Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vô Tình Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 14.2

Cài Đặt

Chương 14.2

Thạch tinh ngẩng phắt đầu lên.

"Đầu tiên là "nhài mùa đông đón hoa mùa xuân*", dùng hoa để đối lại hoa, nhìn từ ý cảnh thì hợp với cảnh hoa rực rỡ trên núi của vế trên; hoa đỗ quyên nở vào mùa thu, một xuân một thu cũng rất phù hợp. Chỉ tiếc "hoa xuân" đối với "núi đỏ" không được chặt lắm, thành ra hỏng cả câu đối."

(Nguyên văn: 迎春花迎春花, pinyin: yíngchūnhuā yíngchūn huā, phiên âm: "Nghênh xuân hoa nghênh xuân hoa", "nghênh xuân hoa" là hoa nhài mùa đông (loài cây này có nguồn gốc từ Trung Quốc, thường nở rộ ngay sau mùa đông nên mới có tên là "nghênh xuân"), chữ "nghênh" đứng riêng thì là động từ mang nghĩa "nghênh đón, hoan nghênh" nên cả câu có nghĩa là "nhài mùa đông đón hoa mùa xuân".)

Ninh Ninh thong thả nói tiếp: "Tiếp theo là: "Anh túc đỏ vui lòng mỹ nhân*", chữ "ngu" có ý vui vẻ, dùng hoa lấy lòng mỹ nhân, tuy rằng khá linh hoạt sinh động, nhưng so với vế trên thì vẫn kém một chút."

(Nguyên văn: 虞美人虞美人, pinyin: yú měirén yú měirén, phiên âm: "Ngu mỹ nhân ngu mỹ nhân", "ngu mỹ nhân" là hoa anh túc, chữ "ngu" đứng riêng có nghĩa là "yên vui" (nhà Ngu do vua Thuấn lập ra chính là chữ "Ngu" này; quốc hiệu Đại Ngu của nước ta dưới thời nhà Hồ cũng là chữ "Ngu" này), vì vậy cả câu có nghĩa là: "Anh túc đỏ vui lòng mỹ nhân")

Thạch trung linh hơi hơi mím môi, nghiền ngẫm nói: "Không tồi."

"Nếu tiền bối đã thích câu đối như vậy, đúng lúc quê hương ta có một vị tiên sinh viết ra một câu đối, vế dưới đến nay vẫn chưa ai đối ra được. Không biết tiền bối có muốn thử một lần không?"

Thấy đôi mắt của nữ nhân kia phát sáng, Ninh Ninh cười cười: "Vế trên là, tên ăn trộm lén lút trộm đồ*."

(Nguyên văn: 小偷偷偷偷东西, pinyin: xiǎotōutōu tōu tōu dōngxī, phiên âm: tiểu thâu thâu thâu thâu đông tây. "Tiểu thâu" là "kẻ trộm", "thâu thâu" là trạng ngữ, nghĩa là "lén lút", chữ "thâu" cuối cùng là động từ mang nghĩa "trộm cắp", cả câu có nghĩa là "tên ăn trộm lén lút trộm đồ".)

Câu này nhìn qua thì tưởng đơn giản, nhưng thật ra là một câu chơi chữ rất thú vị. Bốn chữ "trộm" liên tiếp là ba loại từ loại khác nhau, càng không nói đến muốn đối lại thì phải suy xét đến cả cấu trúc điệp từ và cả tính logic trong câu.

Ở trong thế giới của Ninh Ninh, mấy trăm năm hậu nhân cố gắng hết sức cũng chỉ đối được một câu: "Sử thư thư thư thư cổ kim*".

(*tạm dịch: "sách sử thong thả ghi lại lịch sử từ trước đến nay", câu này chỉ có giá trị tham khảo vì mình không tìm được thông tin nào giải thích rõ ý nghĩa của nó hết TT)

Vừa nghe xong câu trên, biểu cảm của thạch tinh đột nhiên trở nên nghiêm túc, nàng ta nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu, nhưng nghĩ một hồi cũng không thể nào đối lại được, nàng ta trầm ngâm một lát rồi cười lớn: "Diệu thay... diệu thay! Ta vốn tưởng rằng đọc thuộc "Niêm hoa đối" thì câu nào cũng có thể đối được, không ngờ vẫn còn kém xa người ta. Đã thế, hôm nay xem như ngươi thắng ta, mau cầm Thiên Tâm Thảo đi đi."

Ninh Ninh bị khen đỏ cả mặt, liên tục xua tay: "Câu này không phải do ta viết, huống chi vế đối của ta cũng không tới, chỉ là mượn hoa hiến phật, không thể nói là thắng được."

Thạch tinh vẫn không thay đổi ý của mình, huơ tay một cái, Thiên Tâm Thảo đang nằm trong góc bỗng nhiên bay lên không trung, nhẹ nhàng đáp trên bàn tay của tiểu cô nương đứng cách đó không xa.

Ninh Ninh cảm thấy hổ thẹn trong lòng nên lại nói với nàng ta thêm vài vế thiên cổ tuyệt đối nữa như: "Yên tỏa trì đường liễu" hay "Du tây hồ đề tích hồ, tích hồ điệu tây hồ". Yêu quái kia nghe thấy thì vô cùng kinh ngạc, đôi mắt mở to hết cỡ: "Những vị tiên sinh ở quê hương của cô nương quả là thần nhân!"

Ninh Ninh còn vui hơn khi mình được khen, liên tục gật đầu: "Đương nhiên rồi! Người ở quê hương ta rất tốt bụng, người nào cũng rất lợi hại!"

Thạch tinh biết thêm được nhiều vế đối hay nên vô cùng mãn nguyện mà quay về trong tảng đá, nháy mắt đã không thấy đâu nữa. Ninh Ninh cúi đầu nhìn Thiên Tâm Thảo nho nhỏ trong lòng bàn tay, không phát hiện ra ánh mắt khác thường của thiếu nữ bên cạnh.

Ánh mắt Vân Đoan Nguyệt buồn bã, theo bản năng nắm chặt tà váy.

Mục đích duy nhất của nàng khi vào trong bí cảnh Tiểu Trùng Sơn chính là lấy được Thiên Tâm Thảo, nàng rất vất vả hỏi thăm được linh thú hiểu được tiếng người trong núi cuối cùng mới vào được nơi này. Nhưng không ngờ rằng thử thách của thạch tinh lại là câu đối, thứ nàng hoàn toàn không am hiểu, nàng cũng không ngờ được rằng Thiên Tâm Thảo sẽ bị người khác giành mất.

Chỉ có thể trách nàng tài năng không bằng người ta thôi.

Đúng vậy...

Thiếu nữ mặc váy màu lam cắn môi dưới, cố gắng bình ổn trái tim đang đập loạn xạ, dùng giọng nhỏ như muỗi khó nhọc nói: "Cô nương, Thiên Tâm Thảo..."

Còn chưa nói xong, nàng bỗng nhiên thấy một bàn tay nhỏ xinh trắng nõn duỗi đến trước mặt mình. Thứ nằm trong lòng bàn tay kia là hai mảnh màu xanh lấp lánh còn đọng cả sương sớm...

Hai lá Thiên Tâm Thảo.

Ngay cả người trước nay không có biểu cảm như Vân Đoan Nguyệt, cũng không khỏi kinh ngạc mở to hai mắt.

Cô nương này đang muốn... nhường lại một nửa Thiên Tâm Thảo cho nàng sao?

Trong nhận thức của Vân Đoan Nguyệt, thiên hạ chẳng có bữa ăn nào là miễn phí cả.

Những người tu đạo mà nàng biết, làm gì có người nào không vì tranh giành bảo vật mà đánh nhau vỡ đầu chảy máu, thậm chí làm ra đủ loại chuyện tàn nhẫn xấu xa. Thiên Tâm Thảo là loại trân bảo cho dù trả bao nhiêu tiền cũng không có người tình nguyện đem bán, các nàng chẳng qua mới chỉ gặp nhau lần đầu, vậy mà vị kiếm tu này lại... không chút do dự mà đưa Thiên Tâm Thảo cho nàng?

"Ban nãy ta nghe thấy tỷ nói chuyện với vị tiền bối kia rồi." Tiểu cô nương xa lạ ánh mắt chân thành tha thiết, đôi mắt hạnh như một quả nho màu đen lấp lánh, trong sáng không có một chút tạp chất nào: "Hy vọng người nhà của tỷ được bình an."

Hóa ra là vì câu nói kia.

Nhưng thạch linh cũng đã nói, cái cớ này nàng ta đã nghe không biết bao nhiêu lần, vì vậy mới không hề tin tưởng nàng. Cô nương này có vẻ thông minh, tại sao nàng lại không hoài nghi?

"Ta nghe nói tỷ sẽ không chủ động nói chuyện với người khác. Nếu tỷ đã đích thân mở miệng, vậy nhất định là có chuyện quan trọng."

Ninh Ninh nhìn ra nỗi nghi hoặc trong lòng nàng, khẽ cười: "Cho dù tỷ đang nói dối thì ta cũng không thiệt mà. Dù sao cũng đã lấy được Thiên Tâm Thảo, một hai lá là đủ rồi, nhưng nếu vì sự nghi ngờ của ta mà tính mạng người thân của tỷ gặp nguy hiểm, vậy thì là ta không đúng rồi."

Thiên Tâm Thảo trước mắt lại gần nàng hơn một chút.

Vân Đoan Nguyệt cố ngăn sự xúc động, khóe mắt hồng hồng, đầu ngón tay run rẩy nhận lấy nó, cơ hồ dùng hết dũng khí của mình nhỏ giọng nói: "Đa tạ."

Không ai biết được rằng mấy ngày nay nàng đã vất vả bao nhiêu.

Tuy rằng được xưng là thiên tài nhạc tu trăm năm khó gặp của Lưu Minh Sơn, thời thơ ấu của Vân Đoan Nguyệt kỳ thật rất cực khổ.

Thân là thứ nữ của một gia tộc lớn nhưng lại có tâm bệnh, không thể nói chuyện được với người khác, cha không yêu thương, mẹ lại chỉ coi nàng là một công cụ bỏ đi, chỉ có bà của nàng bằng lòng đối xử với nàng như một người bình thường, ở cùng với nàng, dạy nàng viết chữ, đánh đàn, nữ hồng*.

(*: những việc dành riêng cho phụ nữ thời xưa như thêu thùa, may vá...)

Bây giờ bà bệnh nặng, chỉ có Thiên Tâm Thảo mới có thể cứu được người.

Nàng đầy quyết tâm mà đến, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Ninh cầm lấy Thiên Tâm Thảo, tất cả hy vọng đều bị nghiền nát thành tuyệt vọng.

Nhưng bây giờ hai mảnh lá cây nho nhỏ lại nằm trong lòng bàn tay nàng, giống như nàng đang nằm mơ vậy.

Một dòng nước ấm trào lên hốc mắt, Vân Đoan Nguyệt cúi đầu, hít một hơi: "Ơn cứu mạng, chắc chắn ngày sau sẽ báo đáp thật hậu."

Nàng đang muốn cúi người bái tạ thì bị Ninh Ninh đỡ lấy bả vai: "Không cần không cần! Tỷ như vậy ta thật sự ngại lắm... Dù sao ta giúp tỷ cũng không phải muốn nhận lại gì."

Vân Đoan Nguyệt nhanh chóng ngước mắt nhìn nàng một cái, lông mi run run như cánh của một con bướm màu đen. Hốc mắt nàng ửng đỏ, gương mặt cũng phiếm hồng, không nói thêm câu nào nữa, bốn phía rơi vào yên lặng. Nhưng mà sự yên lặng này kéo dài chưa bao lâu đã bị một giọng thiếu niên oang oang phá vỡ: "Mau trả ta kiếm!"

Nối tiếp đó là một giọng nói còn khoa trương hơn: "Yêu nghiệt, cho các ngươi nếm thử sự lợi hại của Song Long Kiếm vô địch của ta! "

Giọng nói vô cùng quen thuộc này, lời kịch vô cùng quen thuộc này...

Ninh Ninh đột nhiên cảm thấy khó thở.

Cô hoảng sợ kêu một tiếng: "Hạ Tri Châu!"

Thiếu niên mặt mày như họa bỗng nhiên ngẩn ngơ, sau đó thân thiết nhìn cô cười rộ lên: "Nhị doanh trưởng ngươi tới rồi! Ngày mai là đại điển sắc phong của ta, ngươi nhớ đến tham gia nha!*"

(*Nguyên văn: 二营长你来啦!明日就是我登仙的册封大典,要记得去参加哈!, Câu này vốn là một chiếc joke từ phim "Lượng kiếm" (2005), một bộ phim về đề tài chiến tranh của Trung Quốc, trong đó có một câu nguyên văn như sau: "Nhị doanh trưởng, con mẹ nó khẩu pháo Italia đâu rồi? Mau mang ra đây cho tôi!" Link xem chi tiết: https://www.bilibili.com/s/video/BV1eh411r7Qm

Sau câu này đã trở thành meme rất hot trên mạng xã hội Trung Quốc. Bản convert mình thấy câu này vẫn giữ nguyên nhưng bản raw thì khác. Có lẽ tác giả đã sửa lại cho phù hợp với tiêu chuẩn của Tấn Giang.)

Ninh Ninh:?

"Người này, người này bị trúng độc rồi!"

Hứa Duệ đi theo sau hắn dừng lại thở dốc: "Ta với huynh ấy bị truyền tống tới rừng cây, Hạ sư huynh tiện tay hái một cây nấm trắng cho hai người cùng ăn, kết quả biến thành như vậy."

Hắn thở dốc xong rồi lại hung tợn chỉ vào Hạ Tri Châu: "Mau trả lại thanh kiếm cho ta!"

"Kiếm?"

Hạ Tri Châu trầm ngâm một lát rồi cười tà mị: "Ngươi chỉ là một kẻ bối phận thấp kém mà cũng dám mơ tưởng đến Song Long kiếm của bổn tọa sao?"

Đây rõ ràng là kiếm của hắn mà!

Hứa Duệ vô cùng tức giận, tí thì tăng xông luôn.

Hạ Tri Châu mặc kệ hắn, quay sang nhìn Ninh Ninh, tay vung một cái, hào khí tận trời, hắn ngửa cổ lên trời hét to: "Lý Vân Long*, mau đem khẩu pháo Italia của ngươi xông lên cho ta! Đêm nay chúng ta sẽ tiêu diệt đám yêu nghiệt này, xem xem chúng còn cả gan gây họa cho nhân gian nữa hay không!"

(*Lý Vân Long là nhân vật chính trong phim "Lượng kiếm")

Tuy biết rằng nấm độc sẽ làm cho người ta thần chí không minh mẫn, sinh ra ảo giác, nhưng mà...

Huynh trúng độc nặng quá rồi đấy!! Sao Lý Vân Long lại xuyên không đến đây được hở? Nhà huynh hàng yêu trừ ma mà lại đi dùng pháo Italia à?

Ninh Ninh còn chưa kịp nói gì đã thấy Hạ Tri Châu nhìn quanh bốn phía một vòng, không hề báo trước mà thả người ngã huỵch xuống đất, sau đó dùng cả hai tay hai chân khua khoắng loạn xạ giống như một con ếch xanh vậy.

Không sai, hắn đang khua khoắng.

Ninh Ninh thật sự không muốn nhìn thẳng, bèn đưa tầm mắt về phía Hứa Duệ.

Không ngờ rằng thiếu niên một giây trước vẫn còn đứng đàng hoàng giờ phút này đột nhiên cong eo cúi đầu, hai tay giơ trước mặt không ngừng đong đưa. Thỉnh thoảng hắn lại liếc cô một cái, dùng miệng để thở, đôi mắt trợn trắng.

Giá trị lý trí của Ninh Ninh bỗng nhiên giảm sút, cô cẩn thận hỏi hắn: "Hai người các huynh đang làm gì vậy?"

"Phí lời, đang bơi chứ còn làm gì."

Hứa Duệ vẻ mặt đương nhiên nhìn vẻ mặt đần thối của cô: "Cô ngồi trên thuyền thoải mái biết bao nhiêu... cẩn thận! Bên kia có một đợt sóng lớn!"

Sóng lớn ở chỗ nào? Thuyền ở chỗ nào vậy?

Hóa ra ngươi cũng trúng độc hả đại ca!!!

Hai người các ngươi đều không bình thường đúng không!!!

Hạ Tri Châu bên kia tiếp tục bơi ếch, thỉnh thoảng quay đầu cười hì hì với cô, hạ giọng nói:

"Lén nói cho muội biết, Hằng Nga tiên tử đã nói với ta, Optimus Prime và Loki đều sẽ xuất hiện trên đại điển sắc phong. Đám bạn bè quốc tế này nhiệt tình quá, làm ta thấy ngượng hết cả người đây này!"

Hứa Duệ đột nhiên chen vào: "Hể, sao con sông này lại dài thế? Chúng ta phải bơi đến khi nào đây?"

Hai người ngươi nói ngươi ta nói ta, nhưng đều dùng những tư thế khác nhau đong đưa thân mình và tứ chi, cảnh tượng vô cùng quỷ dị.

Ninh Ninh quyết định gọi đây là cảnh tượng tang thi nhảy ra khỏi ổ bản tu tiên, Train to Busan phiên bản nâng cấp, đại kết cục của Resident Evil*.

(*Resident Evil, được biết đến ở Nhật Bản với tên Biohazard, là một series trò chơi điện tử kinh dị sinh tồn và là thương hiệu truyền thông kinh dị Nhật Bản được Shinji Mikami và Tokuro Fujiwara tạo ra, được phát triển và thuộc sở hữu của Capcom)

Đang lúc không biết nên làm như thế nào cho phải, cô bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của một thanh niên. Giọng nói này mang theo ác ý không hề che giấu, có lẽ là vì tranh đoạt Thiên Tâm Thảo mà đến: "Ta thấy đạo hữu bốn phía đều được linh khí bao bọc, chẳng lẽ là tìm thấy Thiên Tâm Thảo trong lời đồn..."

Người nọ nói còn chưa dứt lời đã đứng sững lại chỗ.

Hắn đi theo linh khí mà tìm đến nơi này nhưng đến bây giờ mới thấy rõ tình hình ở đây.

Hai gã tông môn đệ tử giống như đã tẩu hỏa nhập ma, một người nằm bệt trên mặt đất bò về phía trước, một người khác thì chẳng khác gì xác sống sau khi bị hút khô máu, đôi tay chắp lêи đỉиɦ đầu như cành hoa khẽ run run, lảo đảo bước từng bước về phía hắn.

Đang làm gì vậy trời???

Thiếu niên run run, lui về phía sau nửa bước.

Hắn nhận ra tên đang lăn lê bò toài kia mặc môn phục của Huyền Hư Kiếm Phái, nghe nói Hứa Duệ của Vạn Kiếm Tông truyền ra tin tức, người trong môn phái này vô cùng kỳ quái, tốt nhất là tránh được thì tránh, nếu không tự gánh lấy hậu quả.

Mà tên nhìn trông giống xác sống kia... mẹ kiếp! Không phải Hứa Duệ đấy chứ??!!

Hắn vô cùng hoảng sợ, giống như một đứa bé chưa từng kinh qua thế sự hiểm ác.

Chẳng lẽ người của Huyền Hư Kiếm Phái đều bị điên, lại còn có thể lây cho người khác được nữa sao??

____

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc