Trong lòng thầm nghĩ: [Ủa! Cô chẳng phải là hồ ly sao? Khi nào thì biến thành thỏ vậy?]
Lần này Dập Diêm hôn rất nghiêm túc, cũng rất dịu dàng.
Vẻ mặt Lạc Ninh Loan vô cùng hưởng thụ, đầu óc cô như có pháo hoa nổ tung.
Đến khi Lạc Ninh Loan và Dập Diêm đi xuống lầu, đã là nửa tiếng sau.
Hôm nay Lạc Ninh Loan mặc một chiếc váy dài màu hồng nhạt, eo thon mảnh khảnh, đi đôi giày da nhỏ cùng tông, mái tóc đen như rong biển xõa xuống sau lưng, làn da trắng như tuyết dường như trong suốt, gương mặt nhỏ nanh mềm mại xinh đẹp.
Phó Cửu Tư đang ngồi ở bàn ăn chờ hai người, cảm thấy trong lồng ngực có một ngọn lửa bùng cháy, anh thậm chí còn có thể cảm nhận được loại pheromone đặc biệt phát ra từ người cô, mùi vị chí mạng với anh, là hương vị đặc trưng của bạn đời sau khi kết ấn.
Dập Diêm nhạy bén cảm nhận được mùi vị động dục trên người Phó Cửu Tư, lưỡi anh vô thức đẩy vào má trong. Hai người đó đã kết ấn rồi, phải làm sao đây, ghen chết mất!
“Đẹp lắm đúng không! Là tôi chọn cho vợ đấy, còn tự tay mặc vào cho cô ấy nữa!” Trong lòng Dập Diêm khó chịu đến cực điểm, lời nói ra mang theo giọng điệu châm chọc.
Lạc Ninh Loan bị câu nói của anh làm cho bối rối, bộ quần áo này đúng là anh chọn giúp cô thật, nhưng rõ ràng là cô tự mặc mà.
Cô định phản bác, nhưng nhìn thấy tia tà khí trong mắt Dập Diêm, cuối cùng vẫn không lên tiếng, xem như ngầm thừa nhận.
Kệ anh đi, miễn anh vui là được, cũng tiện giúp anh xả cơn bực dọc trong lòng.
Lạc Ninh Loan cũng hiểu rằng, bất kể cô kết ấn với ai trước, thì hai người còn lại trong lòng ít nhiều đều sẽ thấy khó chịu.
Nhưng hiện tại ở thế giới Tinh Tế, nam nhiều nữ ít, chế độ bạn đời thế này đã sớm hình thành.
Đối với dân cư Tinh Tế, một giống cái có nhiều bạn đời đã trở thành chuyện thường như ăn cơm bữa.
Nhưng dù vậy, bản tính chiếm hữu bẩm sinh của thú nhân vẫn không thể thay đổi, đã khắc sâu trong cốt tủy.
Cho nên thường xuyên xảy ra cảnh vì tranh giành sự sủng ái của giống cái mà ghen tuông, tranh chấp.
Phó Cửu Tư trước câu khoe khoang của Dập Diêm không biểu đạt rõ ràng điều gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Không rõ là đang đồng tình với sự xinh đẹp của Lạc Ninh Loan, hay là đang đáp lại lời anh.
Lạc Ninh Loan ngồi xuống bên cạnh Phó Cửu Tư, nhìn bàn ăn đầy món ngon, cô vô cùng phấn khích.
“Đây là A Cửu làm hả?”
Chiếc phi thuyền giao thông nhanh chóng đến Viện nghiên cứu nơi Lạc Ninh Loan làm việc.
Chia tay với Dập Diêm, Lạc Ninh Loan mặc đồng phục đi vào phòng thí nghiệm.
“Trời ơi, Tiểu Lạc Lạc, cậu kết ấn rồi à.” Vừa bước vào phòng thí nghiệm, một giọng nói yêu kiều đã vang lên.
Chỉ thấy một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ mặc đồng phục bước về phía Lạc Ninh Loan.
Người đến chính là bạn thân của Lạc Ninh Loan, Sanh Cẩm Ca.
“Đúng vậy, Cẩm Ca!” Lạc Ninh Loan có chút ngại ngùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
