Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Điên Gặp Chồng Phúc Hắc, Hai Ta Kề Vai Sát Cánh Oanh Tạc Cả Đại Viện! Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Giờ cái thân xác này là của cô, sao phải giấu nữa?

Làm người ai chẳng chỉ được một lần, Thịnh Xuân Hương có tiền có nhà, việc gì phải đi làm giúp việc? Việc gì phải nịnh bợ người khác?

Báo ân?

Báo cái quần què ấy!

“Ê, ghế, mang lại đây.” Thịnh Xuân Hương tiện tay chỉ vào một thanh niên hóng chuyện. Cậu thanh niên đơ mất một giây, sau đó ba chân bốn cẳng chạy vào nhà họ Lý, khiêng ra một cái ghế.

Thịnh Xuân Hương ngồi phịch xuống ghế, vắt chéo chân, dáng vẻ còn hống hách hơn cả tám vạn đại quân.

“Cả nhà Lý Kiến Thiết còn cả Tiền Mỹ Lệ, nghe kỹ đây, giờ chúng ta tính sổ!”

“Ông nội tôi để lại cho tôi một nghìn năm trăm đồng, tôi tiêu sạch lên người các người!”

“Tôi hầu hạ các người suốt ba năm, tính theo công giúp việc mỗi năm hai trăm, làm tròn lại là ba nghìn tệ!”

“Bây giờ trả tiền, sau đó cút khỏi nhà tôi.”

Xoẹt.

Cả nhà họ Lý chết sững như không tin nổi tai mình, có ai tính toán kiểu này không chứ?

Lý Kiến Thiết: “Thịnh Xuân Hương! Cô đánh cả nhà chúng tôi mà tôi còn chưa tính sổ, vậy mà cô lại đòi tiền rồi đuổi bọn tôi đi? Cô không sợ tôi báo công an à?”

Hai ông bà già nhà họ Lý năm nay gần năm mươi tuổi, bị Thịnh Xuân Hương đánh cho nằm bẹp dưới đất, không nói nổi một câu mà chỉ còn trừng mắt nhìn cô đầy căm hận. Thịnh Xuân Hương bật cười, đúng là cùng một lò ra, nhà họ Lý toàn là lũ không biết xấu hổ.

“Tiền Mỹ Lệ, tôi đánh cha mẹ chồng, anh chồng, chị chồng với cả chồng cô thành cái dạng này, sao cô không đi báo công an đi?”

Bị gọi tên bất ngờ, Tiền Mỹ Lệ sững người, Thịnh Xuân Hương điên rồi sao, lại còn tự bảo cô ta đi báo công an?

Lý Kiến Thiết cũng đơ mặt: “Thịnh Xuân Hương! Cô thật sự muốn báo công an?”

Thịnh Xuân Hương khoanh tay tựa lưng vào ghế, thong dong đáp: “Đúng vậy đó. Tôi làm ra chuyện tày trời, phản trời hại lý, mất hết nhân tính thế này, các người không nên báo công an sao?”

“Gọi công an tới bắt tôi, thẩm vấn tôi thật kỹ, để tôi vào tù ăn cơm nhà nước cả đời ấy!”

Đám anh em nhà họ Lý liếc nhìn nhau, ai nấy đều thấy là lạ. Người bình thường gặp chuyện thế này thì sợ nhất là bị báo công an.

Vậy mà Thịnh Xuân Hương không những không sợ, còn chủ động nhắc báo công an?

Chuyện lạ thì chắc chắn có ẩn tình, không thể để cô ta giở trò được.

Lý Kiến Thiết: “Thịnh Xuân Hương, nể tình chúng ta quen biết bao năm, thôi thì dàn xếp riêng đi. Chỉ cần cô bồi th...”

Chưa kịp nói hết câu, Thịnh Xuân Hương đã bật dậy khỏi ghế, xông thẳng đến tát cho hắn mấy bạt tai giòn tan!

“Tôi bồi cái đầu nhà anh!”

Đồ ăn bám sống ký sinh!

Đến nước này rồi còn dám chơi trò thao túng tôi sao?

Trước kia, mỗi lần Lý Kiến Thiết nói câu này, Thịnh Xuân Hương liền ngoan ngoãn xuống nước, trong lòng còn vui thầm hắn hết giận rồi, sẽ không lạnh nhạt với mình nữa.

Còn bây giờ...

Giờ nhìn cô còn giống cái người cam chịu trước kia nữa không?

“Các người không báo công an? Vậy để tôi báo. Nhân tiện điều tra luôn ông nội tôi rốt cuộc chết thế nào.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc