Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lý Kiến Thiết sắp cưới Tiền Mỹ Lệ rồi, cô biết hết cơ hội nên quay sang dụ dỗ đàn ông khác.
Bùi Thanh Viễn là công tử khu nhà lớn, vừa giàu vừa vung tiền như nước!
Thịnh Xuân Hương đúng là cần một người như vậy để lo cho cô ăn mặc tiêu xài.
“Phì! Đồ hồ ly tinh!”
Triệu Thanh Nhã không nhịn được nữa, bật thốt lên một câu chửi. Giữa không khí im lặng, câu đó vang lên đặc biệt rõ ràng. Đúng lúc Thịnh Xuân Hương đưa giấy hôn thú cho Triệu Hải Đường thì vừa vặn nghe được.
Cô nhìn Triệu Thanh Nhã: “Cô nói tôi là hồ ly tinh.”
Cô dùng câu khẳng định.
Cô luôn tin tưởng tuyệt đối vào bản thân, tai cô hoàn toàn không có vấn đề, chắc chắn không nghe nhầm. Sáng nay Triệu Thanh Nhã không có ở nhà, không chứng kiến cảnh Thịnh Xuân Hương tung hoành dẹp loạn.
Cô ta nghển cổ lên, hùng hổ nói: “Chẳng lẽ không đúng sao? Ai chẳng biết cô từng là cái dạng gì, chỉ là kẻ ở nhà họ Lý thôi. Giờ tự dưng thay đổi ngoạn mục như thế, không phải để dụ dỗ Bùi Thanh Viễn à! Cô đúng là thâm hiểm, còn đến khu phố tố cáo mẹ tôi nữa. Cô tưởng làm thế thì Bùi Thanh Viễn sẽ cưới cô làm vợ sao? Đồ quê mùa chân đất, mơ đi!”
Bản thân cô ta cũng thích Bùi Thanh Viễn, anh vừa đẹp trai vừa có tiền. Từ khi mẹ chưa dọn đến, cô ta đã để ý anh rồi, dù sao hai người cũng đâu có quan hệ máu mủ gì. Nhưng tên công tử bột Bùi Thanh Viễn đó đúng là mù mắt, căn bản chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái.
Thua người khác thì thôi, nhưng thua một con ở thì thật không cam lòng!
Thịnh Xuân Hương nhìn thẳng Triệu Thanh Nhã: “Cô chắc chứ, không thay đổi nữa?”
Bùi Thanh Viễn đã từng nghe câu này là Lý Kiến Thiết nói rồi sau đó...
Anh tự giác lùi lại vài bước, nhường sân khấu cho vợ.
Triệu Quế Hoa cũng nhận ra điều gì đó, bà ta vội chắn trước mặt con gái lớn: “Xuân Hương à, Thanh Nhã còn nhỏ dại, nó lỡ lời thôi, đừng chấp nhặt với nó.”
Rồi quay sang con gái ra hiệu bằng mắt: “Thanh Nhã, mau xin lỗi Xuân Hương đi, cô ấy không phải người như vậy, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”
Triệu Thanh Nhã hất tay mẹ ra, buột miệng nói: “Không đời nào! Tôi sao phải xin lỗi một con ở, con chó vẫy đuôi như cô ta!”
“Thịnh Xuân Hương, cô đúng là đồ không biết xấu hổ, Lý Kiến Thiết không cần cô, cô liền bám lấy Bùi Thanh Viễn, cô vô liêm sỉ!”
Sao ai cũng sợ Thịnh Xuân Hương vậy?
Dù có thay đồ, đổi kiểu tóc thì bản chất hèn nhát bên trong vẫn vậy, cô tưởng mình sợ chắc?
Thịnh Xuân Hương nhếch môi, cười nửa miệng đầy ngông nghênh: “Cô cũng giỏi lắm đấy.”
Triệu Thanh Nhã tưởng cô sẽ nhịn, bèn bĩu môi định mắng: “Đồ hồ…”
Chữ “ly” còn chưa kịp bật ra thì đã thấy một bóng người lướt qua trước mắt, gương mặt xinh xắn kia ăn ngay một cú đấm thẳng mặt.
“Cả nhà Lý Kiến Thiết ăn bám tôi, tôi còn phải hầu hạ bọn họ, cô lại nói tôi không biết xấu hổ? Cô biết xấu hổ thì đừng ăn bữa cơm mà Lý Kiến Thiết mua bằng tiền của tôi đi!”
“Tôi báo công an bắt mẹ cô thì sao? Mẹ cô mới là thứ không biết liêm sỉ! Bà ta ép chết chồng mình, làm góa phụ còn đi quyến rũ bao nhiêu đàn ông có vợ, phá bao nhiêu gia đình tan nát! Giờ còn giả mạo giấy kết hôn, tôi nể mặt mới chưa lôi ra đồn, cả nhà các người phải quỳ xuống cảm ơn tôi ấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


