Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cảnh tượng này kinh hãi chẳng khác gì tang thi sống lại. Người vừa mới đến chính là phù tu Trâu Võ của Hạo Nhiên Môn.
Vừa nhìn thấy môn phục của hắn, Hạ Tri Châu và Hứa Duệ đều vô cùng kinh hãi mà quên mất rằng mình đang bơi lội, giống như là đột nhiên thức tỉnh, hai người lập tức ngưng thần bày ra tư thế phòng bị.
"Cẩn thận."
Hạ Tri Châu dùng truyền âm thấp giọng nói: "Hắn là tam sư huynh Trâu Võ của Hạo Nhiên Môn. Sự tồn tại của Hạo Nhiên Môn và Nghê Quang đảo chẳng khác gì khối u ác tính, người trước thì cứ nhìn thấy bảo vật là cướp, người sau thì giỏi dùng mưu kế, không biết đã lừa được đồ của biết bao nhiêu người rồi... Lúc trước ta và Hứa Duệ ở trong rừng đã bị vài người khác của Hạo Nhiên Môn cướp đồ một lần, nhưng xét đến cùng thì tất cả kế hoạch đều do một tay tên nhãi này sắp đặt."
Ninh Ninh ngẩn người: "Ỷ thế hϊếp người, cướp đoạt bảo vật, các trưởng lão bên ngoài đều mặc kệ sao?"
Ở bí cảnh, có hai quy tắc người người đều biết.
Một là nếu không có không có lý do chính đáng, không được làm những người khác bị thương, chỉ có thể luận võ quyết định thắng bại. Hai là để phòng ngừa có người cướp đoạt đồ vật với số lượng lớn, không ai được phép mang túi không gian vào trong bí cảnh Tiểu Trùng Sơn, tất cả mọi người đều dùng túi gấm hoặc tay nải để đựng đồ, vì nếu dám cướp bảo vật của người khác thì sau khi đi ra ngoài sẽ bị phạt.
"Đương nhiên là bọn họ lợi dụng sơ hở rồi. Lúc đó bọn huynh vừa tìm thấy nấm Ngọc Linh mọc dại, là loại trân phẩm quý giá hiếm có khó tìm ấy, bọn huynh phí sức chín trâu hai hổ mới có thể đánh bại được linh thú canh giữ, vừa định hái nó xuống thì đã bị bọn họ giành trước, đã thế bọn họ còn dám nói bọn họ mới là người tới trước nữa chứ."
Mặt Hạ Tri Châu nhăn như một quả mướp đắng: "Chúng ta không phục cũng không làm gì được, bởi vì bọn họ chạm vào nấm Ngọc Linh trước, nếu chúng ta đi cướp lại thì lại thành chúng ta không đúng rồi."
Thấy Ninh Ninh tỏ vẻ đã hiểu, hắn tiếp tục giải thích: "Sau đó Hứa Duệ mới nói cho ta biết, thì ra bọn họ chuyên môn ôm cây đợi thỏ ở phụ cận, chờ đến khi người khác đánh bại linh thú bảo vệ bảo vật rồi thì mới xông lên cướp bảo vật đi."
Ninh Ninh gật gật đầu.
Thế nên mới nói, dùng mưu kế thâm độc một chút cũng không sao, nói không chừng đám người đang ngồi xem kịch hay bên ngoài lại thích xem đám đệ tử đấu tới đấu lui ấy chứ! Chỉ cần không quá đáng quá thì chắc chắn sẽ không bị phạt.
Sắc mặt Trâu Võ không tốt lắm, còn huỵch toẹt ra rằng trên người nàng có Thiên Tâm Thảo, vậy là hắn cũng vì thứ bảo bối này mà đến.
"Tại hạ là Trâu Võ của Hạo Nhiên Môn."
Trâu Võ thản nhiên cười: "Thật không dám giấu giếm, ta sớm đã phát hiện ra Thiên Tâm Thảo rồi nhưng lại không lấy mà đi báo cho sư huynh sư muội trước. Sau khi trở về lại không thấy nó đâu. Đến trước thì xí phần trước, đạo lý này cô nương hẳn là hiểu rõ chứ?"
Thiên Tiện Tử bên ngoài Huyền kính ngoại cười lạnh một tiếng. Đến thằng ngu cũng sẽ không tin những lời này.
Ninh Ninh thong thả hỏi hắn: "Lúc đó ngươi nhìn thấy Thiên Tâm Thảo ở đâu?"
Tên kia không hổ là mặt dày, hắn nghiêm trang đáp: "Thật không may, lúc đó ta quá vui mừng cho nên không còn nhớ nó ở đâu cả."
Hắn dừng một chút, vẻ mặt kiêu căng uy hϊếp: "Thiên Tâm Thảo được nuôi lớn từ linh khí của trời đất trong bí cảnh nên vốn trân quý vô cùng. Nếu như cô nương khăng khăng chiếm nó làm của riêng, vậy Trâu mỗ chỉ có thể..."
Nói còn chưa hết câu, hắn đột nhiên sững lại.
Tiểu cô nương xinh đẹp nhìn qua vô cùng hiền hành và vô hại kia híp mắt cười cười, chẳng qua trong chớp mắt lại có ngàn luồng kiếm khí sượt qua người nàng, xông thẳng vào thức hải của hắn!
"Ngươi muốn làm cái gì? Ta sẽ bảo vệ Ninh Ninh sư muội!"
Hạ Tri Châu nâng hai thanh kiếm to oành, dáng đi đảo thiên đảo địa bước lên chắn trước mặt Ninh Ninh: "Đồ yêu tinh thối nhà ngươi còn dám làm càn làm bậy, cẩn thận ta đày ngươi vào súc sinh đạo trên đại điển đăng tiên đấy!"
Hứa Duệ trợn trắng mắt, khinh bỉ liếc hắn: "Ngươi bị ngu à? Ngày mai không phải là tiệc đầy tháng con gái của ta và sư tỷ sao? Hể, con gái của ta đâu?"
Nói đoạn hắn tự nhìn xuống cánh tay phải của mình, vui mừng như điên mà ôm lấy cánh tay, hớn hở hôn chụt mấy cái: "Ngoan ngoan ngoan, để cha ôm con một cái nào!"
Bên ngoài Huyền kính, một vị trưởng lão nào đó của Vạn Kiếm Tông vừa phun ra một ngụm nước.
Ninh Ninh.
Trâu Võ đã từng nghe thấy cái tên này. Thiên tài kiếm pháp, người chẳng những được Tương Tinh trưởng lão của Huyền Hư kiếm phái ưu ái mà mới vào sơn môn đã được Thiên Tiện Tử thu làm đệ tử thân truyền, tu vi tiến bộ thần sầu.
Tình nàng vốn ôn hòa, lúc trước lại thu liễm kiếm khí nên dễ làm người ta lầm tưởng nàng chỉ là một tu sĩ vừa đột phá đến cấp Kim Đan bình thường mà thôi, không ngờ rằng...
Trâu Võ âm thầm cắn răng.
Bây giờ hắn đang ở tầng thứ ba của cấp Kim Đan, thực lực của hắn không kém nàng quá nhiều nhưng nếu thật sự đánh nhau chưa chắc đã chiếm được lợi, hơn nữa bên người nàng hiện giờ còn có thêm hai tên kiếm tu.
"Thì ra là Ninh Ninh sư muội."
Trâu Võ nhoẻn miệng cười, nháy mắt đã thay đổi sắc mặt, nếu hắn mà ở thế kỷ 21 có lẽ có thể trở thành một nghệ nhân Xuyên kịch danh tiếng lừng lẫy: "Vốn được nghe sư muội tài năng hơn người, Trâu mỗ ngưỡng mộ đã lâu. Cũng phải, số mà đã có ắt nên, số mà không có cầu xin làm gì*. Tuy rằng hôm nay Thiên Tâm Thảo bị muội cướp mất nhưng cũng có thể xem như thu được một bảo bối về túi."
(*Nguyên văn": 命里有时终须有,命里无时莫强求。Mệnh lý hữu thời chung tu hữu, mệnh lý vô thời mạc cưỡng cầu. Đây là câu trích từ "Cổ huấn" - Tăng Quảng Hiền Văn - 増 廣 賢 文 《古訓》)
Hắn diễn kịch đến đây, cuối cùng cũng nói ra chữ "cướp".
Hạ Tri Châu lửa giận xộc lên não, nhếch miệng lạnh lùng cười: "Ôi, lại còn ở đây giả vờ ngây thơ vô tội cái nỗi gì? Không biết đệ đệ đây bao nhiêu tuổi rồi? Đã từng được đi học chưa? Đã uống thuốc gì rồi? Sao đầu óc lại ngu muội thế nhỉ?"
Trâu Võ: "Ngươi...!"
"Ngươi cái gì mà ngươi."
Hạ Tri Châu hoàn toàn không cho hắn cơ hội nói chuyện, không biết là do tác dụng của nấm độc hay là bản tính được dịp phát tiết ra ngoài mà cái miệng hắn cứ thế hoạt động hết công suất.
"Ta chưa từng nhìn thấy người nào da mặt còn dày hơn cả tường thành như ngươi. Đứng cách ngươi tám trượng ta cũng phải sửng sốt vì cái độ dày này. Ta bảo cho nghe, ngươi không đi làm đầu bếp thì phí của giời quá, ụp nồi cho người ta giỏi thế cơ mà! Ngươi còn dám nói hươu nói vượn, bản tiên quân sẽ bảo Thúy Quả vả vỡ mồm ngươi*!"
(*câu này là câu kinh điển trong Chân Hoàn truyện, đoạn Chân Hoàn bị vả miệng, ai nói câu này thì tui quên mất tên rồi, ai xem phim mà còn nhớ thì bảo tui nhé:)))
Đừng nói đến trâu Võ, ngay cả Hứa Duệ đứng bên cạnh nghe xong cũng sửng sốt.
Độc nấm làm cho thần trí hắn mơ hồ. Vì vậy hắn đột nhiên giơ cao hai tay lên trời rồi hô: "Tiên quân cát tường! Tiên quân vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Hạ Tri Châu vung tay: "Hứa công công không cần khách khí, đưa con gái của ngươi lui ra ngoài đi."
Hứa Duệ: "Vâng."
Hứa Duệ quỳ rạp xuống đất, ngửa mặt lên trời thét dài, hắn ôm chính cánh tay phải của mình mà gào khóc: "Sư tỷ! Rốt cuộc là tỷ còn giấu ta bao nhiêu chuyện đây?!"
Hạ Tri Châu thở dài nuốt nước mắt vào trong, dùng chất giọng của phát thanh viên chuyên mục tâm sự đêm khuya diễn cảm khuyên lơn hắn: "Tiếng sét ái tình nào ai có thể kháng cự lại được. Nó giống như một phép màu xẹt qua sinh mệnh của ngươi vậy. Nó chính là một tia sét màu xanh lá cây, độc nhất vô nhị."
... Túm lại là vở kịch của hai vị này bắt đầu nối lại với nhau rồi.
Hai người kia ở một bên náo loạn. Điều nằm ngoài dự đoán của Trâu Võ chính là, nhân vật trung tâm của câu chuyện - Ninh Ninh, vẻ mặt của cô hầu như không thay đổi mấy, thậm chí cô còn đang nhìn hắn mà mỉm cười.
"Trâu sư huynh nói như vậy ta cũng cảm thấy hơi áy náy đấy."
Cô cúi đầu mím môi cười, dường như ngại ngùng thật: "Tuy rằng không thể nhường Thiên Tâm Thảo cho huynh nhưng ta cũng đã tìm được một bảo bối khác trong sơn động, gọi là lò Kim Ngọc, không biết sư huynh đã nghe qua bao giờ chưa?"
Lò Kim Ngọc?
Trâu Võ lắc đầu.
"Bọ cạp mặt người trong sơn động nói cho ta biết, cái lò này có thể điều hòa âm dương, vô cùng lợi hại, là do tiên nhân từ thời thượng cổ sáng tạo ra, có khả năng nhân bản các linh thực* cấp thấp hơn từ một thành hai. Tuy rằng không thể phục hồi lại Thiên Tâm Thảo nhưng nếu sư huynh có trân phẩm nào khác thì có thể đến tìm ta."
(*灵植: thực vật quý giá, có linh khí, có lợi cho người tu tiên)
Ninh Ninh nói rất chi tiết tỉ mỉ nhưng Trâu Võ lại không tin: "Thiên hạ lại có chuyện tốt như vậy sao?"
"Lò Kim Ngọc nhân bản bảo vật cần phải có thời gian. Nếu linh thực quý giá thì đại khái cần hai canh giờ (bốn tiếng). Nhưng nếu chỉ là hoa cỏ bình thường thôi thì..."
Cô vừa lấy từ trong túi ra một cái lò nhỏ màu vàng to bằng bàn tay, khom người hái một đóa hoa hướng dương đặt vào trong lò, nhỏ giọng niệm chú.
Trâu Võ vô cùng tò mò, đến thở cũng không dám thở mạnh, không bao lâu đã thấy Ninh Ninh duỗi tay vào trong lôi ra hoa đóa hoa hướng dương.
Trâu Võ kinh hãi: "Đây là...!"
"Ta lừa sư huynh thì ta được gì? Đã không được tiền công còn phải đền cho huynh linh thực, như thế không phải là lỗ to sao?"
Ninh Ninh ôm chặt cái lò vào trong lòng, tránh đi bàn tay mưu toan chạm vào nó của Trâu Võ: "Ta nói trước cho Trâu sư huynh biết, huynh đừng có mà cướp lấy nó. Lò Kim Ngọc có thần chú sử dụng, ngoại trừ ta thì không ai biết cả."
Trâu Võ tuy rằng tham lam nhưng lại không phải là một tên ngốc. Nếu hắn cứ thế mà đưa bảo vật cho Ninh Ninh, lỡ đâu người này ôm bảo bối không nói tiếng nào mà chuồn êm, hắn có khóc cũng không biết khóc với ai.
Trước mắt, màn biểu diễn ban nãy chỉ có thể đánh tan sự nghi ngờ của hắn. Sau một lúc suy nghĩ, hắn móc từ trong túi ra vài cọng Chước Hỏa Qùy: "Đồ của ta đều ở nơi tập kết hết rồi, trên người chỉ còn lại thứ này thôi."
Linh thực được phân ra làm phàm giai, địa giai, thiên giai, trân giai, thánh giai*. Thiên Tâm Thảo là thánh giai hiếm có trên đời còn Chước Hỏa Qùy là thiên giai, một loại vật phẩm trung cấp, rất thích hợp để làm thí nghiệm.
(*chữ "giai" ở đây có nghĩa là "cấp bậc", thánh giai là cấp bậc cao nhất.)
"Linh thực thiên giai luyện chế cần nhiều thời gian, sư huynh xin đừng nóng vội."
Ninh Ninh vừa nhận linh thực vừa nói: "Ta còn phải chăm sóc cho hai người bạn này nữa, hay là một canh giờ sau huynh đến tìm ta có được không?"
Đây rõ ràng là muốn đuổi khách. Trâu Võ tuy bán tính bán nghi nhưng nghĩ bụng: cho dù bị lừa cũng chỉ là vớt đi mấy cây thiên giai, cũng không gọi là quá lỗ. Nhưng nếu chuyện kia là thật...
Vậy thì hắn lời to rồi!!
"Ta biết rồi! Đây là lừa đảo đầu tư*!"
(*投资骗局: Lừa đảo đầu tư là một hình thức gian lận mà bạn có nguy cơ cao mất một phần hoặc toàn bộ số tiền của mình. Thường thì các cơ hội đầu tư do những kẻ lừa đảo mang đến cho bạn không tồn tại – hoặc không hề sinh lời như hứa hẹn.)
Thấy hơi thở của tên kia đã biến mất, Hạ Tri Trâu cuối cùng cũng không nhịn được mà cười phá lên: "Đây là cái mánh khóe trước dùng chút lợi nho nhỏ lừa hắn cắn câu, sau đó để cho hắn tin tưởng mà đầu tư thật nhiều, sau đấy thì cuỗm hết tiền cao chạy xa bay đúng không?"
"Không phải các huynh bị Trâu Võ tính kế cướp mất linh thực trân giai sao?"
Ninh Ninh nhẹ nhàng xoay xoay Chước Hỏa Quỳ trong tay: "Chờ đến khi hắn tận tay dâng linh thực trân giai lên thì chúng ta sẽ say goodbye hắn."
Hạ Tri Châu cào cào đầu, có lẽ do vừa phát tiết một lúc nên giờ đầu óc đã hơi chút bình thường lại: "Nhưng ban nãy muội làm thế nào để biến ra thêm một đóa hoa hướng dương nữa vậy? Nếu sau này hắn đưa linh thực cho muội thì muội lại làm thế nào để đảm bảo có thể tìm được thêm một cây giống như thế ở trong Tiểu Trùng Sơn?"
"Bông hoa kia vốn đã ở trong lò từ trước rồi. Muội thấy nó đẹp nên tiện tay để vào trong đó. Còn về linh thực của Trâu Võ, hầu hết đồ của hắn đều để ở nơi tập kết, vậy thì những thứ mang theo trên người chắc chắn là vừa hái được ở quanh đây. Chẳng lẽ chúng ta còn lo không tìm thấy chúng sao?"
Cô rất kiên nhẫn giải thích: "Còn về cái lò này. Không phải chúng ta phải ở trong bí cảnh hai ngày hai đêm sao? Muội mang nó theo để nấu ăn đấy!"
"Ta cũng có chuyện muốn hỏi!"
Hứa Duệ khóc xong vẫn hơi choáng váng: "Nếu hắn cứ không đưa linh thực trân giai mà cứ đem linh thực thiên giai đến đây kiếm hời thì phải làm sao?"
"À." Ninh Ninh cười, hơi hơi gật đầu: " Cách để hắn chủ động đưa linh thực trân giai đến chỗ chúng ta có nhiều lắm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






