Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngay từ đầu Ninh Ninh đã không có ý định gϊếŧ nó.
Tuy rất nhiều ma thú trong bí cảnh Tiểu Trùng Sơn tấn công con người, nhưng xét đến cùng, hành động này chẳng qua chỉ là để bảo vệ lãnh địa, đánh đuổi kẻ xâm nhập mà thôi. Đối với chúng nó mà nói, đám tu sĩ từ đâu thình lình xuất hiện này mới là kẻ ngang ngược vô lý. Bởi vậy, trừ khi tình thế ép buộc, nếu không thì cô cũng sẽ không ra tay quá nặng.
Bọ cạp mặt người bị cô ba hoa chích chòe khen ngợi một hồi thì vô cùng thỏa mãn. Sau khi ra vẻ lạnh lùng hừ hừ vài tiếng, nó chẳng những nói rõ lối ra lối vào của sơn động mà còn chỉ thẳng vị trí của Thiên Tâm Thảo trên bản đồ cho Ninh Ninh, để cô dễ bề tìm kiếm.
Cho đến khi rời khỏi cái sơn động âm u kia, Ninh Ninh mới được xem như thật sự tiến vào Tiểu Trùng Sơn.
Sơn động nằm ở trên sườn núi, phóng mắt nhìn ra xa có thể thấy bốn phía núi non trùng trùng điệp điệp. Trời mây non nước đều khoác trên mình một màu xanh biếc, nơi xa sương mù dày đặc, chỉ thấy những đỉnh núi cao vυ"t thấp thoáng đẹp như đôi mày thiếu nữ, nơi gần hoa thơm chim hót, oanh oanh yến yến, không khí thoang thoảng mùi thơm của lá cây.
Vị trí bọ cạp mặt người chỉ cho cô cách sơn động rất gần. Mới qua thời gian một nén hương, Ninh Ninh đã đến được nơi đó.
Đây là một góc khuất bên rìa vách núi bị một hòn đá to chặn lại, hòn đá này gần như tựa khít vào vách núi, chỉ chừa ra đúng một khe hở nhỏ đủ cho một người đi qua. Khe hở bị dây leo và lá cây che khuất, nếu không quan sát kỳ thì rất khó phát hiện. Nếu như lột đám lá rậm rạp ấy ra rồi nhìn vào trong cũng chỉ thấy một không gian vô cùng nhỏ hẹp.
Người bình thường thấy vậy phần lớn sẽ cảm thấy không hứng thú, nhưng họ lại không ngờ rằng, nếu xuyên qua khe hở nhìn về phía bên phải nhất định sẽ phát hiện ra nằm ở trong góc là một cây linh thảo toàn thân trắng muốt, có bốn phiến lá hình trái tim.
Đây chính là Thiên Tâm Thảo, thứ cây mà mỗi mảnh lá đều có thể giải được bách bệnh trong truyền thuyết.
Điều Ninh Ninh không dự đoán được chính là khi cô đang nhấc mớ dây leo vừa to vừa nặng phủ bên trên lên thì bỗng nghe thấy một giọng nữ vang lên phía sau tảng đá.
Giọng nói kia cực kỳ dịu dàng, không biết là do sợ hãi hay do hồi hộp mà khi nói chuyện hình như còn hơi run rẩy: "Tiền bối, người nhà của ta bị bệnh nặng, nếu không có Thiên Tâm Thảo cứu mạng..."
Nàng còn chưa nói xong đã bị một giọng nữ cao lanh lảnh khác không khách khí ngắt lời: "Người lấy cớ này với ta rất nhiều, thay vì cố gắng lừa gạt ta thì ngươi nên ngẫm xem sẽ đối lại câu này như thế nào đi."
Nơi bí mật như vậy mà lại có tận hai người?
Ninh Ninh nhủ thầm, thò đầu vào trong.
Thấy Ninh Ninh gật đầu, nàng ta lập tức cười rạng rỡ nói: "Ta là tinh linh bên trong tảng đá này, đã ở đây làm bạn với Thiên Tâm Thảo hơn trăm năm. Nếu muốn mang nó đi thì cần phải hỏi qua ý ta đã."
Nàng không thẳng thừng cự tuyệt, Ninh Ninh hiểu ngay, rất chuyên nghiệp tiếp lời: "Ý của tiền bối là?"
"Nơi này quả thực rất nhàm chán, nhiều năm trôi qua như vậy rồi mà thứ duy nhất của nhân gian ta có được chỉ là một quyển "Niêm hoa đối" không biết ai đánh rơi ở nơi này."
Dường như con yêu quái này rất vừa lòng với thái độ phối hợp của cô, cong môi lên: "Ta xem qua nhiều câu đối như vậy nhưng lại không tìm được người nào đối lại, thật đáng tiếc. Hôm nay ta ta ra vế đầu, ngươi đối vế sau. Nếu ngươi có thể đối lại được thì ta sẽ chắp tay nhường lại cây linh thảo này. Ta không định bắt nạt ngươi, không yêu cầu ngươi câu đối lại phải chặt chẽ cả về luật bằng trắc và ý cảnh, chỉ cần đại khái là được. Ngươi thấy thế nào?"
Hóa ra con yêu quái này là một con yêu quái có máu văn nghệ trong người, đại khái cũng xem như là bà con xa của Tôn Ngộ Không, đều sinh ra từ cục đá cả.
Ninh Ninh gật đầu, nhìn về phía Vân Đoan Nguyệt đứng bên cạnh: "Cô nương đến trước thì đối trước đi, ta không chen ngang đâu."
Vân Đoan Nguyệt vẫn cúi đầu không nhìn cô, nhưng nghe thấy người khác nói chuyện với mình, vành tai nàng lập tức đỏ lên, mím môi không nói.
"Cô nương này không đối được."
Trong lúc nói chuyện, một quyển sách đã ố vàng xuất hiện trong tay của nàng ta, trong tiếng lật sách soàn soạt, giọng nói của nàng chậm rãi vang lên: "Thử một câu đơn giản trước, si mị võng lượng*."
(Nguyên văn: 魑魅魍魉, pinyin: chīmèi wǎngliǎng. Đây là tên hai loại yêu quái làm hại con người sinh ra từ gỗ đá trong truyền thuyết cổ đại của Trung Quốc)
Ninh Ninh buột miệng thốt ra: "Hoành thánh nhân thịt*."
(Nguyên văn: 馅饼馄饨, pinyin: xiàn bǐng húntún, loại bánh có vỏ ngoài là bột, bên trong nhồi nhân thịt, hay còn được gọi là sủi cảo. Câu này đối câu trên ở các thanh: hai chữ đầu tiên tự do, hai chữ cuối có thanh giống nhau.)
Rõ ràng cô có thể nhận ra khóe miệng của thạch tinh kia cứng đờ một chút. Nhưng cục đá kia tốt xấu gì cũng là một cục đá được văn học hun đúc mà thành, nàng ta vô cùng trấn định, ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Tiểu đạo tây phong sấu mã*."
(Nguyên văn: 小道西风瘦马, pinyin: xiǎodào xīfēng shòu mǎ, nghĩa là "đường thì nhỏ hẹp, gió tây đang thổi, ngựa gầy đang đi".)
Không biết Ninh Ninh nhớ đến cái gì, sờ bụng nén cười: "Đại bàn đông thổ phì ngưu*."
(Nguyên văn: 大盘东土肥牛, pinyin: dàpán dōng tǔféi niú, nghĩa là "cái mâm/đĩa/khay thì lớn, đất ở phía đông, trâu thì rất béo". Câu này đối với câu trên ở các cặp: "to - nhỏ", "đông - tây", "ngựa gầy - trâu béo".)
Thạch tinh:...
Yêu quái bị cô chọc cho bật cười: "Nha đầu này, sao câu nào của ngươi cũng liên quan đến ăn hết vậy?"
Ninh Ninh nghiêm trang trả lời: "Không phải tiền bối nói rằng luật bằng trắc không cần quá chặt chẽ, chỉ đại khái là được sao?"
Nàng còn cãi lại rất hợp lí nữa.
Đã rất lâu rồi nàng không gặp được ai có thể cùng nàng ngâm thơ đối chữ, giờ vất vả lắm mới gặp được một người thì lại là một kẻ khôn lẻo.
Nếu đã như vậy thì nàng sẽ tăng độ khó lên một chút. Nàng không tin khi gặp câu đối khó hơn cô nương này còn có thể lôi một đống đồ ăn ra để đối lại.
"Câu thứ ba của ta là, chân hạc bước qua ao lạnh*."
(Nguyên văn: 寒塘渡鹤脚, pinyin hán táng dù hè jiǎo, phiên âm: "hàn đường độ hạc cước", tạm dịch "chân hạc bước qua ao lạnh". Có lẽ tác giả lấy ý câu này từ một cặp đối rất nổi tiếng trong "Hồng lâu mộng": "寒塘渡鹤影,冷月葬花魂。", phiên âm: "Hàn đường độ hạc ảnh, lãnh nguyệt táng hoa hồn." (tạm dịch: "ao sâu lướt bóng hạc, trăng lạnh chôn hồn hoa"). Câu đầu tiên là của Sử Tương Vân, câu đối lại là của Lâm Đại Ngọc.)
Người đối diện quả nhiên trầm tư một hồi.
Nàng ta thầm nghĩ: "Cô nương này chỉ giỏi mồm mép thôi, một khi gặp được câu nào hơi khó một chút thì chắc chắn sẽ tắc tị."
Suy nghĩ này vừa mới xẹt qua đầu, còn chưa nghĩ xong, nàng ta đã nghe bên tai giọng nói thanh thúy của thiếu nữ kia: "Nồi nóng hầm móng heo."
Mặt của thạch tinh khẽ co giật.
Nóng đối với lạnh, hầm đối với bước qua*, móng heo đối với chân hạc, không những âm thanh mà ý nghĩa cũng rất hợp lý. Tuy rằng nghe qua thì không có vấn đề gì... nhưng nàng cứ cảm thấy vế trên của mình bị xúc phạm thế nhỉ?
(*hai chữ này đồng âm.)
Nghĩ thế nào cũng thấy toàn mùi móng heo! Kiếp trước ngươi là cái nồi sao! Cả ngày trong đầu chỉ biết ăn ăn ăn!
"Ngươi, ngươi, nha đầu thối này!"
Thạch tinh nghiến răng: "Sai cả bằng trắc sai cả ý cảnh, ngươi chơi đối chay* đấy hả!"
(*nguyên văn: 无情对, phiên âm: "vô tình đối", mình dịch ra thành "đối chay" cho dễ hiểu.)
Cái gọi là đối chay là một hình thức đặc biệt trong đối chữ, không yêu cầu nội dung của câu sau phải liên quan đến câu trước hay đối xứng về kết cấu ngữ pháp, chỉ cần các cặp chữ đồng thời đối nhau là được. Bởi vậy khi đọc câu đối lên sẽ thấy rất buồn cười, cảm thấy hai câu vô cùng kỳ quái.
Tỷ như Tăng Quốc Phiên* từng làm một câu: "Công môn đào lý tranh vinh nhật, pháp quốc hà lan bỉ lợi thời**"; Thời dân quốc cũng có: "Tam tinh bạch lan địa, ngũ nguyệt hoàng mai thiên.***"
(*Tăng Quốc Phiên (1811 – 1872), tên tự là Bá Hàm, hiệu là Điều Sinh, người Tương Hương, tỉnh Hồ Nam, đỗ Tiến sĩ triều Đạo Quang, giữ chức vụ Thị lang các bộ Binh, Lễ, Lại, Hình, đồng thời là một Nho gia lỗi lạc theo phái Đông Thành, nhân vật tiêu biểu của địa chủ người Hán, sau được bổ nhiệm chức Nội các Học sĩ trong Triều đình Mãn Thanh. Ông là tướng lĩnh chỉ huy Tương quân (đoàn quân khởi phát ở Tương Hương), cánh quân chủ lực trong cuộc chiến chống quân Thái Bình Thiên Quốc.)
(**Nguyên văn: 公门桃李争荣日,法国荷兰比利时. Dễ thấy nhất trong cặp đối này có chữ "công" đối với chữ "pháp", "đào lý" đối với "hà lan" ("đào lí" là cây đào và cây mận, "hà" là hoa sen, "lan" là hoa lan), chữ "tranh" đối với chữ "bỉ" đều có nghĩa là "tranh giành", chữ "vinh" đối với chữ "lợi", chữ "nhật" và "thời" đều chỉ thời gian.)
(***Nguyên văn: 三星白兰地,五月黄梅天. Trong câu này, "tam" đối với "ngũ", "tinh" đối với "nguyệt" ("tinh" là "sao", "nguyệt" là "trăng"); "bạch" đối với "hoàng" ("trắng" đối với "vàng"); "lan" và "mai" là tên hoa loài hoa; "thiên" đối với "địa" ("trời" đối với "đất").)
Xét đến cùng, đây chỉ là một kỹ thuật cấp thấp trong đối chữ, một cách chơi chữ phiến diện và hời hợt.
"Đối chay thì sao? Đối chay rất vui mà."
Ninh Ninh thoải mái thừa nhận: "Nghèo rớt" đối với "hư ảo", "lấy cớ" đối với "cãi lại", "thủy thủ" đối với "thịt nguội", "mộc nhĩ" đối với "mê trai"*, không phải ngươi nói đối chữ được là được sao?"
(*"nghèo rớt" là 赤贫 (xích bần), trong đó chữ "xích" có nghĩa là "màu đỏ", "bần" là "nghèo, không có gì cả", "hư ảo" là 乌有 (ô hữu), trong đó chữ "ô" có nghĩa là "màu đen", "hữu" là "có"; "lấy cớ" là 借口 (tá khẩu), chữ "tá" có nghĩa là "mượn", "khẩu" là "cái miệng", "cãi lại" là 还嘴 (toàn chủy), chữ "toàn" có nghĩa là "trả lại", "chủy" cũng có nghĩa là "cái miệng"; "thủy thủ" là 水手, "thịt nguội" (hay "giăm bông") là 火腿 (hỏa thối), "nước" đối với "lửa", "tay" đối với "chân" ("thủ" là "tay", "thối" là "chân"); "mộc nhĩ" là 木耳, "mê trai" là 花心(hoa tâm), "gỗ"(mộc) đối với "hoa", "cái tai"(nhĩ) đối với "tim"(tâm).)
Thạch tinh bị cô nói cho á khẩu, nàng ta hít sâu một hơi để dằn cơn tức trong l*иg ngực xuống rồi mới nói: "Tiếp tục! Hoa đỗ quyên nhuộm đỏ cả ngọn núi*."
(Nguyên văn: 映山红映山红, pinyin: yìngshānhóng yìngshānhóng, phiên âm: "Ánh sơn hồng ánh sơn hồng."; "ánh sơn hồng" là "hoa đỗ quyên" - tên một loài thực vật có hoa màu đỏ, nhưng chữ "ánh" trong "ánh sơn hồng" đứng riêng thì là động từ mang nghĩa "chiếu sáng", ở đây mình dịch hơi phóng tác ra chút, thành "hoa đỗ quyên nhuộm đỏ cả ngọn núi.")
Nàng vừa dứt lời liền liếc mắt nhìn Ninh Ninh một cái: "Không được nói "móng heo hầm móng heo", "vịt quay quay vịt quay"*! Câu này phải đối được cả ý cảnh cho ta!"
(*Cấu trúc của hai câu này với câu "hoa đỗ quyên" kia giống nhau, xin phép không chú thích nữa để giữ liêm sỉ cho con gái tôi ạ)
"... Dạ."
Ninh Ninh bị thạch tinh cướp lời, nhất thời thấy hơi thất vọng. Nhìn thấy cô đứng đó trầm tư suy nghĩ, thạch tinh khẽ nhếch môi cười đắc ý.
Bây giờ không thể dùng mấy chiêu khôn vặt được nữa, chắc chắn nàng đã hết cách.
"Câu đối này rất thú vị, chỉ là ta tài hèn học ít." Giọng nói của Ninh Ninh nhẹ nhàng truyền đến như trong dự đoán của nàng, ý cười trên mặt thạch tinh càng sâu.
Thật ra tiểu cô nương này cũng rất thú vị, tuy đối chay là một thủ pháp chơi chữ cấp thấp nhưng câu đối của nàng làm ra câu nào cũng liên quan đến thức ăn thì quả thật cũng không hề dễ. Nếu lát nữa tiểu cô nương này mồm miệng ngọt ngào một tí, muốn xin Thiên Tâm Thảo về cũng không phải không được.
Nàng ta vừa nghĩ vừa gật gật đầu, nhưng không ngờ rằng cùng lúc đó, giọng nói kia lại lần nữa vang lên: "Ta chỉ nghĩ ra hai cái, nhưng đều không chuẩn lắm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


