Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người nhà họ Lý đừng có mơ!
Nhìn đống đồ ít ỏi kia, cả nhà không cam lòng nhưng chẳng ai dám nói gì. Họ giỏi trò đạo đức giả, nhưng Thịnh Xuân Hương thì chẳng có tí đạo đức nào để họ lấy ra ép.
Nếu còn dám lắm lời, thể nào cũng lại bị cô cho ăn đòn. Cả nhà ôm đồ, dìu nhau rời đi trong xấu hổ và chua chát. Ban đầu họ chỉ sống trong một gian phòng bé tí ở góc khu trung viện. Lúc Ông cụ Thịnh mất, họ lừa được Thịnh Xuân Hương, sau đó cả nhà mới chui vào được nhà lớn.
Vừa xuyên sách là đánh một trận lớn, Thịnh Xuân Hương đóng cửa lại, leo lên giường lớn ngủ ngon lành.
Nghỉ giữa hiệp, tỉnh lại đánh tiếp.
Trong sân thì rôm rả hẳn lên.
“Nhà với tiền ông cụ Thịnh để lại đúng là của Thịnh Xuân Hương thật, trước cứ tưởng cô ta ngu cơ.”
“Một mình cô ta ở nhà lớn, còn nhà họ Lý năm miệng ăn chen nhau trong cái xó kia, cô ta cũng nhịn được thật.”
“Thịnh Xuân Hương từng mê mệt Lý Kiến Thiết, hôm nay nổi điên gì vậy? Sau này không định làm cún nữa à? Tôi không tin!”
“Cả nhà họ Lý bị đánh, cả Tiền Mỹ Lệ chưa về làm dâu cũng bị vả, họ nuốt trôi cục tức này à?”
“Không nuốt cũng phải nuốt! Không thế thì sao không dám báo công an?”
...
Trong căn phòng bé, cả nhà họ Lý ôm đầu khóc ròng.
Tiền Mỹ Lệ khóc đến nghẹn thở, khắp người đau như dần.
Lý Kiến Thiết ôm lấy cô ta đầy xót xa, nhưng cũng chẳng biết nói gì an ủi, mặt hắn ta cũng bị đánh sưng như đầu heo, chạm vào là rít lên vì đau.
Giờ phút này, hắn ta thấy cực kỳ bực bội.
Thịnh Xuân Hương dám ra tay đánh người nhà hắn lại còn dám phơi bày hết mọi chuyện, khiến cả nhà mất sạch mặt mũi. Lý Kiến Thiết nghĩ, chắc chắn là đầu óc cô ta hỏng rồi, đợi khi nào tỉnh táo lại thì tự nhiên sẽ đến xin lỗi hắn.
Lúc đó, hắn sẽ không dễ dàng tha thứ nữa.
Tiền Mỹ Lệ khóc một lúc, cả nhà họ Lý không ai thèm để ý thì cô ta liền lấy cớ quay về nhà.
Nhà cô ta ở Tây Khoảnh Viện, sân không lớn nhưng được cái là nhà riêng. Từ khi ba anh trai lần lượt cưới vợ sinh con, cái sân ấy ngày càng chật chội.
Bố mẹ thì thiên vị các anh, để đứa con gái chưa gả đi như cô ta phải ở trong gian phòng kho chứa ngoài sân.
Đông lạnh hè nóng, Tiền Mỹ Lệ đã sớm chịu đủ rồi.
Bà mai giới thiệu cho vài mối, cô ta đều chê nhà chật người đông. Mãi mới chọn được Lý Kiến Thiết, vừa đẹp trai, vừa có nhà to, lại coi cô ta như bảo bối. Ai ngờ Thịnh Xuân Hương nổi điên một trận, tất cả đều tan thành mây khói.
Nhưng Tiền Mỹ Lệ biết rõ, Thịnh Xuân Hương yêu Lý Kiến Thiết đến điên cuồng, vì hắn mà sẵn sàng làm người giúp việc.
Yêu một người sâu đậm như vậy, sao có thể dễ dàng buông tay?
Chờ mà xem.
Cô ta dám cá, chậm nhất là đến tối, Thịnh Xuân Hương kiểu gì cũng phải nước mắt nước mũi giàn giụa, quỳ xuống cầu xin Lý Kiến Thiết tha thứ.
Trong khu cũng không ít người nghĩ vậy. Dù sao thì mấy cái trò bám dính của Thịnh Xuân Hương trước đây, ai ai cũng tận mắt chứng kiến. Còn Thịnh Xuân Hương, người đang được mọi người đặt nhiều kỳ vọng kia thì lại đang ngủ say như chết.
Nếu không phải bên ngoài ồn quá, chắc cô còn ngủ tới nửa đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


