Hạ Tri Châu hốc mắt phiếm hồng, giống như gián điệp được cài vào bên địch cuối cùng cũng hội họp được với đảng viên của tổ chức, kích động suýt rơi nước mắt: "Đồng chí! Tôi chờ anh đến mức hoa cũng tàn rồi!"
Ninh Ninh gật gật đầu: "Đừng sợ, ta rót cho ngươi một tách cappuccino*, chúng ta quyết chiến đến bình minh."
(*"rót một cách cappuccino" là ngôn ngữ mạng Trung Quốc, có nghĩa là sử dụng chiến thuật mê hoặc đối phương để đạt được mục đích của mình.
Tháng 7 năm 2017, thuật ngữ này bắt đầu nổi lên từ một đoạn video được lan truyền với tốc độ chóng mặt trên weibo có tựa đề (tạm dịch): "Streamer tự vả đau nhất trong lịch sử! Không ai có thể bì được!! Ha ha ha rót cho A Di một ly cappuccino nào!!" Streamer này leo rank trong trò chơi bài đấu địa chủ Uwin có hợp tác với một chị gái tên là A Di, bài của thanh niên này khá là đẹp. Đến lúc còn 4 lá bài cuối cùng thì có một quả bom (tui không hiểu cách chơi trò này lắm nên không thể dịch sát nghĩa được), thanh niên ra lệnh cho đồng đội cho nổ bên địch, đồng thời mở chế độ tặng quà cho đồng đội - rót cho chị gái một tách cappuccino. Sau khi đồng đội ném bom xong thì thanh niên gáy rất to: "Hôm nay mà cậu có thể dùng 17 lá bài kia đánh bại tôi thì tôi sẽ lập tức nuốt luôn cái màn hình máy tính này ở đây." Vừa mới dứt lời thi thanh niên này bị máy bay của bên địch làm cho ngoẻo luôn. Wê =))))))))))))))
Link video cho ai cần: https://www.youtube.com/watch?v=8UCMErzT3mY)
***
"Cho nên là..." Ninh Ninh nuốt nước bọt: "Huynh cũng bị hệ thống đưa đến nơi này sao?"
"Đúng đúng đúng! Nhưng hoàn cảnh của ta không giống với muội."
Hạ Tri Châu nghe cô kể chuyện xong thì tỏ vẻ đã hiểu: "Muội nói là muội đã đọc quyển tiểu thuyết này rồi, sau đó thì biến thành nữ phụ trong quyển tiểu thuyết này, phải dựa theo cốt truyện mà liên tục gây chuyện, nhưng từ trước đến nay ta không hề biết gì về sự tồn tại của nó."
Thấy vẻ mặt Ninh Ninh hoang mang, hắn nhỏ giọng giải thích: "Ta xuyên thẳng vào thời không này luôn, xuyên vào một bào thai. Từ khi được sinh ra, ở trong đầu ta luôn có một giọng nói không ngừng nhắc nhở ta, tên của nó là "hệ thống đá mài dao". Để cho các "con giời" ở thế giới này có cơ hội được tôi luyện, ta cần phải dựa theo chỉ thị của nó mà liên tục gây chuyện, đảm đương vị trí của một khối đá mài dao."
Thật ra thế này cũng không khác biệt gì mấy so với cô.
Hạ Tri Châu vô cùng hứng thú: "Nếu đã đọc hết cuốn tiểu thuyết này thì muội chắc chắn sẽ biết tất cả tình tiết, vậy kết cục của ta là gì? Có phải là sẽ trở nên vô cùng lãnh khốc cuồng bá* không? Có phải là ta ngày nào cũng tỉnh lại ở trên cái giường King size 5000 mét vuông không?"
(*"lãnh khốc cuồng bá: nghĩa là "lạnh lùng, tàn khốc, cuồng ngạo, ngang ngược". Mình để nguyên bản gốc để nhân mạnh sự châm biếm của tác giả đối với thể loại truyện ngôn tình ba xu bên đó (và cả bên mình cũng có:v).)
"Trong tiểu thuyết huynh gần như chẳng được nhắc tên mấy lần." Ninh Ninh đang nói thì ngừng lại như đang suy tư gì: "Huynh là một nhân tố không xác định bị hệ thống ngẫu nhiên đưa đến thế giới này, như vậy ở trong tiểu thuyết, suất diễn của nhân vật Hạ Tri Châu này rất ít cũng là điều đương nhiên. Nếu không có hệ thống thì huynh sẽ không cố tình đi trêu chọc đám người nhân vật chính, vì thế cơ hội xuất hiện cũng không nhiều lắm."
Hạ Tri Châu trợn mắt tròn mắt, trông hắn lúc này rất giống một AI bị thiểu năng trí tuệ, làm gì còn thần thái thảnh thơi nhàn nhã như khi làm thơ lúc nãy nữa. Một lúc lâu sau, hắn bỗng dưng bừng tỉnh mà ồ lên: "Cho nên kẻ đi mướn người đi đánh Bùi Tịch chính là muội sao?"
Hắn vừa nói xong, hai người đều đột nhiên cảm thấy lòng mình tràn đầy tang thương, khóe mắt ngấn lệ.
Nữ phụ ác độc Ninh Ninh hai mắt vô định: "Huynh còn tiền để trả phí thuốc men không?"
Nam phụ phản diện Hạ Tri Châu che ngực: "Thuê đám người kia xong một viên linh thạch cuối cùng ta kiếm được khi làm hoa khôi cũng bay màu luôn rồi. Ta thật sự không hiểu, tại sao rõ ràng là tai họa giáng xuống đầu Bùi Tịch, kết quả người bị thương lại là chúng ta? Chúng ta là Sói Xám Sói Đỏ* hay đội Hỏa Tiễn** vậy? Sao lại thảm như thế chứ!"
(*nhân vật phản diện trong bộ phim hoạt hình "Cừu Vui Vẻ và Sói Xám"; **nhân vật phản diện trong bộ phim hoạt hình "Pokemon".)
Đúng vậy!
Hai nhân vật phản diện tội ác tày trời hai mặt nhìn nhau, nhợt nhạt cười gượng, đau lòng nhìn tiến độ nhiệm vụ tròn trĩnh như một cái trứng vịt của mình.
"Không sao. Nhiệm vụ tiếp theo của ta vô cùng đơn giản, chắc chắn một trăm phần trăm là có thể thành công."
Hạ Tri Châu thở ra một hơi, nắm chặt bàn tay son sắt thề thốt: "Hệ thống không cho ta tiết lộ tin tức, chờ đến sau buổi tối ngày hôm nay ta sẽ kể lại rõ ràng rành mạch cho muội. Tất cả đều đã được chuẩn bị rất kỹ càng, Bùi Tịch không thể nào lường trước được. Nếu lần này còn thất bại nữa, ta sẽ nuốt chửng cái chén uống nước này tại chỗ luôn!"
Ninh Ninh gật đầu: "Huynh đóng vai ác cũng nghiêm túc thật đấy. Có bí kíp gì không?"
"Kiếp trước ta đã học chuyên ngành diễn xuất, vì vậy nhập vai rất nhanh."
Hạ Tri Châu cười ngốc nghếch, ngượng ngùng gãi đầu: "Thật ra chẳng có bí kíp gì cả, chẳng qua là nhiệm vụ lần này rất đơn giản, ta muốn thất bại cũng khó."
Ồ.
Ninh Ninh suy nghĩ một lát, lại hỏi: "Vậy huynh có cách gì để kiếm tiền không?"
Đôi mắt của Hạ Tri Châu bỗng nhiên sáng rực: "Muội hỏi cái này thì ta có thể trả lời được luôn! Ta nghe tỷ tỷ trong nhà bếp nói, ngoại trừ ta còn có một cô nhóc cũng đi xin cơm, nhóc kia có phải là muội không?"
Ninh Ninh: "Đúng đúng đúng! Là muội đó!"
Vì thế hai nhân vật phản diện lớn nhất trong phần đầu của tiểu thuyết đã ngồi lại với nhau, thảo luận rất lâu xem nên làm thế nào để trả hết các khoản nợ, làm thế nào để sống một cuộc sống như bá tánh bình thường.
Từ linh thạch đến Bitcoin*, từ ăn mặc cần kiệm đến định luật Engle**, cuối cùng hai mắt đẫm lệ nắm tay nhau, chỉ còn thiếu nước quay một bộ phim tên là "Giấc mộng giàu sang" nữa thôi.
(*Bitcoin là một loại tiền mã hóa, được phát minh bởi Satoshi Nakamoto dưới dạng phần mềm mã nguồn mở từ năm 2009. Bitcoin có thể được trao đổi trực tiếp bằng thiết bị kết nối Internet mà không cần thông qua một tổ chức tài chính trung gian nào.
**Định luật Engel là một mối quan hệ kinh tế do nhà thống kê Ernst Engel đề xuất vào năm 1857. Mặc dù định luật Engel đã được đề xuất cách đây khoảng 160 năm, nhưng nó vẫn còn phù hợp ngày nay trong bối cảnh nghèo đói, đặc biệt là xóa đói giảm nghèo.)
Đi trêu chọc nam chính làm gì, làm giàu không tốt hơn sao?
***
Chạng vạng, trước nơi Bùi Tịch ở.
Hạ Tri Châu nắm chặt đồ vật trong tay, không lâu sau đó thì nhìn thấy Bùi Tịch trở về.
Mặc dù sau khi xuyên đến đây hắn đã bị ràng buộc với hệ thống, như nhiều năm như vậy rồi vẫn chưa hề nhìn thấy bóng dáng của Bùi Tịch, chỉ đến gần đây mới chính thức bắt đầu làm nhiệm vụ.
Ninh Ninh nói hắn là nam chính của sảng văn huyền huyễn, Hạ Tri Châu nghĩ cả trăm lần cũng không ngờ tới điều này.
Dựa vào kinh nghiệm đọc truyện của hắn, nam chính của thể loại nam tần thường sẽ có ngoại hình thanh tú tính cách trầm ổn, ai giống như Bùi Tịch, toàn thân tản ra lệ khí dọa người sống không dám đến gần, lại còn đẹp đến mức yêu nghiệt như thế này.
Đừng nói là nam chính, bảo hắn là trùm cuối còn đáng tin hơn đấy.
Nhưng cho dù Bùi Tịch có đáng sợ bao nhiêu thì thân là người kế thừa của chủ nghĩa xã hội, hắn sẽ không dễ dàng lùi bước! Ánh sáng của chính nghĩa sẽ luôn chiếu rọi thế gian!
"Bùi Tịch sư đệ." Hạ Tri Châu đã chuẩn bị tốt công tác tư tưởng, phát huy sở trường biểu diễn chuyên nghiệp của mình, cố gắng diễn ra hình tượng của một tên tiểu nhân âm hiểm: "Ta tên là Hạ Tri Châu, hôm nay ta tới gặp ngươi vì muốn cho ngươi xem một thứ. Đừng cử động lung tung, bị thương thì không hay lắm đâu."
Làm tốt lắm! Tiếp tục duy trì biểu cảm này, Hạ Tri Châu ngươi chính là Ảnh đế cầm Oscar của tu chân giới!
Bùi Tịch lạnh nhạt liếc hắn một cái, không thèm để ý đến hắn, đi thẳng về phòng.
Hạ Tri Châu đương nhiên sẽ không để hắn đi, lập tức giữ chặt lấy ống tay áo của hắn: "Ta sinh ra trong một gia tộc hàng yêu trừ ma cho nên năng lực trời sinh là phát hiện được ma tộc. Mấy hôm nay đi ngang qua đây, ta đột nhiên phát hiện ra ma khí vô cùng dày đặc, không biết Bùi Tịch sư đệ có thể giải thích cho ta một chút được không?"
Nói xong hắn không kìm được mà nghĩ thầm, diễn xuất bậc này quả thật là vô cùng xuất sắc, đến hắn còn muốn thụi cho mình một quyền nữa là Bùi Tịch.
Thiếu niên áo đen vừa bước một chân vào cửa nghe thấy thế thì quay đầu nhìn lại, đôi mắt âm u như vực sâu nước thẳm, có thể nuốt chửng hắn bất cứ lúc nào.
Hạ Tri Châu rất không có khí tiết mà rùng mình một cái. Nhưng ngay sau đó hắn ra vẻ bình tĩnh mà ngẩng đầu lên, móc từ trong người ra một con dao cán dài màu đen tuyền, khóe miệng cứng đờ mà cười: "Đây là bảo vật gia truyền của Hạ gia, tên là Phá Ma Đao. Nếu máu tươi của ma tộc dính vào nó sẽ phát ra âm thanh."
Hắn liếc nhìn lời thoại hệ thống đưa cho: "Ta đã để mắt đến ngươi rất lâu rồi, quả thật là nằm mơ cũng có thể nhìn thấy ma khí bên cạnh ngươi đấy Bùi sư đệ. Ngươi có muốn biết khi thanh đao này đâm sâu vào cơ thể ngươi, nhấm nháp máu của ngươi... rốt cuộc là cảnh tượng tuyệt mỹ như thế nào không?"
Hắn nói xong thì đột nhiên rút đao, đâm thẳng vào cổ tay trắng trẻo của Bùi Tịch.
Đây là nhiệm vụ của Hạ Tri Châu: dùng thân phận truyền nhân của gia tộc hàng yêu trừ ma phát hiện ra ma khí, sau đó dùng Phá Ma Đao đâm vào cơ thể của Bùi Tịch. Dựa theo cốt truyện mà hệ thống đưa cho, lúc này ma khí ẩn giấu trên cơ thể của Bùi Tịch sẽ không bị phát hiện, vì thế hắn sẽ phải xấu hổ thừa nhận sai lầm của mình, không cam lòng bỏ đi.
Vô cùng đơn giản, một hơi có thể...
Được rồi, Hạ Tri Châu rút lại mấy lời kia.
Tuy rằng đại khái giống với cốt truyện nhưng Bùi Tịch hoàn toàn không phải là con cừu non mặc cho người ta xâu xé mà là một con sói vô cùng độc ác hung tàn có được không! Cái hệ thống chó chết này hố chết hắn rồi!
Thiếu niên mặc áo đen lạnh lùng cười nhưng trong mắt lại không hề có ý cười, băng giá chẳng khác gì sương tuyết ngày đông. Giọng điệu hắn tràn đầy trào phúng, thong thả mà ung dung: "Hạ sư huynh, đừng xen vào việc của người khác."
Hạ Tri Châu muốn khóc quá.
Kiếp trước hắn gặp tai nạn mà qua đời, để có thể sống thêm một lần hắn mới chấp nhận nhiệm vụ làm đá mài dao. Khi đó hắn còn trẻ, lòng tràn đầy vui mừng mà tưởng tượng, chẳng phải chỉ là rèn luyện một đứa nhóc đáng thương thôi sao, chẳng khác gì nuôi con cả.
Nhưng mà Bùi Tịch có chỗ nào giống một đứa nhóc đâu. Tên nhóc này còn đáng sợ hơn cả u linh liệt tổ liệt tông của nhà hắn. Đối đầu với tên nhóc này quả thực là sống không bằng chết. Đã thế hắn còn phải tuân thủ cốt truyện mà hệ thống đưa cho, vô cùng tà mị cuồng luyến mà nhướng mày với Bùi Tịch: "Vậy sao? Hôm nay ta phải thử xem mới được!"
Hệ thống ngươi có cần viết hoa in đậm gạch chân bốn chữ "tà mị cuồng luyến" như vậy không! Có cần thiết không!!!
***
Bên kia Hạ Tri Châu và Bùi Tịch đang đánh nhau, ở trong điện Thanh Tiêu của Thái Huyền Phong, chưởng môn và chư vị trưởng lão đã tề tựu đông đủ.
Trước khi đi vào bí cảnh Tiểu Trùng Sơn, thông qua việc quan sát linh lực và kiếm thuật của các đệ tử, Huyền Hư Phái sẽ chọn ra hơn mười người xuất sắc nhất, đại diện cho môn phái đi vào bí cảnh rèn luyện. Bây giờ chính là thời gian chọn lựa.
Thiên Tiện Tử thản nhiên ngồi chơi xơi nước: "Đồ đệ của ta đều rất xuất sắc, các vị cứ từ từ mà chọn, phiếu của ta đều bầu cho bọn nhỏ hết."
Sư Tĩnh Y trừng mắt liếc hắn một cái: "Vớ vẩn."
Lý Vong Sinh là một trong số các trưởng lão nhưng hầu như đều đi du sơn ngoạn thủy, không lúc nào thấy mặt, hôm nay người tới bỏ phiếu thay hắn là đệ tử thân truyền Tần Xu.
Dù đứng bên cạnh rất nhiều tiền bối, Tần Xu vẫn không hề tỏ ra bối rối một chút nào, nàng hạ giọng thuận miệng nói: "Nói đến đệ tử của Thiên Tiện trưởng lão, Hạ sư huynh hình như đang tỷ thí cùng Bùi Tịch."
Thiên Tiện Tử nhướng mày: "Hạ Tri Châu? Cái đức hạnh kia của hắn mà cũng có ngày chủ động đi tìm người ta tỷ thí sao?"
"Sau khi con luyện kiếm xong đi qua nơi Bùi Tịch ở thì trông thấy Hạ sư huynh đang ở cùng hắn."
Tần Xu nghiêm mặt nói tiếp: "Sư huynh cầm một vật thể dài màu đen vừa to vừa dài trong tay, vừa run rẩy vừa lẩm bẩm, hôm nay chắc chắn phải làm cho Bùi Tịch khuất phục trước hắn."
Hớp trà trong miệng Thiên Tiện Tử suýt thì phun ra ngoài: "Gì cơ? Con nói cái gì cơ? Cái gì vừa to vừa dài cơ?"
"Sư đệ, đừng nghĩ bậy."
Kỷ Vân Khai cố gắng khống chế biểu cảm, nỗ lực xua đuổi mấy hình ảnh nào không đứng đắn nào đó ra khỏi đầu, giọng điệu bình thản thong thả: "Ngoại trừ vật kia, con còn thấy gì nữa không?"
"Hạ sư huynh chặn Bùi Tịch ở trước cửa." Tần Xu cố gắng nhớ lại: "Huynh ấy bảo Bùi Tịch đừng nhúc nhích nếu không sẽ bị thương."
Sắc mặt của các trưởng lão thoắt cái trắng bệch.
"Huynh ấy còn bảo huynh ấy đã để mắt đến Bùi Tịch rất lâu rồi, đêm nào cũng nằm mơ thấy hắn. Cuối cùng giờ huynh ấy cũng có thể cầm thứ kia đến tìm hắn, nếu thứ kia có thể đâm vào cơ thể hắn đến mức chảy máu, không biết sẽ là cảnh tượng tuyệt mỹ như thế nào... Sau đó thì con rời khỏi đó luôn."
Sắc mặt các trưởng lão từ trắng chuyển thành xanh.
Tần Xu chính khí lẫm liệt, thẳng thừng hỏi: "Sư bá, con chưa từng thấy thứ kia bao giờ, nó là pháp khí gì sao? Vì sao Hạ sư huynh lại muốn dùng pháp khí chinh phục Bùi Tịch? Chinh phục như thế nào? Tại sao lại nói rằng cảnh tượng sau khi đổ máu sẽ vô cùng tuyệt mỹ?"
Các trưởng lão:...
"Đừng nói nữa, Tiểu Xu Nhi!"
Sư Tĩnh Y không nghe nổi nữa, nhào lên che miệng Tần Xu lại, sau đó ôm nàng nào lòng như ôm một đứa trẻ: "Quên những hình ảnh đó đi! Con phải chịu khổ rồi!"
Tần Xu:?
"Dừng dừng dừng lại! Không thể nào!"
Thiên Tiện Tử một hơi uống cạn cốc trà nóng: "Hạ Tri Châu với ta cùng kẻ bần cùng, ta hiểu phẩm hạnh của đứa trẻ kia, chắc chắn hắn không phải là người có thể làm ra loại chuyện này."
"Rốt cuộc là phải hay không phải thì cứ xem Khuy Thiên Kính là biết."
Sư Tĩnh Y nhẹ nhàng vuốt ve đầu của Tần Xu: "Tiểu Xu Nhi đã bị hại rồi, nếu Bùi Tịch cũng..."
Chưởng môn nhân Kỷ Vân Khai sau khi yên lặng một lúc đâu, lặng lẽ gật đầu.
Khuy Thiên Kính là một trong những pháp khí của Huyền Hư Kiếm Phái, có thể nhìn thấy mọi ngóc ngách trong Kiếm Tông. Khuy Thiên cảnh vừa mới mở ra lập tức đã bị chuyển đến trước phòng Bùi Tịch.
Cảnh vừa mới hiện ra, tất cả mọi người đồng thời hít sâu một hơi.
Chỉ thấy Hạ Tri Châu quần áo không chỉnh tề mà ngã trước cửa, Bùi Tịch đứng bên cạnh vẻ mặt lạnh lẽo, đang muốn bỏ đi.
Người đang nằm hiển nhiên đã bị đánh một trận, chật vật chống vào ván cửa để đứng lên, biểu cảm vô cùng dữ tợn: "Lần này coi như ngươi gặp may... Lần sau đừng để ta tóm được, nếu không sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu!"
Sư Tĩnh Y cắn chặt răng che lỗ tai của Tần Xu lại.
Lại còn có cả lần sau nữa cơ à!
Thấy Bùi Tịch không quan tâm gì đến mình, hắn lại không phục mà gào lên: "Chẳng qua chỉ là một đứa con hoang từ trong núi ra, coi như ta không trị được ngươi cũng vẫn còn toàn bộ Hạ gia ở sau lưng ta!"
Thiên Tiện Tử thở dài.
Còn muốn dùng cả thế lực trong nhà để làm tiểu đồ đệ của hắn khuất phục cơ đấy? Xem cha mẹ ngươi có đánh gãy chân của tên nhóc thối nhà ngươi không.
"Hạ gia thì thế nào?"
Bùi Tịch nghe hắn nói thì lạnh lùng cười, âm u trong mắt như mây đen kết tầng: "Vô duyên vô cớ làm hại người vô tội, đây là phẩm hạnh của thế gia đại tộc sao?"
Người xuất thân từ thế gia đại tộc - Kỷ Vân Khai nghe vậy thì nắm chặt tay.
Đương nhiên không phải! Chỉ là đầu của tiên nhóc thối Hạ Tri Châu kia có vấn đề mà thôi!
Bị đáp trả không chút lưu tình, Hạ Tri Châu đỏ mặt: "Ai bảo ngươi hôm nay dám phản kháng ta... Sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ làm cho người quỳ gối dưới thân ta xin tha! Bùi Tịch ngươi nhớ kỹ cho ta!"
Chân Tiêu kiếm tôn đỏ bừng hai tai.
Quỳ dưới thân... xin tha.
Khụ, cảm thấy cả người đều không ổn rồi.
Trong Khuy Thiên kính màn đêm đặc quánh, Bùi Tịch rảo bước đi vào trong viện, trước lúc đóng cửa hơi nghiêng người, khóe miệng cong lên giễu cợt: "Ngươi vẫn nên thắt lại lưng quần đi, Hạ sư huynh."
Hạ Tri Châu bây giờ mới phát hiện đai lưng đã bị tuột ra trong lúc vật lộn, quần của hắn giờ đây vô cùng lỏng lẻo, chẳng ra thể thống gì. Nhưng làm gì có phản diện nào đang lúc giao đấu mà đi xách quần đâu! Quá mất mặt!
Vì thế mà hắn hừ lạnh một tiếng, nhếch môi cười, rất có khí thế của tổng tài bá đạo mà nhướng mày: "Sao? Chẳng lẽ Bùi Tịch sư đệ ngại ngùng không dám nhìn?"
Hay lắm, cơm hôm nay không ăn nổi nữa rồi.
Thanh Tiêu Điện yên tĩnh như một nấm mồ.
Vài đôi mắt đồng thời nhìn chăm chú nhìn khuôn mặt bị phóng đại vô hạn của Hạ Tri Châu trên mặt kính. Nụ cười của hắn tà mị cuồng luyến đến như vậy, giọng nói của hắn vang vọng khắp đại điện: "Ngươi là con mồi của ta, mãi mãi không thể trốn thoát được. Ha ha, ha ha ha ha!"
Quá biếи ŧɦái!
Các trưởng lão đồng thời rơi vào trầm tư, không ai nói gì nữa.
Cuối cùng, chưởng môn Kỷ Vân Khai phá vỡ bầu không khí yên lặng, chần chừ nói: "Trẻ con còn nhỏ không hiểu chuyện... đừng thẳng tay đánh chết."
***
Màn đêm buông xuống, đệ tử môn hạ của Lý Vong Sinh Hạ Tri Châu bị truyền vào Thanh Tiêu điện. Cùng lúc đó, một tin tức được lan truyền với tốc độ ánh sáng làm chấn động toàn môn phái: "Sốc! Hạ Tri Châu cưỡng ép Bùi Tịch không thành công, lại còn bị người ta đánh lại! Đến tột cùng là đạo đức suy đồi hay nhân tính bại hoại, không mắt nào thấy, không tai nào nghe!"
Nghe nói khi bị người qua đường phát hiện ra, cái đai lưng màu đỏ uyên ương kia Hạ Tri Châu còn đang treo lơ lửng ở trên đầu của hắn!
Ninh Ninh nhìn đám tin tức bát quái trên bùa truyền tin thì ngẩn ra một hồi.
Không thể nào.
"Nhiệm vụ không thể thất bại được" là Hạ Tri Châu nói.... chính là cái này sao?
Không hổ là nam nhân đã từng làm hoa khôi, dã man đấy người anh em.
__________
Hết hồi một: Huyền Hư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
