Dập Diêm vẫn luôn quan sát Lạc Ninh Loan. Anh biết rất rõ cô sợ mình, không chỉ là kiểu nhìn thấy là chuồn mất như con thỏ, mà còn chẳng bao giờ dám nhìn thẳng vào anh.
Nhưng hôm nay cô có chút gì đó khác lạ. Dù vẫn dịu dàng mềm mại như trước, trong mắt vẫn có chút sợ hãi, không nhiều, nhưng lại có thêm nhiều điều khác.
“Muốn anh ra ngoài ư?”
Lạc Ninh Loan khẽ gật đầu.
Nhìn hành động dễ thương này của Tiểu Bạch Thỏ, anh không kiềm được mà đưa tay nhéo nhẹ má cô.
“Hôn anh một cái, anh sẽ ra ngoài!”
Dập Diêm vốn đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị cô từ chối, còn chưa kịp đứng dậy thì đã thấy cô gái nhanh chóng đặt một nụ hôn lên má anh.
“Xong rồi, anh mau ra ngoài đi!” Lạc Ninh Loan cố nén cảm giác khó chịu trong người, giục anh mau ra ngoài, cô thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi.
Dập Diêm nghe lời đứng dậy, đóng cửa lại. Biểu cảm trên khuôn mặt anh thay đổi liên tục, tay khẽ chạm vào má nơi vừa được Lạc Ninh Loan hôn, cuối cùng bật ra một tiếng gầm nhẹ: “Mẹ nó, chỉ muốn ôm chặt Tiểu Bạch Thỏ trong lòng mà hôn cho đã đời!”
Sau khi giải quyết xong nhu cầu sinh lý, Lạc Ninh Loan ngồi trên bệ toilet, trầm tư suy nghĩ.
Bây giờ có lẽ là ba tháng trước khi cô gặp chuyện, cũng chính là lúc Phó Cửu Tư vừa phá hủy một trùng động trở về.
Kiếp trước, sau khi tỉnh lại, đối mặt với Phó Cửu Tư đang hôn mình, cô phản ứng dữ dội, vừa đánh vừa mắng. Nguyên nhân chính là do cha cô.
Cuối cùng, Phó Cửu Tư rời đi với gương mặt u ám, mà lần rời đi ấy kéo dài đến tận một tháng sau mới trở lại, trong tình trạng bị thương nặng, phải nhập viện vào khu bệnh đặc biệt của Bệnh viện Trung ương Liên bang Tinh Tế.
Hôm nay hắn không rời đi, chắc sẽ không có chuyện gì nữa đâu.
Để đề phòng bất trắc, cô vẫn quyết định không để hắn rời khỏi Lam Tinh trong thời gian này.
Lạc Ninh Loan lại không kìm được mà nghĩ đến những kẻ đã khiến đời trước của cô trở thành bi kịch, chính là những “người thân” và “bạn thân” mà cô từng tin tưởng.
Cô bị bọn họ lừa gạt, rơi vào hang Vạn Độc của trùng tộc. Khi ý thức dần tan biến, ba người bạn đời mà cô từng bỏ rơi như đồ bỏ đã liều mình xông vào nơi ấy, nơi chưa từng có ai vào mà quay trở lại.
Mục đích của họ chính là lợi dụng Lạc Ninh Loan để loại bỏ đám ba người Phó Cửu Tư.
Nhưng bọn họ lại thật sự liều chết cứu được Lạc Ninh Loan ra ngoài, phá tan kế hoạch của đối phương.
Tuy vậy, cơ thể của cô đã bị độc trùng gặm nhấm đến mức tàn tạ, độc ăn sâu vào tận tủy.
Ban đầu họ còn tìm mọi cách để cứu cô. Nhưng nhìn Lạc Ninh Loan ngày một yếu dần, đến cả Tuyết Liên triệu năm duy nhất còn sót lại có khả năng tái tạo cơ thể cũng không thể làm sạch độc tố trong người cô.
Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời mình, họ chỉ lặng im nhìn cô. Ánh mắt chứa đầy những cảm xúc kinh người ấy hết lần này đến lần khác nhấn chìm cô.
Cũng chính trong quãng thời gian đó, Lạc Ninh Loan mới hiểu ra, thì ra cô cũng không nỡ rời xa họ. Cô đã sớm yêu họ rồi, chỉ là vì nhiều lý do mà vẫn luôn không chịu thừa nhận. Nực cười thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

