Cô đã không còn phát ra được âm thanh. Khi cảm nhận được sinh mệnh sắp lụi tàn, cô dồn hết chút sức lực cuối cùng để nói ra: “Hãy sống thật tốt...”
Cô thậm chí còn cảm thấy may mắn vì chưa chính thức kết thành bạn đời với họ, như vậy họ vẫn còn cơ hội lựa chọn khác.
Nhưng khi linh hồn của Lạc Ninh Loan nhìn thấy tất cả, cô mới bàng hoàng nhận ra mình đã sai hoàn toàn. Lựa chọn của họ, từ đầu đến cuối, vẫn luôn là cô.
Đặc biệt là khi cô nhìn thấy vị chỉ huy trưởng, người không hề nhíu mày dù phải đối mặt với hàng vạn quân trùng tộc, đã bật khóc. Người thừa kế nhà Gamma vốn phong lưu phóng khoáng, giờ mắt lại đỏ hoe. Còn anh Sanh là một người lúc nào cũng ôn hòa lễ độ, thì giờ hoàn toàn phát điên.
“Nếu ông trời đã cho tôi cơ hội làm lại, đời này tôi nhất định sẽ đối xử thật tốt với họ. Mối thù phải trả, cũng không thể thiếu!”
Ánh mắt Lạc Ninh Loan bắn ra một tia lạnh lẽo hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài mềm mại của cô.
Cô đứng dậy.
Không cần dùng tay, quản gia thông minh sẽ tự động dội nước bồn cầu.
Cô ngậm nước súc miệng trong miệng, vài giây sau nhổ ra, sau khi súc rửa đơn giản, cô liền bước ra ngoài.
(P.S: Nước súc miệng: Sản phẩm của công nghệ tiên tiến, không cần đánh răng, có thể tự động làm sạch khoang miệng, hiệu quả còn sạch hơn cả đánh răng.)
“Cái con hổ chết tiệt Phó Cửu Tư kia, chẳng biết nhẹ tay chút nào, cứ như chưa từng thấy thịt vậy!”
Lạc Ninh Loan nhìn thấy ý tứ sâu xa trong đôi mắt của Dập Diêm, nhớ lại sự bá đạo của Phó Cửu Tư ngày hôm qua, mặt cô lập tức đỏ bừng.
Phản ứng thẹn thùng này của cô khiến trái tim Dập Diêm khẽ run lên, anh khẽ đẩy lưỡi lên vòm miệng.
[Mẹ nó chứ, muốn hôn quá.]
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Ninh Loan, cô đã giống như một con thỏ trắng nhỏ đáng yêu, ngay lúc đó anh đã muốn ôm cô vào lòng mà yêu chiều, nên mới dẫn đến chuyện anh trở thành bạn đời của cô.
Nào ngờ, tuy như mong muốn con thỏ trắng đã trở thành bạn đời của anh, nhưng cô lại luôn sợ anh, né tránh anh, khiến anh cũng không biết làm sao.
Giờ đây con thỏ nhỏ cuối cùng cũng bắt đầu thay đổi với anh, bản tính vốn dĩ phóng túng của anh sao có thể bỏ qua cơ hội này.
Sau khi Lạc Ninh Loan uống xong dung dịch trị liệu, cảm giác đau nhức trên người dần dần biến mất.
Ngay sau đó, nụ hôn như công thành chiếm đất rơi xuống, Dập Diêm cạy mở đôi môi mềm mại của cô gái, bàn tay cũng len lén...
Lạc Ninh Loan cảm nhận được bàn tay lạnh lẽo lướt qua da thịt mình, toàn thân cô run rẩy, phải dựa vào Dập Diêm mới không bị ngã xuống.
Không biết đã qua bao lâu, mãi cho đến khi Lạc Ninh Loan cất tiếng phản kháng nghẹn ngào.
“Đừng mà, mình xuống ăn sáng đi, được không?” Giọng cô gái mang theo vẻ làm nũng khiến Dập Diêm không thể từ chối.
“Được, Thỏ Nhỏ, cho anh hôn thêm một cái nữa.” Ánh mắt xanh lam của Dập Diêm trở nên sâu thẳm, mang theo cám dỗ.
Nụ cười tà mị của Dập Diêm khiến Lạc Ninh Loan quên mất rằng thời gian trì hoãn ở trên lầu đã quá nhiều, cô nhìn anh gật gật đầu: “Vậy anh nhanh chút nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
