Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ở thành Bắc này, cô không người thân không chỗ dựa, là vị hôn thê không danh không phận mà hắn chẳng dám nói với ai. Cho nên hắn gần như là tất cả của cô. Vì muốn làm hắn vui, cô luôn dỗ dành, năn nỉ hắn nhận tiền và đồ đạc từ cô.
Má nó.
Đúng là đầu óc bị thây ma ăn sạch rồi!
Thịnh Xuân Hương nhướng mày: “Chậc chậc chậc... lỗi ở tôi, đều tại tôi cả.”
Cô thu chân lại, một tay túm cổ áo gã đàn ông, nhấc bổng lên như con gà.
Lý Kiến Thiết trừng mắt nhìn cô: “Thịnh Xuân Hương, bây giờ cô xin lỗi tôi thì tôi còn có thể tha thứ cho cô.”
Không phải vẫn còn lưu luyến tôi đấy chứ?
Đồ quê mùa nhà quê mà cũng biết chơi trò “lùi để tiến” cơ đấy.
Xin lỗi?
Thịnh Xuân Hương tặng hắn một trận quyền cước tơi bời!
“Đồ vô liêm sỉ ăn bám sống ký sinh! Anh là cái thá gì mà tôi cần anh để mắt tới?”
“Ăn của tôi, uống của tôi, còn bắt tôi hầu hạ anh, anh thì ra ngoài tằng tịu với ả khác, anh tưởng tôi là mèo bệnh dễ bắt nạt chắc?”
Thịnh Xuân Hương vốn sinh ra đã khỏe như trâu, đánh đấm khiến Lý Kiến Thiết không kịp thở, kêu cũng không nổi. Mỗi một cú đấm giáng xuống, cô đều cảm thấy... trời ạ, quá đã!
Gặp chuyện ngứa mắt, đã có thể ra tay thì đừng nói đạo lý!
Tiền Mỹ Lệ đứng một bên nãy giờ hóng chuyện, cuối cùng cũng hoảng loạn bỏ chạy vào nhà gọi người cứu viện.
Ông cụ Lý lập tức chạy ra, tức giận hét lớn: “Thịnh Xuân Hương! Mau dừng tay!”
Bà Lý tay cầm cây gậy nhóm bếp, cũng xông tới đánh: “Mày dám đánh con tao, tao liều mạng với mày!”
“Thứ gì mà của mày? Cả cái nhà này là của nhà họ Lý tao!”
Lý Hiểu Như và Lý Kiến Quốc là chị em ruột của Lý Kiến Thiết cũng vừa từ ngoài về, thấy em trai bị một con giúp việc đánh cho ra bã, bọn họ lập tức lao vào hỗ trợ.
Đám người hóng chuyện im lặng tách ra, nhường đường máu.
Thịnh Xuân Hương chỉ là một đứa con gái mồ côi, làm sao địch lại cả nhà họ Lý?
Tiền Mỹ Lệ thì trừng mắt nhìn chằm chằm vào cô, đồ chân đất mắt toét quê mùa, chỉ là giúp việc vài năm đã tưởng mình là bà chủ nhà họ Lý à?
Muốn tiền, muốn nhà, muốn Lý Kiến Thiết cưới cô?
Cô cũng xứng!?
Sáng nay ở bờ sông đúng ra phải để cô ngã xuống chết đuối, cho cô sống thêm vài tiếng mà còn không biết điều.
Mười phút sau.
Khoảng sân giữa viện, cả nhà họ Lý nằm la liệt như mấy đống giẻ rách. Không khí rơi vào trạng thái tĩnh lặng chết chóc, đám người hóng chuyện ai nấy há miệng đến mức có thể nuốt gọn cả quả trứng gà.
Cô giúp việc im lìm, suốt ngày chỉ biết cắm đầu làm việc như Thịnh Xuân Hương hóa ra là nữ vương giấu nghề, sức mạnh kinh hồn, đánh người cứ như nặn đất sét!
Cả nhà năm miệng ăn của họ Lý cộng lại, cũng không phải đối thủ của cô!
Thịnh Xuân Hương đánh một trận sảng khoái, cảm thấy tuyến sữa cũng thông, tuyến giáp cũng không còn tắc!
Nguyên chủ là pháo hôi có sẵn thiên phú lực sĩ, nhưng vì sợ bị người ta cười nhạo nên luôn giấu tài. Tới thủ đô rồi, lại bị nhà họ Lý tẩy não, vì muốn lấy lòng người khác mà càng không dám lộ ra năng lực thật.
Còn trước khi xuyên sách, Thịnh Xuân Hương chính là "người bị ghét nhất họ hàng", nhưng đánh đâu thắng đó, không ai cản nổi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)