bọn họ đến sườn núi U Lan, muội còn có thể đoạt được linh thực trân giai từ trong tay của Trân Võ nữa."
Thấy Hạ Tri Châu lại đầy đầu dấu chấm hỏi, cô chỉnh lại dáng ngồi, nhẹ cười: "Kỳ thật ngay từ đầu muội đã biết dựa vào chỉ số thông minh của Trâu Võ, hắn nhất định có thể nhìn thấu cái mánh lò Kim Ngọc. Cái lò chỉ là mồi nhử thôi, con cá lớn nhất chính là Hứa Duệ."
Hạ Tri Châu đã nghệt ra từ lâu.
Trâu Võ có lẽ nằm mơ cũng không tưởng tượng được ra kẻ vừa phản bội lại Ninh Ninh - Hứa Duệ, thật ra là một gián điệp cực kỳ to bự. Bị kẻ phản bội phản bội, ai mà ngờ được chứ.
"Cho dù Trân Võ có phát hiện chuyện cái lò là giả hay không thì chỉ cần Hứa Duệ ra vẻ oán hận nói cho hắn thật ra lò Kim Ngọc là một âm mưu, sau đó lại nói rõ ràng cho hắn biết kế hoạch của chúng ta..."
Ninh Ninh giơ tay ra: "Trâu Võ sẽ tin hắn sáu phần."
"Sáu phần? Vậy bốn phần còn lại thì sao?"
"Muốn hắn từ bán tính bán nghi biến thành tin tưởng không chút nghi ngờ thì chúng ta cần một lần nội chiến."
Cô từ từ dựa vào thân cây, ngón tay nghịch nghịch đuôi tóc: "Một khi Trâu Võ "vô tình" phát hiện ra quan hệ của chúng ta rạn nứt, không phải kẻ thù của kẻ thù chính là bạn sao? Theo bản năng hắn sẽ có hảo cảm với Hứa Duệ."
Hạ Tri Châu lúc này mới nghe thủng câu chuyện: "Thế nên lúc đó muội mới cố ý cãi nhau với Hứa Duệ! Tuyệt vời, vừa làm cho Dùng Từ biết rằng muội thiên vị hắn, vừa làm cho Trâu Võ biết Hứa Duệ bất hòa với chúng ta!"
"Muội đã phát hiện ra Trâu Võ theo dõi chúng ta từ lúc đi hái Chước Hỏa Quỳ từ lâu rồi, vì thế mới truyền âm cho Hứa Duệ, bảo cậu ta phải ra vẻ vô cùng phản đối việc cho Dung Từ ở lại, tốt nhất là cãi nhau với muội một trận."
Ninh Ninh gật gật đầu, đôi mắt cong lên hạnh phúc: "Trâu Võ nhất định sẽ nghe theo lời sắp xếp của Hứa Duệ mà cho muội một phần linh thực trân phẩm. Sau khi hoàn thành xong tất cả thì chỉ cần chọn một nơi cho hai môn phái kia gặp mặt, hơi đổ thêm dầu vào lửa là có thể làm cho Hạo Nhiên Môn tin rằng đảo Nghê Quang là cùng một giuộc với chúng ta rồi."
Cô dừng lại một lúc, ý cười trên môi càng đậm: "Hơn nữa, Trâu Võ tận mắt nhìn thấy quan hệ của Dung Từ với chúng ta rất tốt. Thậm chí một thiếu nữ si mê sắc đẹp như muội còn có thể vì hắn mà trở mặt với bạn bè nữa cơ mà."
Dung Từ chắc chắn cũng sẽ không ngờ được rằng mình tính tới tính lui để vào tận đây nằm vùng, cuối cùng lại trở thành một kẻ bị lợi dụng, để cho Hạo Nhiên Môn tưởng rằng quan hệ của đảo Nghê Quang và đoàn người Ninh Ninh rất thân thiết.
Hạ Tri Châu chỉ muốn hô to một tiếng: Tuyệt, tuyệt quá!
Hai tông môn kia đều nghĩ mình nắm chắc phần thắng. Một bên nghĩ rằng có thể cạp được bọn họ một miếng, một bên lại vì trân bảo tuyệt thế sắp cướp được mà mừng rỡ như điên. Nhưng hai bên đều không thể nào đoán được thật ra đây đều là bẫy.
Trải qua một trận đánh này, đảo Nghê Quang và Hạo Nhiên Môn nhất định sẽ bị tổn thất vô cùng lớn.
Tổng thể lực lượng của bọn họ vốn dĩ đã không mạng, giờ lại đánh một hồi lưỡng bại câu thương, càng không còn hơi sức đâu mà đến tìm Ninh Ninh tính sổ.
Kế này có thể nói là trùng trùng điệp điệp, nào là phản gián, nào là nằm vùng, nào là gián điệp hai mang, châm ngòi ly gián, gì cũng có, xuất sắc không gì tả nổi. Hạ Tri Châu tấm tắc khen ngợi: "Muội là Tom Cruise hả?"
(*Thomas Cruise Mapother IV là một nam diễn viên và nhà sản xuất phim người Mỹ. Anh bắt đầu sự nghiệp của mình ở tuổi 19 với bộ phim Endless Love. Cruise cũng được biết đến rộng rãi với vai diễn điệp viên IMF Ethan Hunt trong loạt phim Nhiệm vụ bất khả thi.)
"Xin lỗi."
Ninh Ninh rất ăn ý mà trả lời: "Muội là cảnh sát."
*
Chạng vạng, sườn núi U Lan.
Người của hai phe nhìn nhau. Người áo xanh dùng linh khí tấn công Trâu Võ mặt xanh như lá.
Không phải bảo là không có người nào khác biết được chuyện đá Thiên Hà sao? Thế đám người Hạo Nhiên Môn này là như thế nào!
Trâu Võ - người tí nữa thì bị nổ tung đầu cũng bày ra vẻ mặt âm trầm, hắn lặng lẽ nắm chặt tay thành quyền.
Hắn vừa nghe Hứa Duệ nói xong thì một canh giờ trước đã đưa một gốc linh thực trân giai cho Ninh Ninh, cũng không lâu trước đó đã nhận được tin tức cô đã xuất phát, hắn cứ tưởng rằng cô sẽ đến sườn núi U Lan.
Nhưng lúc hắn đến đây, người chưa thấy đâu, tai đã nghe thấy tiếng truyền âm.
Đó là giọng của Hạ Tri Châu. Hắn có vẻ vô cùng đắc ý, liên tục khoe khoang: "Có phải Hứa Duệ đã nói tất cả bí mật cho ngươi rồi không? Xin lỗi nha, chúng ta quả thật không tìm được linh thực trân giai. Cũng may người của đảo Nghê Quang nói chỉ cần chia một nửa linh thực cho bọn họ thì bọn họ sẽ hỗ trợ bọn ta giải quyết vấn đề này."
Tên tiểu tử kia thở dài, làm ra vẻ tiếc nuối: "Ài, một nửa thì một nửa, dù sao cũng không phải đồ của bọn ta. Huynh đệ, bảo trọng nhé!"
Trâu Võ rất muốn gϊếŧ người. Mà bên kia người áo xanh ánh mắt cũng chững lại.
Giọng nói của Hạ Tri Châu vang lên bên tai nàng, vừa thở dài vừa cười cợt vô cùng chuyên nghiệp: "Gài gián điệp vào chỗ bọn ta á? Đã bị phát hiện từ lâu rồi. Đám ngu ngốc Hạo Nhiên Môn kia nói chỉ cần đưa lò Kim Ngọc cho bọn họ thì bọn họ sẽ giúp bọn ta giáo huấn các vị. Ai bảo bọn họ ngốc chứ, bọn ta đành đồng ý thôi."
Hạo Nhiên Môn rõ ràng đã bị người ta coi là công cụ để lợi dụng!
Người áo xanh xiết chặt nắm tay, lạnh giọng nói: "Lò Kim Ngọc là giả, chắc các ngươi còn chưa biết đúng không?"
Trâu Võ càng thêm tức giận.
Đám người này đã sớm biết bọn họ bị lừa còn dám thông đồng với đám người Huyền Hư chỉnh bọn họ, bây giờ đột nhiên nhắc đến chuyện này...
Đây là muốn đâm chọc ngay trước mặt bọn họ sao?
"Mẹ nó!" Trâu Võ lập tức mắng một câu thô tục, hung dữ đáp: "Ta đã biết từ lâu rồi! Chính là cái tên nằm vùng các ngươi cài vào nói cho ta biết đấy!"
Người áo xanh hoảng hốt.
Đã biết từ lâu rồi? Đã biết từ lâu rồi còn dám thông đồng với Huyền Hư kiếm phái úp xọt bọn họ? Xem ra đám người này không phải bị lừa mà là muốn đuổi cùng gϊếŧ tận bọn họ!
"Đúng rồi, lần này đảo Nghê Quang tới cướp đá Thiên Hà, chắc hẳn là đã đều động hết tám phần người rồi đúng không? Còn cả tên ngốc Dung Từ đang ở chỗ bọn ta nữa..."
Hạ Tri Châu cười khoái trá: "Đại bản doanh của các người chắc chẳng còn mấy người đâu nhỉ? À không cần, đợi Ninh Ninh trở về, muội ấy nhất định sẽ chính miệng nói cho ta biết."
Vì quá vội vã đi cướp đá Thiên Hà nên bọn họ chỉ để một người ở lại canh gác.
Người áo xanh suýt nữa thì thổ huyết.
Mới phút trước nàng mới nghĩ ra đây là một kế phản gián vô thức vô thanh, lại không ngờ được rằng đây thật ra là kế điệu hổ ly sơn!
Mẹ kiếp! Đám lừa đảo bọn họ đều bị lừa bởi mấy tên lừa đảo này rồi!!
Người áo xanh không thể nhịn được nữa, run rẩy buột miệng thốt ra một câu: "Đ**! Ta *** ông nội nhà ngươi!"
"Ngươi *** ông nội ta?"
Trâu Võ cười lạnh một tiếng: "Ta sẽ gϊếŧ ngươi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)