Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thịnh Xuân Hương tuổi còn nhỏ lại thường xuyên bị nhồi nhét, cô không dám đắc tội với ai, nỗi khổ chỉ có thể tự nuốt vào bụng.
Còn bây giờ?
Cô đâu phải Thịnh Xuân Hương trong sách, dựa vào đâu mà nhịn họ!
Mấy món nợ cũ, về sau còn tính tiếp.
Lý Kiến Thiết xót đến mức không chịu nổi: “Thịnh Xuân Hương! Cô buông Mỹ Lệ ra!”
Thịnh Xuân Hương dừng một nhịp: “Anh hùng cứu mỹ nhân? Vậy thì phải có tiền!”
Rồi lại tiếp tục đánh, cái gì mà nữ chính chứ, chẳng phải cũng chỉ là thứ không ra gì sao?
Tôi đánh, tôi đánh, tôi đánh tiếp...
Tiền Mỹ Lệ lúc đầu là giả khóc, giờ thì khóc thật rồi, thật sự rất đau.
“Kiến... Thiết... cứu...” Nói chẳng tròn câu, vì nắm đấm của Thịnh Xuân Hương giáng thẳng vào miệng cô ta rồi!
Lý Kiến Thiết chùn bước: “Tôi đưa tiền, tôi đưa ngay bây giờ, thế được chưa!”
Thịnh Xuân Hương: “Đưa đây đi!”
Lý Kiến Thiết cũng chẳng thèm báo với ba mẹ, vừa lăn vừa bò xông vào nhà, lục tung mọi ngăn tủ hòm hòm. Đó là tiền sính lễ bên nhà trai vừa gửi cho chị cả, là của hồi môn mà nhà chuẩn bị cho chị.
Là sính lễ anh hai định dùng để cưới vợ, là tiền riêng của ba mẹ, là tiền giấu của chính hắn. Tất cả đều móc ra hết, nhưng vẫn còn thiếu đúng một trăm!
Thịnh Xuân Hương nổi giận: “Anh đang giỡn mặt với bà đấy à?”
Bàn tay to lại vung lên, quạt thêm mấy cái vào mặt Tiền Mỹ Lệ.
Lý Kiến Thiết vội hét: “Đừng đánh nữa! Mỹ Lệ, hôm qua anh vừa đưa em hơn một trăm, tiền lẻ em giữ lại, phần còn lại mau lấy ra đi.”
Tiền Mỹ Lệ không nỡ đưa: “Kiến Thiết, cái đó là...”
Cú đấm thép của Thịnh Xuân Hương giơ lên cao, định giáng thẳng vào mặt cô ta!
Tiền Mỹ Lệ sợ đến run cầm cập, khóc lóc van xin: “Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, tôi đưa, tôi đưa được chưa!”
Thịnh Xuân Hương như quăng giẻ lau, tiện tay hất cô ta sang một bên.
Cô nhận lấy xấp tiền dày cộp, chậm rãi đếm từng tờ.
“Lý Kiến Thiết, ăn bám ba năm, toán của anh tiến bộ không ít nhỉ.”
“Tiền đủ rồi, giờ thì cút hết ra ngoài cho tôi.”
Lý Hiểu Như không phục: “Thịnh Xuân Hương, tiền cũng đưa cho cô rồi, muốn cút thì cũng phải là cô cút đi!”
Đó là tiền hồi môn và lễ cưới của cô ta mà! Một con nhà quê như cô, dựa vào đâu mà đòi lấy hết?
Tất cả đều run như cầy sấy, đến trẻ con cũng sợ đến mức nín khóc không dám hé môi.
Đáng sợ quá.
Cô giúp việc nhà họ Lý tạo phản rồi!
Con trâu cày chỉ biết làm việc ngày nào, hóa ra lại khỏe như trâu thật, đánh người nhẹ nhàng như chơi. Cô hoàn toàn không nói đạo lý, cứ động tay luôn. Ai dám chọc vào cô, cô đánh còn mạnh hơn nữa. Sau này trong khu này, ai còn dám cười nhạo cô nữa? Có khi né không kịp lại còn bị ăn đòn ấy chứ?
Thấy mọi người sợ xanh mặt, Thịnh Xuân Hương rất hài lòng. Cô bước vào nhà với dáng vẻ "từ nay đoạn tuyệt họ hàng", lần lượt ném hết những thứ cô không ưa ra ngoài.
Chủ yếu là chăn màn, đồ dùng cá nhân, bát đũa mà bọn họ từng dùng...
Còn bàn ghế, tủ, nồi niêu xoong chảo, đó là đồ của ông cụ Thịnh để lại. Gạo, mì, dầu, bánh kẹo, hạt dưa, cũng là dùng tiền của ông cụ Thịnh mua về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


