Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vô Tình Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 10.2

Cài Đặt

Chương 10.2

Bùi Tịch không biết Âm Sơn quỷ châu có thể ức chế ma khí, ở trong mắt hắn, cô tặng hắn hạt châu, còn mặt dày mày dạn mà dặn dò hắn nhất định phải mang theo trên người... có khác gì đang nhắc hắn phải mang theo tín vật đính ước đâu!!

Vành tai Ninh Ninh đỏ bừng, vội vàng giải thích: "Ta nghe nói Âm Sơn quỷ châu có thể giảm đau, nếu tiểu sư đệ ra ngoài rèn luyện không may trúng độc, có thể dùng nó để hóa nguy thành an."

Thừa Ảnh ngày thường không bao giờ lên tiếng làm phiền hắn khi ma khí hỗn loạn, lần này lại chẹp một tiếng: "Tiểu cô nương người ta đang muốn nhắc ngươi nhớ phải mang theo tín vật đính ước đấy Bùi Tịch."

Tín vật đính ước cái gì chứ.

Khóe miệng thiếu niên xẹt qua vẻ cười nhạo, có lẽ hắn cảm thấy vết kiếm trên người không đủ sâu cho nên móc ra từ trong ngực một con dao nhỏ, đâm vào cổ tay mình.

Trên đời không có chuyện vô duyên vô cớ yêu một người, hắn với vị sư tỷ kiêu ngạo kia không hề có quan hệ gì, làm sao nàng có thể phải lòng hắn cơ chứ. Cứ cho là thật sự có hảo cảm, nàng chẳng qua cũng chỉ coi trọng vẻ bề ngoài đẹp đẽ nhưng không có tác dụng gì của hắn, chẳng qua bao lâu thứ tình cảm rẻ mạt này cũng sẽ tan thành mây khói.

Hắn không ngốc, hắn sẽ không để mình lún sâu vào.

Bùi Tịch vừa rút con dao ra vừa tùy tiện đáp lời nàng, vẻ mặt giễu cợt: "Đa tạ sư tỷ. Chỉ là Âm Sơn quỷ châu thật sự quý giá, Bùi Tịch không có phúc hưởng, nên trả lại sư tỷ thì hơn."

Hắn không muốn nợ ai cái gì, lần trước Ninh Ninh nói vừa xong đã xoay người đi mất, hoàn toàn không cho hắn cơ hội cự tuyệt lúc, bây giờ cuối cùng hắn cũng có thể nói ra câu này.

Tiểu cô nương ngoài cửa có vẻ hơi cuống lên, giọng nói cũng cao thêm vài tông: "Đệ cứu ta một mạng, theo lý ta nên báo đáp. Quỷ châu kia..."

Cô mới nói tới đây đã nghe thấy tiếng kẽo kẹt.

Bùi Tịch mở cửa.

Bộ dạng của hắn vô cùng chật vật, tơ máu trong mắt như dây leo điên cuồng lan rộng phủ đầy hơn nửa đôi mắt. Cả người hắn đều là máu, tóc đen như hòa làm một với màn đêm, chỉ có gương mặt tái nhợt thẫm đẫm ánh trăng, trắng bệch kinh người.

Bóng đêm u ám âm trầm lẳng lặng che khuất ánh trăng. Đáy mắt Bùi Tịch càng thêm âm u, vẻ mặt dữ tợn như muốn một miếng nuốt chửng cả người cô vậy.

"Tóm lại!"

Ninh Ninh lại không hề sợ hắn, cô nhanh chóng mở khăn tay để lộ ra một thứ hình cầu màu vàng nhạt bên trong, nhân lúc Bùi Tịch đang định cự tuyệt thì đột nhiên nhón mũi chân, không hề do dự nhét vào trong miệng hắn.

Thứ được nhét vào miệng hắn mềm mềm nhẹ nhẹ như một quả bông, mới nhét được có một nửa, gương mặt gầy gầy của thiếu niên đã phồng lên giống như cái bánh bao vậy.

Lệ khí trên mặt Bùi Tịch dần dần tan đi, thay vào đó là vẻ kinh ngạc và sững sờ không biết phải làm sao, hắn ngơ ngác chớp chớp mắt. Ngay cả một chút ma khí mỏng manh còn sót lại cũng đột nhiên bất động, giống như xấu hổ, lặng lẽ bay giữa không trung hai vòng rồi chui vào trong cái bóng dưới chân hắn.

"Mặc kệ đệ có nói gì ta cũng không nghe. Ta bảo đệ mang theo quỷ châu thì đệ phải mang theo quỷ châu, nếu không ta..."

Cô nghĩ một hồi lâu cũng không nghĩ ra câu nào tàn nhẫn, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn: "Nếu không ta sẽ rất tức giận. Ta tức giận lên sẽ rất đáng sợ."

Bùi Tịch không nói gì, cũng không biết nên nói gì.

"Hòm đựng thuốc này là dành cho đệ." Cô xách hòm đựng thuốc lên nhét vào trong lòng Bùi Tịch rồi lại chỉ chỉ thứ trong miệng hắn: "Đây là bánh bao nhân trứng ta mua lại từ tay của người khác, phải ăn lúc còn nóng cho nên ta mới bảo rằng phải nhanh chóng đích thân đưa cho đệ."

Sau đó cô lại lên giọng: "Không được nhổ ra! Mau ăn hết đi! Đệ biết ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền không! Một phần mười gia sản đấy! Ta nghèo lắm đấy đệ có biết không hả! Nhổ ra là đang cắt thịt trên người sư tỷ của đệ đấy!"

Bùi Tịch:...

Trước khi mở cửa, ma khí trên cơ thể hắn đã biến mất hơn một nửa. Lúc này trong miệng hắn tràn ngập mùi bánh bao nhân trứng ngọt ngọt thơm thơm, hương vị này nhanh chóng chạy thẳng vào lục phủ ngũ tạng, tựa hồ như có thể gột rửa sạch sẽ mùi máu tươi tích tụ đã lâu trên cơ thể của hắn vậy.

Có lẽ là sợ hắn ăn xong lại nói mấy câu nhảm nhí, Ninh Ninh nói xong thì lập tức quay người đi mất, để lại Bùi Tịch đứng một mình trước cửa.

Chuyện gì vậy chứ?

Hắn đã chuẩn bị sẵn bao nhiêu lời nói tàn nhẫn, châm chọc, lại bị nàng làm cho nói không nên lời, chỉ có thể ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.

... Thật vô dụng.

Đến việc hung dữ với nàng một chút cũng không làm được.

Hắn muốn cười tự giễu một tiếng thì phát hiện quai hàm đã cứng đờ. Mùi hương trong miệng quẩn quanh đầu lưỡi, Bùi Tịch dùng tay cầm lấy bánh bao nhân trứng, cắn nhẹ một miếng.

Nhân bánh như một làn nước ấm vừa thơm vừa ngọt ngay lập tức đã tràn ngập trong khoang miệng, cơ thể lạnh lẽo cũng theo đó mà ấm áp trở lại. Hắn khẽ cử động đầu ngón tay cứng ngắc đầm đìa máu tươi của mình, khẽ tựa người lên cánh cửa.

Dưới ánh trăng mờ, bóng cây rã rời. Thiếu niên bị ma khí quấn thân phồng mồm trợn má, liếʍ liếʍ nhai nhai cái bánh bao nhỏ ngọt thơm béo ngậy.

***

Bùi Tịch sẽ không biết sau khi Ninh Ninh về phòng của mình, việc đầu tiên mà cô làm chính là lôi phù truyền tin ra, gửi một phong thư cho một đệ tử ngoại môn.

Trên thư viết vài chữ to: Ngày mai giờ cơm tối, tại nơi Bùi Tịch ở, nhất định phải ra tay.

Ninh Ninh quả thật là bị ép buộc. Hệ thống đã lâu không phát nhiệm vụ, hôm nay vừa phát một cái thì lại là một cái nhiệm vụ vô cùng quá đáng: Nguyên chủ thấy các trưởng lão khen ngợi Bùi Tịch thì sự ghen tị trong lòng lại càng thêm sâu đậm, đột nhiên nảy ra ý tưởng muốn trả thù.

Đám người đệ tử ngoại môn vô cùng phức tạp, bọn họ làm rất nhiều các thể loại nghề tay trái, như là làm giáo viên dạy thay, làm bài tập hộ, còn có cả nhận tiền đánh người. Đã nghèo rớt như vậy rồi mà nguyên chủ còn có thể bỏ tiền ra thuê người, kiên quyết dùng cạn tí tẹo tiền riêng cuối cùng của mình, quả là một nữ phụ độc ác có đạo đức nghề nghiệp, Ninh Ninh hổ thẹn không bằng nàng ta.

Nói ngắn gọn lại là cô muốn liên lạc với đệ tử ngoại môn, thuê một đám người đến chỗ Bùi Tịch gây phiền toái cho hắn.

Tuy rằng cuối cùng thì chuyện này đương nhiên sẽ kết thúc bằng việc Bùi Tịch lấy một thắng nhiều, nhưng hôm nay trong lúc thi đấu hắn đã bị thương, cho dù kết quả thế nào thì ngày mai khi thi đấu, miệng vết thương nhất định sẽ lại vỡ ra làm cho thương thế của hắn càng thêm nghiêm trọng, cho nên Ninh Ninh mới cam chịu táng gia bại sản đi mua cái bánh bao nhân trứng làm quà bồi tội với hắn.

Thư hồi đáp trở lại rất nhanh, lời ít ý nhiều: Đã rõ.

Nhưng cũng có việc mà Ninh Ninh không thể đoán được. Cô tuyệt đối sẽ không thể ngờ rằng, tối nay trong một gian phòng nhỏ khác, cũng có người gửi đi một phong thư. Nội dung không khác một xíu gì, giống như được copy paste ra vậy: Ngày mai giờ cơm tối, tại nơi Bùi Tịch ở, nhất định phải ra tay.

***

Vì thế ngày hôm sau, Bùi Tịch sau khi ăn cơm tối xong trở về phòng của mình thì đột nhiên nhìn thấy bảy tám người đang đứng trước cửa. Tất cả bọn họ tu vi đều đạt đến Trúc Cơ trung kỳ, ánh mắt không có hảo ý, lại còn đeo khăn che mặt.

"Ngươi là Bùi Tịch đúng không?" Kẻ cầm đầu cười lạnh lùng cười: "Coi như ngươi xui xẻo, có người thuê bọn ta tới giáo huấn ngươi một chút."

Giọng điệu của hắn vô cùng ngang ngược, nhưng vừa mới dứt lời, không đợi Bùi Tịch phản ứng lại, cách đó không xa lại vang lên một giọng nam đầy khí phách khác: "Bùi Tịch ở đâu?"

Nhìn về hướng phát ra âm thanh lại thấy có thêm bảy tám tên đàn ông hùng hổ bước tới, tu vi cũng đều là Trúc Cơ trung kỳ, đều đeo khăn che mặt.

Hai đoàn người cảnh giác đứng nhìn nhau.

Trong đôi mắt nho nhỏ là nghi hoặc to to, đến khăn che mặt và bộ dáng cũng giống nhau, chẳng khác gì một đám huynh đệ hồ lô được copy paste ra cả.

"Đám người kia đến đây là muốn làm gì? Chẳng lẽ trong chúng ta có người để lộ ra phong thanh nên Bùi Tịch đã chuẩn bị từ trước, cố ý tìm người đến bảo vệ mình?"

Không biết là kẻ nào đột nhiên nhắc nhở một câu như vậy, chuông cảnh báo trong lòng đám người đứng ở cửa đột nhiên reo vang.

Bọn họ vừa mới vây thằng nhóc họ Bùi này lại thì cách đó không xa một đám người khác lại hùng hổ xuất hiện, nhìn bộ dáng hung hăng bặm trợn của họ có thể thấy người tới cũng không có gì tốt lành.

Nhất thời, cả đám người châu đầu ghé tai, tiếng thì thầm to nhỏ vang hết đợt này đến đợt khác.

"Chà, anh hùng cứu mỹ nhân cơ đấy? Giờ đã là thời đại nào rồi còn chơi cái trò cũ rích này."

"Lại còn hỏi một câu ngông cuồng thế kia, cho dù biết Bùi Tịch ở đâu thì thế nào, bọn họ có thể bảo vệ hắn được chắc?"

Vì thế tên cầm đầu kia hừ lạnh một tiếng, giọng nói oang oang như chuông đồng: "Ở đây này! Các ngươi muốn làm gì?"

Bộ dáng hắn ta vừa hung dữ vừa tàn nhẫn, giống như nhất quyết không thể để cho thiếu niên bên cạnh bị vấy bẩn, thậm chí còn bước lên một bước, chắn trước mặt Bùi Tịch.

Đây là đại khái là một động tác thể hiện sự chiếm hữu. Nhưng ở trong mắt người khác thì lại không phải như vậy. Tự nhiên có con gà mái già bảo vệ trứng ở đâu chui ra thế này?

Đám đệ tử ngoại môn được Ninh Ninh mời đến đang đứng một bên cũng sững sờ y chang, bèn dùng giọng nói chỉ đủ cho người bên cạnh nghe thấy thảo luận với nhau.

"Sao lại thế này? Sao bên cạnh tên tiểu tử kia lại có nhiều người thế?"

"Chẳng lẽ Bùi Tịch biết chúng ta sẽ đến cho nên gọi người đến bảo vệ hắn?"

"Hắn thật sự cho rằng chúng ta đánh không lại những người đó sao, cho rằng để cho bọn họ chắn trước mặt thì chúng ta không làm gì hắn được sao? Ông đây hôm nay nhất định phải đánh cho bọn họ vỡ đầu chảy máu mới thôi!"

"Chúng ta muốn làm gì hả?" Tên cầm đầu bên ngày cũng bắt chước tiến lên một bước, giọng điệu thách thức: "Thức thời thì mau tránh ra, nếu không thì đừng trách bọn ta không khách khí!"

"Ta nhổ vào! Tên biếи ŧɦái che mặt kia! Có bản lĩnh thì bước lên đánh tay đôi với ta này! Tên nhóc này hôm nay thuộc về bọn ta chắc rồi!"

Hai đám người đứng đối diện nhau, tư thế giương cung bạt kiếm, không biết là động thủ trước, sát khí lập tức bắn ra. Giống như ném một cục đá vào mặt hồ phẳng lặng, không khí giằng co giống như thủy tinh vỡ vụn nháy mắt văng tung tóe khắp nơi. Mọi người đồng thời gầm lên, vung nắm đấm về phía trước. Trong lòng mọi người đều có một niềm tin rất mạnh mẽ, vô cùng kiên định, vô cùng rõ ràng...

Tên nhóc thối Bùi Tịch nhà ngươi đang khinh thường ai đấy hả! Ngươi thật sự cho rằng bọn họ không đánh lại đám người che mặt kia sao? Chờ bọn họ giải quyết xong đám vệ sĩ này sẽ quay ra xử lý ngươi!

Bọn họ không hề biết rằng, kẻ vốn là mục tiêu chỉ trích của mọi người, Bùi Tịch, đã không hao tổn lông tóc gì mà quay về phòng từ lúc nào, càng không hề biết rằng sau khi biết rõ chân tướng, nước mắt của bọn họ có lẽ sẽ như mưa to thấm đất, lụt nhà lụt cửa không chừng.

Trên đời này chuyện mà bọn họ không biết còn nhiều lắm.

"Tại sao lại có hai đám người?"

Ninh Ninh đau hết cả đầu, nhanh chóng viết thêm một dòng: "Đám người kia là do ai cử đến?"

Người kia trả lời rất nhanh: "Bọn ta đều là người có đạo đức nghề nghiệp, sẽ không bao giờ để lộ thông tin khách hàng."

Coi như ngươi giỏi.

Tay cầm bút của cô run lên nhè nhẹ. Đến lúc hạ bút một lần nữa, mỗi chữ viết ra đều chan chứa máu và nước mắt: "Ta thêm tiền."

Phù truyền tin nhanh chóng xuất hiện trước cửa sổ phòng Ninh Ninh: "... Nhưng nếu ngươi khăng khăng muốn biết cũng không phải là không thể. Tuy rằng chúng ta có đạo đức nghề nghiệp nhưng đạo đức thì không haha..."

Ninh Ninh mặt mày vô cảm tiếp tục đọc, ánh mắt chết lặng dừng lại ở ba chữ cuối cùng.

Hạ Tri Châu.

Cái tên này có vẻ quen quen, Ninh Ninh nhíu mày theo bản năng, cố gắng nhớ lại những thông tin về người này.

Không nhắc thì không nhớ, nhớ lại rồi thì bị dọa cho hết hồn.

Vị sư huynh họ Hạ này trong nguyên tác chỉ là một nhân vật qua đường được nhắc qua vài lần, tuy vậy Ninh Ninh lại rất ấn tượng với hắn, chủ yếu là vì ba việc.

Thứ nhất, hắn chẳng những yêu kiếm như mạng, điên cuồng rèn kiếm mua kiếm mà còn suốt ngày xuống núi tìm hoan mua vui, ăn uống tiêu tiền như nước, cấp độ bần hàn so với Thiên Tiện Tử đúng là một chín một mười.

Đầu óc của người này còn không được bình thường. Trong lúc lao đao túng quẫn, bị bọn cho vay nặng lãi đòi nợ, hắn dốc hết mười nghìn linh thạch còn sót lại trên người mình đi mua một đống đá và màu vẽ, chỉ để đích thân chế ra một nghìn viên linh thạch giả. Kết quả thao tác hết sức cồng kềnh này không chỉ đi ngược lại với trí thông minh của nhân loại mà hắn còn bị chủ nợ vạch trần tại trận rằng một nghìn linh thạch kia không phải là hàng thật.

Hỏi hắn tại sao lại muốn làm giả linh thạch, hắn đáp lại gọn lỏn: "Bởi vì ta đâu thể tạo ra linh thạch thật được!"

Thứ hai là tính cách của người này vô cùng thẳng thắn, thấy người nào không thuận mắt thì lập tức rút kiếm, không thèm quan tâm xem đối phương là ai. Một ngày nọ, không biết tại sao tự nhiên hắn lại có mâu thuẫn với tiểu hòa thượng bảy tuổi của Phạn Âm Tự.

Người tu Phật tùy tâm tùy ý, địch bất động thì ta cũng bất động, tiểu hòa thượng kia lẳng lặng ngồi tại chỗ chờ đợi. Hạ Tri Châu không muốn mang tiếng ra tay trước bắt nạt tiểu bối, nhưng cũng không muốn bỏ cuộc như vậy, thế là cầm kiếm đứng giằng co với hắn dưới trời nắng chói chang. Đứng được ba canh giờ thì Hạ Tri Châu bị cảm nắng rồi xỉu ngang, vừa sùi bọt mép vừa thần chí không minh mẫn nói với tiểu hòa thượng kia: "Tại sao lại bắt nạt ta? Tại sao??"

Còn sự kiện thứ ba...

Sự kiện thứ ba kia chính là sự kiện làm cho toàn bộ tông môn phải khϊếp sợ, đệ tử của Huyền Hư Kiếm Phái - Hạ Tri Châu rơi vào bước đường cùng, không tiếc thân bán mình vào lầu xanh, cuối cùng còn trở thành hoa khôi.

Có người nói rằng trên người hắn có kiếm khí, chắn hẳn là một người tu đạo. Hắn mặt không đỏ tim không loạn mà ngông cuồng đáp lại: "Ta là đệ tử của Vạn Kiếm Tông, các hạ quả thật là có mắt nhìn người!"

Không ngờ được rằng tại hiện trường lúc đó lại có một đại đệ tử thân truyền của Vạn Kiếm Tông. Hắn không hề thương hoa tiếc ngọc chút xíu nào mà chửi ầm lên: "Ta nhổ vào! Ngươi rõ ràng là tên đệ tử làm giả linh thạch của Huyền Hư Kiếm Phái!"

Vì thế một thế hệ hoa khôi tiềm năng cứ như vậy mà rơi đài, danh tiếng đệ tử của Huyền Hư Kiếm Phái Hạ Tri Châu từ đây vang khắp Cửu Châu.

Hồi tưởng xong, Ninh Ninh trợn mắt há mồm.

Trên đời lại có loại người khủng bố như vậy sao?

Nhưng mà Hạ Tri Châu tuy làm cho người đời kinh ngạc, trong nguyên tác suất diễn của hắn lại vô cùng ít, về cơ bản là không hề tiếp xúc với các vai chính. Sao bây giờ lại tâm huyết trào dâng mà đi gây chuyện?

Thật kỳ lạ.

Không được.

Ninh Ninh nghĩ, cô phải đi gặp Hạ Tri Châu.

___

Tác giả có lời muốn nói: "Mọi ngừi đừng mắng Ninh Ninh ngốc, ngừi ta chỉ là xui xẻo thôi mà!" =)))))

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc