Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Điên Gặp Chồng Phúc Hắc, Hai Ta Kề Vai Sát Cánh Oanh Tạc Cả Đại Viện! Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Phí cuộc gọi do Bùi Thanh Viễn thanh toán, tổng cộng ba đồng rưỡi, một phút rưỡi đồng, hơn hai phút gọi điện mà tốn bằng cả bữa cơm thịnh soạn toàn thịt.

Nhưng anh không hề tiếc, tiêu tiền cho vợ, anh tình nguyện.

“Hương Hương, có chuyện gì vậy?” Bùi Thanh Viễn thấy sắc mặt cô không ổn, liền lo lắng hỏi.

Thịnh Xuân Hương xoay người đi thẳng: “Về đại viện trước, thu dọn chút đồ. Nửa đêm có chuyến tàu, tôi phải về nhà mẹ!”

Kiếp trước đến tận lúc chết, nguyên chủ vẫn không biết nhà mẹ ruột mình đã bị chèn ép đến thảm thế nào. Còn người nhà bên đó thì cũng chẳng hay, con gái họ cũng từng bị vùi dập thê thảm không kém.

Một lũ xui xẻo!

Cô phải về, dọn dẹp lại mọi chuyện cho rõ ràng.

Bùi Thanh Viễn lập tức đuổi theo: “Tôi đi với em!”

Mẹ mất từ sớm, anh đã nhiều năm không qua lại với bên ông ngoại. Nhưng vì vợ, anh chấp hết. Thịnh Xuân Hương không biết chuyện này, với cô, chỉ cần một mình là đủ.

Nhưng nếu Bùi Thanh Viễn nhất định muốn đi cùng, thì cứ coi như cho anh mở mang tầm mắt, đỡ để anh tưởng mình thật sự sắp cưới cô đến nơi rồi. Hai người quay về đại viện, vừa bước qua cổng thì cả đám người bên trong đều tròn mắt.

“Đây là... là Thịnh Xuân Hương đấy á?”

“Trời đất ơi, nha đầu này xinh vậy sao?”

“Người đẹp vì lụa ngựa tốt vì yên, đúng là lột xác luôn rồi!”

...

Thịnh Xuân Hương nghe thấy nhưng lòng chẳng chút gợn sóng. Nguyên chủ từng bị thao túng tâm lý đến mức chẳng còn não, sở hữu nhan sắc mà cứ thấy như mình có tội.

Thì đã sao nào!

Cô đâu làm gì phạm pháp, có gì mà phải cúi đầu trốn tránh?

Bùi Thanh Viễn đứng thẳng lưng, mặt mày đầy tự hào và kiêu hãnh.

Đây là vợ anh, đương nhiên là xinh rồi!

Lúc này trước cửa nhà họ Bùi đã chật kín người.

Chủ nhiệm ban khu phố Triệu Hải Đường đã đến từ nửa tiếng trước, đứng ngay trong sân, làm ầm ĩ cả lên. Dân hóng chuyện từ mấy khu nhà gần đó cũng kéo đến đông nghịt.

“Thanh Viễn à, cháu về đúng lúc lắm, lấy giấy hôn thú ra đi.” Chủ nhiệm Triệu thấy Bùi Thanh Viễn thì liền cười bước tới.

Lúc nãy hai người vội đi, đem cả giấy hôn thú theo.

Nếu có bằng chứng quan trọng đó, Triệu Hải Đường đã dẫn Triệu Quế Hoa đi ngay rồi.

Bùi Thanh Viễn nhìn sang Thịnh Xuân Hương: “Hương Hương.”

Thứ quan trọng như vậy, tất nhiên phải để vợ giữ.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn vào cô gái đứng cạnh Bùi Thanh Viễn, ai nấy đều trố mắt kinh ngạc.

“Ai vậy?”

“Thịnh Xuân Hương! Sao có thể là Thịnh Xuân Hương được, cô ấy trông thế này sao?”

Trước kia Thịnh Xuân Hương lúc nào cũng ăn mặc rách rưới, mái tóc dày che nửa mặt, chưa bao giờ dám ngẩng đầu nhìn ai, nói chuyện thì lí nhí như muỗi, ai mà biết mặt mũi cô thế nào!

Giờ thì khác rồi, tóc tết đơn giản, mặc đồ mới tinh, để lộ gương mặt xinh xắn, đẹp đến mức không thể rời mắt.

Lữ Bích Trì trừng mắt nhìn Thịnh Xuân Hương, nghiến răng nghiến lợi.

Sao cô lại đẹp đến vậy chứ?

Cái gì cũng đẹp hơn mình cả trăm lần.

Lúc nãy dì còn an ủi rằng đừng lo, Bùi Thanh Viễn thích kiểu con gái như cô ta.

Giờ thì cô ta hiểu rồi, mình căn bản không có cửa.

Triệu Quế Hoa và Triệu Thanh Nhã cũng đã thấy, cả hai mặt mày đầy ghen tức!

Con tiện nhân này!

Tự dưng thay đổi kiểu này làm gì!

Chẳng phải để quyến rũ Bùi Thanh Viễn sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc