Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thịnh Xuân Hương gật đầu đắc ý, hất tóc mái một cái, kiêu ngạo nói: “Mắt nhìn cũng được đấy, lão nương đẹp nhất thiên hạ!”
Bùi Thanh Viễn cũng vừa đi tắm ở nhà tắm công cộng, giờ đang mặc bộ đồ mới mua. Hai người đi trên phố, đúng kiểu khiến người ta phải ngoái đầu nhìn không dứt.
“Cô kia đẹp quá trời.”
“Bọn họ là anh em hả? Nhìn cũng giống ghê.”
“Anh em? Tôi cứ tưởng vợ chồng chứ!”
...
Mấy thanh niên đi sau lưng họ, mấy lần định tiến lên bắt chuyện với Thịnh Xuân Hương. Nụ cười trên mặt Bùi Thanh Viễn biến mất, anh đột ngột quay đầu lại, cả người toát ra sát khí rừng rực.
“Chúng tôi không phải anh em, cô ấy là bạn gái tôi, mai bọn tôi cưới. Biết điều thì cút ngay!”
Thấy gái đẹp là nhào vô như ruồi bu kiến đậu, không soi lại bản thân xem có xứng hay không.
Haizz...
Vợ anh vừa đẹp vừa giỏi, anh mà không giữ kỹ thì hối không kịp. Đám thanh niên kia sợ tái mặt, quay đầu chạy mất. Thịnh Xuân Hương chẳng buồn để tâm, đi thẳng tới bưu điện, nhấc máy gọi đến đội sản xuất thôn Tây Bá.
Trưởng thôn Trương Vệ Quốc vừa bắt máy, nghe bên kia là Thịnh Xuân Hương gọi tới, còn tưởng mình nghe nhầm. Con bé đó lên thủ đô ba năm, chưa từng quay lại, thư từ cũng chẳng có lấy một mẩu.
Cả nhà họ Thịnh đều tưởng cô đã chết bên ngoài rồi.
“Trưởng thôn, là cháu đây, Thịnh Xuân Hương. Cháu còn sống, mà sống cũng không tệ lắm. Phiền trưởng thôn gọi ba mẹ cháu ra nghe điện thoại với.”
Thịnh Xuân Hương biết rõ ông ta đang nghĩ gì, vì trong sách có nhắc sơ qua một câu, dân làng ghét cô, cho rằng cô lên thành phố hưởng phúc, vong ân bội nghĩa, không thèm lo cho cha mẹ nữa.
Hừ.
Cả đời nhà họ Thịnh sống thật thà chịu khó, chẳng ai ngờ gom góp hết tiền bạc, không phải để cho con gái lên thành phố hưởng phúc, mà là để cô đi làm trâu làm ngựa cho người ta.
“Xuân Hương à, ba mẹ cháu đang đi làm đồng, tiền điện thoại đắt lắm, một phút mất hơn một đồng đó. Cháu có gì nói với chú, chú nhắn lại giúp cho.” Trương Vệ Quốc từ chối thẳng.
Tình cảnh nhà họ Thịnh hiện giờ, ông còn tránh né không kịp, chẳng dại gì dính vào.
Thịnh Xuân Hương kiên quyết: “Trưởng thôn, cháu có tiền, chờ cả tiếng cháu cũng chờ được. Có những chuyện, càng biết nhiều lại càng nguy hiểm. Cháu nói vậy là vì muốn tốt cho trưởng thôn thôi.”
Trực giác mách bảo cô, nhà họ Thịnh chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Chỉ tiếc là trong sách chẳng mấy khi nhắc đến nhà mẹ đẻ của cô nhân vật pháo hôi. Chỉ có một câu vắn tắt, tổ tiên mười tám đời đều là bần nông, cả đời thật thà chất phác.
Trương Vệ Quốc nghe mà kinh ngạc hết hồn.
Khẩu khí này đúng là ghê thật.
Một cuộc gọi kéo dài cả tiếng đồng hồ, tiền cước phải bằng cả năm thu nhập của người dân quê.
“Nếu cháu thật sự có bản lĩnh, thì quay về xem một chuyến đi. Càng sớm càng tốt. Muộn quá... e là không kịp nữa.”
Không nói thêm lời nào, Trương Vệ Quốc dứt khoát cúp máy.
Ông cũng chỉ giúp được đến vậy thôi. Nhà họ Thịnh ấy, hiền quá rồi.
Nghe tiếng tút tút vang lên bên tai, Thịnh Xuân Hương nheo mắt lại.
Quả nhiên là có chuyện xảy ra rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
