Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vô Tình Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 11.1: Dã Man Đấy Người Anh Em!

Cài Đặt

Chương 11.1: Dã Man Đấy Người Anh Em!

"Muội tìm Hạ sư huynh sao?"

Thiếu nữ mặc váy trắng tóc búi cao buông trường kiếm trong tay xuống, nghiêng người liếc nhìn Ninh Ninh một cái. Nàng có lẽ mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi nhưng khuôn mặt lại rất nghiêm nghị, có vẻ trưởng thành và dạn dĩ hơn so với tuổi của mình.

Hạ Tri Châu là đồ đệ của Vân Trung Khách Lý Vong Sinh, hiện tại đang cùng một vài đồ đệ thân truyền khác ở trong Đan Vân Phong. Cô bé đứng trước mặt Ninh Ninh tên là Tần Xu, tuổi còn trẻ nhưng đã đột phá Kim Đan, nghe mọi người đồn đại, hơn một nửa thời gian trong ngày cô nương này đều dùng để nỗ lực tu luyện, là một nhân tài trong đám tiểu bối.

"Huynh ấy đang thi làm thơ với mọi người." Giọng nói của thiếu nữ vốn nhỏ nhẹ nhưng lại bị nàng hắng giọng mà nói ra, đột nhiên sinh ra một chút ngốc ngốc dễ thương không nói thành lời: "Ta có thể đưa tỷ đi."

Ninh Ninh mỉm cười gật đầu: "Đa tạ!"

Đan Vân Phong mùa hè bốn bề đều là cây, cây trúc khắp nơi, rừng cây mênh mông như biển tụ lại thành một mảnh xanh ngọc trải tới chân trời, tựa hồ nuốt trọn cả tầng không.

Đi ngang qua nơi ở của các đệ tử là một gốc cổ thụ, cành lá xanh um, um tùm che lấp mặt trời, thân cây thẳng tắp, bên dưới là bộ rễ to ngoằn ngoèo đầy sức sống như một con rồng đen đang uốn mình.

Tốp năm tốp ba thiếu niên ngồi dưới gốc cây, người nào cũng mặc áo trắng, tóc vấn cao, quanh thân là kiếm khí như ẩn như hiện. Bọn họ đang thảo luận rất hăng say, Ninh Ninh không tiện ngắt lời, đành đứng chờ cùng Tần Xu ở một chỗ cách đó không xa.

Một người trong đó cười ha ha: "Bài thơ này của ta không tồi phải không? Nếu không ai dám tới khiêu chiến, vậy hôm nay ta là người thắng."

Sau khi hắn nói xong, trong viện nổi lên một loạt tiếng xì xào xì xào. Có người cao giọng nói: "Gấp gáp cái gì! Tri Châu còn chưa trả lời cơ mà."

Tri Châu.

Sự chú ý của Ninh Ninh hoàn toàn bị hai chữ này thu hút, cô lập tức tập trung tinh thần, thấy người nọ nhìn về hướng nào thì lập tức chăm chú nhìn theo tầm mắt của hắn.

Tầm mắt hắn hướng về một thiếu niên có dung mạo tuấn tú đang uể oải dựa vào thân cây. Đôi mắt hoa đào vô cùng hứng thú hơi hơi nheo lại, phản chiếu sắc rừng xanh biếc, trông cực kỳ giống một nụ hoa chớm nở.

Trời sinh hắn có bộ dạng lười nhác, khóe miệng lúc nào cũng như cây cung, lúc này lại theo nụ cười của hắn mà khẽ cong lên, càng có vẻ nhàn nhã. Nhìn phản ứng của những người khác, có lẽ thơ mà vị Hạ Tri Châu này viết ra hẳn là không tồi.

"Nếu hôm nay đề thơ là Đan Vân Phong, vậy ta đành tự bêu xấu rồi."

Đôi mắt hắn hắn rạng rỡ, khi bắt đầu đọc thơ thì ngồi thẳng người, sống lưng thẳng như trúc.

Ninh Ninh ở Kiếm Tông đã lâu, kiến thức về kiếm thuật đã học được không ít nhưng nghe người ta đàm luận thơ từ ca phú vẫn là lần đầu tiên, vì vậy cũng cảm thấy hứng thú bèn kiên nhẫn chờ hắn đọc.

Chỉ thấy Hạ Tri Châu ngẩng đầu đưa mắt về phía núi non trùng trùng điệp điệp phía xa, chậm rãi nghiêng đầu: "Chim cao đã bay hết..."

Hở?

Ninh Ninh ngẩn ra.

Câu thơ này rất quen thuộc, đúng là câu đầu tiên trong bài thơ "Ngồi một mình ở núi Kính Đình"* của Lý Bạch.

(*Nguyên tác: 獨坐敬亭山

眾鳥高飛盡。 孤云獨去閑。 相看兩不厭。 只有敬亭山。

Phiên âm Hán Việt: Độc tọa Kính Đình sơn.

Chúng điểu cao phi tận. Cô vân độc khứ nhàn. Tương khan lưỡng bất yếm. Chỉ hữu Kính Đình san (sơn).

Dịch nghĩa:

Bầy chim bay đi hết,

Đám mây lẻ một mình lững lờ.

Nhìn nhau mãi không chán,

Chỉ có núi Kính Đình.

Dịch thơ:

Chim đã cao bay hết,

Một làn mây nhẹ qua.

Trông nhau mà chẳng chán,

Núi Kính Đình cùng ta.)

Tu tiên giới là hoàn toàn hư cấu, hoàn toàn không hề có mối quan hệ gì với nơi đã từng là thế giới của cô, theo lý thì không có khả năng xuất hiện cùng một bài thơ. Cho dù Hạ Tri Châu có tài năng đến đâu thì mạch não của hắn cũng không thể giống y đúc Lý Bạch được. Hay là chỉ trùng hợp giống nhau câu đầu tiên thôi?

Ninh Ninh hơi nhíu mày, kiềm chế sự hoang mang trong lòng, lại nghe hắn tiếp tục nói: "... một làn mây nhẹ qua. Trông nhau mà chẳng chán, núi Đan Vân cùng ta."

Hay lắm, không phải trùng hợp, thật sự là "Ngồi một mình ở núi Kính Đình".

Chẳng qua chỉ là sửa "Kính Đình" của bản gốc thành "Đan Vân" mà thôi, trình độ mô phỏng chẳng khác gì đem Adidas nhái thành Adadas.

Nhưng Hạ Tri Châu làm sao có thể biết bài thơ này được? Chẳng lẽ hắn... cũng xuyên không tới đây?

"Trông nhau mà chẳng chán, núi Đan Vân cùng ta. Thơ hay, thơ hay!"

Quần chúng ăn dưa không rõ chân tướng thật sự hai mắt sáng lấp lánh mà vỗ tay, chẳng khác gì đám fan cuồng nhìn thấy thần tượng: "Bài thơ này thoạt có vẻ đơn giản mộc mạc, kỳ thật động và tĩnh tương phản với nhau, tình cảnh hài hòa, chỉ vài câu đã có thể phác họa ra khung cảnh yên tĩnh và tịch liêu đến tột cùng, so với những bài thơ chỉ độc tả cảnh của chúng ta thì xuất sắc hơn rất nhiều."

Nói xong còn không quên khen ngợi một câu: "Không hổ là ngươi, Hạ sư huynh!"

Ninh Ninh:...

Lý Bạch dưới suối vàng đang cười rất to đấy.

"Sau khi Hạ sư huynh xuống núi rèn luyện đã trở nên trưởng thành hơn rất nhiều." Một thiếu niên khác ngồi bên cạnh hắn vô cùng tò mò: "Sư huynh, ta nghe nói giang hồ nơi phàm thế đều rất tự do phóng khoáng, có thật vậy chăng?"

"Giang hồ?"

Hạ Tri Châu cười nhẹ lắc đầu: "Nơi nào có người thì sẽ có ân oán, có ân oán thì sẽ có giang hồ. Con người chính là giang hồ, Huyền Hư kiếm phái của chúng ta cũng vậy."

Thật thâm sâu! Thật thông tuệ! Không hổ là Hạ sư huynh!

Hắn vừa dứt lời, lại thu hoạch thêm một đống fanboy fangirl mắt sáng lấp lánh.

Ninh Ninh:...

Nhậm Ngã Hành với Lệnhh Hồ Xung lập tức sẽ bật dậy từ quan tài đá một phát vào mặt anh bây giờ đấy, anh có tin hay không?

Tần Xu thoáng nhìn qua biểu cảm kỳ lạ của Ninh Ninh, cho rằng cô đang bị tài năng văn thơ của Hạ Tri Châu làm cho kinh ngạc, vì vậy cũng không hỏi nhiều, cất giọng gọi: "Hạ sư huynh, có người tìm huynh."

Hạ Tri Châu quay đầu, trùng hợp đυ.ng phải ánh mắt phức tạp của Ninh Ninh.

Tiểu cô nương xa lạ đứng ở nơi xa kia vô cùng xinh đẹp, mắt hạnh môi đỏ, tóc đen buộc gọn, khuôn mặt như sứ trắng bị bao phủ dưới bóng cây, một tia nắng nhỏ rơi xuống dừng lại ở đuôi mắt gợi ra một độ cong mê người. Một bộ váy dài màu tím nhạt ôm trọn lấy dáng người nhỏ nhắn của thiếu nữ, chỉ cần nàng đứng yên ở nơi đó thôi cũng có thể hấp dẫn ánh mắt của hầu hết mọi người.

Hạ Tri Châu cố gắng nhớ lại, cuối cùng kết luận rằng bản thân quả thực chưa từng nhìn thấy gương mặt này.

Hắn làm nhiều chuyện khác người, danh tiếng ở Kiếm Tông không hề nhỏ, tuy rằng thỉnh thoảng cũng sẽ có người đến gặp hắn nhưng xinh đẹp giống như nàng thì lại là người đầu tiên.

Thiếu niên hơi chần chừ, bước ra khỏi bóng cây, đi về phía Ninh Ninh: "Cô nương tới tìm ta sao?"

Nếu là đến đòi nợ, hắn sẽ không nói thêm một câu mà lập tức bỏ chạy.

Thật vất vả mới có thể gặp được một người kế tục tư tưởng xã hội chủ nghĩa giống như mình, Ninh Ninh cố gắng hắng giọng để không tỏ ra là bản thân cô đang rất kích động: "Ta nghe nói Hạ sư huynh học nhiều hiểu rộng, rất có thiên phú làm thơ. Hay là ta làm vế đầu, sư huynh làm vế sau đối lại, có được không?"

Vừa nói dứt lời, Hạ Tri Châu suýt thì nhấc chân chạy đi luôn.

Trời ạ, tuy rằng hắn dùng thơ cổ để đi lừa gạt không ít người, nhưng những cái đó đều là những kiến thức cơ bản của xã hội hiện đại mà ai ai cũng biết, không liên quan gì đến trình độ thật sự của hắn cả. Thân là một con cá lọt lưới của nền giáo dục hiện đại, đọc một bài "Ngồi một mình ở núi Kính Đình" với "Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh*" đã là giới hạn cuối cùng của hắn.

(*Tức bài thơ "Tĩnh dạ tứ" - 靜夜思)

Hắn vốn định lấy lý do sức khỏe không tốt để chạy trốn, không ngờ rằng cô nương kia mồm mép như tép nhảy, không hề để cho hắn có một cơ hội từ chối nào mà nhanh chóng bắt đầu: "Vế trên của ta là..."

Hạ Tri Châu nghe thấy nàng nói: "Kỳ biến ngẫu bất biến."

Kỳ biến ngẫu bất biến*.

(*Nghĩa là "Nếu là số lẻ thì sẽ thay đổi, còn nếu là số chẵn thì giữ nguyên." Đây là mẹo nhớ công thức lượng giác mở rộng:

sin (k/2pi cộng trừ x) hoặc cos (k/2pi cộng trừ x)

Nếu k là số lẻ thì sin thành cos, cos thành sin; k là số chẵn thì sin, cos giữ nguyên; kết hợp nhìn đồ thị hàm lượng giác, nếu góc âm thì công thức chuyển đổi cuối cùng phải thêm dấu trừ ở đằng trước, nếu góc dương thì công thức chuyển đổi cuối cùng không phải thêm dấu trừ.

Ví dụ:

sin (3pi+x)=sin((6/2)pi+x)= -sinx

(Góc (6/2)pi thuộc góc phần tư thứ ba trong đồ thị hàm sin nên mang dấu âm.

Tương tự với hàm tan và cot.)

Hắn đứng đần ra, như đang hiểu xem năm chữ này rốt cuộc có nghĩa là gì. Sau một hồi lâu, hắn mới trợn tròn hai mắt, miệng há to đến mức có thể nhét cả một quả trứng gà.

Là cái "kỳ biến ngẫu bất biến" đó đó!!!!!

Đồng hương thấy đồng hương nước mắt lưng tròng!

Trong mấy giây ngắn ngủi, Ninh Ninh như vừa được chứng kiến khả năng biến đổi cảm xúc siêu đẳng trong lịch sử của loài người.

Biểu cảm của Hạ Tri Châu chẳng khác gì một cái kính vạn hoa bị hỏng, ban đầu là đờ đẫn, sau đó là hoang mang và xấu hổ, cuối cùng dừng lại ở vẻ phấn khích không một lời nào có thể diễn tả được.

Hắn kích động đến mức toàn thân không ngừng run lên bần bật, chậm chạp vươn cả hai tay ra nắm lấy bàn tay của Ninh Ninh, vô cùng thành kính nói từng chữ cứ như đang niệm Kinh thánh vậy: "Kỳ biến ngẫu bất biến, phù hào khán tượng hạn*."

(*"Phù hào khán tượng hạn" có nghĩa là "dấu là âm hay dương thì phải xem góc phần tư".

Như đã giải thích, hai câu này là mẹo ghi nhớ công thức lượng giác mở rộng: Bước đầu tiên phải xác định xem tham số k là chẵn hay lẻ, chẵn thì giữ nguyên hàm, lẻ thì đổi hàm; sau lại xác định xem pi thuộc góc phần tư thứ mấy của đồ thị hàm số, dương thì không cần thêm dấu trừ, âm thì phải thêm dấu trừ trước kết quả.)

Cái nắm tay này, mãnh liệt giống hệt như sao Hỏa đâm vào Trái Đất, tàu Thần Châu 8 ghép nối thành công với trạm không gian Thiên Cung 1*, tuyệt đối có tiềm năng để ghi vào bản sử ký cuộc đời của Hạ Tri Châu, vĩnh viễn không thể quên được.

(*Thần Châu 8 (tiếng Trung: 神舟八号, Thần Châu bát hiệu) là kế hoạch về một chuyến bay không người lái vào không gian nằm trong chương trình Thần Châu của Trung Quốc được lên kế hoạch phóng vào ngày 1 tháng 11 năm 2011. Thần Châu 8 sẽ rời bệ phóng tại Trung tâm Phóng vệ tinh Tửu Tuyền, tỉnh Cam Túc. Theo Cục hàng không vũ trụ Trung Quốc (CNSA), tàu vũ trụ Thần Châu 8 sẽ được ghép nối với môđun không gian Thiên Cung 1 (được phóng từ ngày 29 tháng 9 năm 2011). Thần Châu 8 đã đến điểm hẹn và ghép nối với Thiên Cung 1 vào ngày 3/11/2011, trong một quỹ đạo ở độ cao 343km, đánh dấu sự kiện lắp ghép thành công tàu không gian đầu tiên của Trung Quốc.

Ngày 17/6/2021, Cơ quan Hàng không vũ trụ có người lái của Trung Quốc (CMSA) cho biết tàu vũ trụ Thần Châu 12 chở theo ba phi hành gia đã ghép nối thành công với trạm không gian Thiên Cung của nước này. Sau khi Trạm Vũ trụ quốc tế (ISS) ngừng hoạt động theo dự kiến vào năm 2025, Thiên Cung sẽ trở thành trạm vũ trụ duy nhất trong không gian. Điều này đồng nghĩa với việc Trung Quốc có thể trở thành quốc gia duy nhất sở hữu trạm không gian có người cư trú hoạt động thường xuyên xung quanh Trái Đất.)

Hạ Tri Châu hai mắt rưng rưng, giọng nói nức nở như đang khóc: "Một bóng ma đang ám châu Âu - bóng ma của Chủ nghĩa Cộng sản*."

(*Đây là tuyên bố mở đầu "Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản" - một tài liệu chính trị được các nhà triết học Đức Karl Marx và Friedrich Engels soạn thảo vào tháng 2 năm 1848 và được xuất bản vào trung tuần tháng 3 năm đó. Đây được công nhận như một trong những tài liệu chính trị ảnh hưởng có sức ảnh hưởng lớn nhất trên thế giới. Sự ra đời của "Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản" đánh dấu bước ngoặt căn bản của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, đưa giai cấp công nhân bước lên vũ đài chính trị với tư cách là một lực lượng xã hội độc lập, đấu tranh giải phóng mình, đồng thời giải phóng toàn thể nhân loại.

"Tuyên ngôn của Đảng cộng sản" được chia thành một phần dạo đầu và bốn phần, cuối mỗi phần là một kết luận ngắn. Phần mở đầu bắt đầu bởi tuyên bố: "Một bóng ma đang ám châu Âu - bóng ma của Chủ nghĩa Cộng sản. Tất cả cường quốc của châu Âu già cỗi đã gia nhập thành một liên minh thần thánh để xua đuổi bóng ma đó". Vạch ra rằng các đảng phái khắp mọi nơi, bao gồm những người trong chính phủ và những người trong phe đối lập, đã "gắn mác điều sỉ nhục về Chủ nghĩa Cộng sản", các tác giả suy diễn từ đó rằng các cường quốc thừa nhận rằng Chủ nghĩa Cộng sản là một thế lực. Sau đó, phần mở đầu cổ vũ những người Cộng sản công khai tuyên bố quan điểm của họ và những ý định, để "phải có một Tuyên ngôn của đảng của mình để đập lại câu chuyện hoang đường về bóng ma Cộng sản.")

Ninh Ninh nhìn hắn không chớp mắt, khí phách trả lời: "Thịnh vượng dân chủ, văn minh hài hòa, tự do bình đẳng, công bằng pháp quyền, yêu nước yêu nghề, trung thực thân thiện*."

(*Đại hội đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 đề ra chủ trương "thịnh vượng, dân chủ, văn minh, hài hòa, tự do, bình đẳng, công bằng pháp quyền, yêu nước, yêu nghề, trung thực, thân thiện" là những giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội cần phải tích cực rèn luyện và tu dưỡng. "Thịnh vượng, dân chủ, văn minh và hài hòa" là các mục tiêu cấp quốc gia. "Tự do, bình đẳng, công bằng và pháp quyền" là các định hướng giá trị ở cấp độ xã hội. "Yêu nước, yêu nghề, trung thực, thân thiện" là các giá trị ở cấp độ cá nhân của công dân. 24 chữ này là giá trị cốt lõi nội dung cơ bản của chủ nghĩa xã hội.)

Hai mươi tư tiếng này mới đẹp đẽ, mới êm tai làm sao!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc