Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Điên Gặp Chồng Phúc Hắc, Hai Ta Kề Vai Sát Cánh Oanh Tạc Cả Đại Viện! Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Thịnh Xuân Hương cũng không chắc cái chết của ông cụ có khuất tất hay không, chỉ là tiện miệng buột ra. Nhưng sống ba năm trong nhà họ Lý, bản chất bọn họ thế nào thì cô nhớ rất rõ. Tùy tiện lôi vài chuyện ra thôi, cũng đủ cho bọn họ ăn đủ rồi.

Nếu cô mà làm lớn chuyện, cả nhà họ Lý không ngóc đầu lên nổi.

Cô quay người định rời đi, đám nhà họ Lý lập tức đồng loạt phát điên!

“Đợi đã!”

“Chúng tôi trả tiền!”

“Đừng báo công an!”

...

Gần như đồng thanh.

Một khi vào đồn, mọi chuyện sẽ bung bét cả. Mà nếu điều tra đến cái chết của ông cụ Thịnh thì càng rắc rối hơn.

Lúc đó, Lý Kiến Thiết còn mơ cưới vợ?

Lý Hiểu Như còn mơ lấy chồng?

Lý Kiến Quốc còn muốn giữ việc?

Nằm mơ đi!

Giờ thì họ hiểu rồi, tại sao Thịnh Xuân Hương không sợ báo công an. Cô đã là loại “chân đất không sợ đi giày”, cô liều mạng rồi.

Muốn khóc.

Muốn gào thét mà khóc.

Bọn họ chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ thành ra thế này.

Năm đó vất vả lắm mới “mài chết” được ông cụ Thịnh, vậy mà giữa chừng lại lòi ra một Thịnh Xuân Hương. Vất vả lắm mới lừa được cô cam tâm “báo ân”, ai ngờ cô lại luôn giả vờ ngu.

Tiền Mỹ Lệ cảm thấy tim mình lỡ một nhịp, thì ra tất cả mọi thứ của Lý Kiến Thiết đều là của Thịnh Xuân Hương?

Nếu trả lại hết, vậy sau này cô ta lấy được hắn thì liệu còn sống nổi không?

“Xuân Hương, tôi biết cô thích Kiến Thiết, nhưng đừng vì tôi mà phá hỏng thanh danh của anh ấy. Tôi... tôi nhường anh ấy lại cho cô, hai người cứ sống với nhau như trước kia, tôi đi ngay bây giờ, được chưa?” Cô ta khóc thút thít nói.

Lý Kiến Thiết làm sao nỡ: “Mỹ Lệ, em đừng nói với loại người không có lương tâm như cô ta. Chúng ta là tình cảm thật lòng, anh chưa bao giờ để mắt tới cô ta cả!”

Thịnh Xuân Hương: “Tiền Mỹ Lệ, cô đừng tưởng... tôi không đánh phụ nữ ngoài nhà họ Lý nhé?”

Cô lao tới như cơn gió, mưa đấm gió tát giáng xuống người Tiền Mỹ Lệ.

“Ba năm qua, tiền anh ta hẹn hò với cô đều là tiền của tôi, là tiền trợ cấp ông tôi để lại cho tôi đấy!”

“Cô còn đứng đây giả bộ từ bi gì mà “tôi thích Lý Kiến Thiết”? Anh ta là đồ ăn bám, tôi thèm vào!”

“Tôi mê cái gì, mê hắn mặt dày ăn trực? Hay mê hắn vừa xấu vừa bẩn không chịu tắm?”

“Cô tưởng tôi không biết trong bụng cô tính gì sao? Cô muốn tôi quay lại như trước kia, chẳng qua là muốn tôi tiếp tục làm trâu làm ngựa cho nhà họ Lý, bỏ tiền ra cho bọn họ tiêu xài, cô cũng được thơm lây?”

“Có tay có chân mà cứ phải hút máu người khác, lũ cặn bã như các người không bằng súc sinh!”

Tiền Mỹ Lệ hoàn toàn không phải đối thủ của Thịnh Xuân Hương, bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, khóc la thảm thiết. Đám người hóng chuyện xung quanh sợ đến nhe răng trợn mắt, cứ như từng cú đấm bạt tai kia đều giáng lên người họ.

“Tiền Mỹ Lệ xài tiền của Thịnh Xuân Hương thật à?”

“Hóa ra là tính kế như vậy, ngày thường làm ra vẻ thanh cao, hiện tại thì ra vẻ đáng thương.”

“Nhà họ Lý im ru rồi, chắc lời Thịnh Xuân Hương nói là thật?”

...

Có người lúc này bắt đầu chỉ trỏ nhà họ Lý.

Ngày thường bọn họ toàn nịnh nọt nhà họ Lý, mấy món tốt của nhà đó thỉnh thoảng cũng được chia phần. Họ tiêu tiền của Thịnh Xuân Hương, vậy mà lại khinh thường cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc