Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thịnh Xuân Hương tắt giao diện, để về nhà thử sau. Nhìn bảy món một canh trên bàn, cô nuốt nước miếng cái ực.
Đồ ăn thời này không có mấy chiêu trò màu mè, nhưng màu sắc hương vị đều đủ đầy!
Nguyên chủ tuy trời sinh sức khỏe hơn người, nhưng thể trạng lại rất suy kiệt. Dù sao ba năm qua, ngày nào cũng làm việc như trâu ngựa, mà chưa từng được ăn một bữa tử tế ra hồn.
“Anh có muốn ăn thử trước không?” Thịnh Xuân Hương cười giả lả nói.
Bùi Thanh Viễn: “Đừng khách sáo, cứ ăn đi.”
Thử gì mà thử, có phải có độc đâu.
Thêm nữa.
Tới khi bát cơm thứ ba hết sạch, gần nửa mâm thức ăn đã bị càn quét, cô mới cảm thấy mình như sống lại rồi.
Bát thứ tư, bát thứ năm...
Bùi Thanh Viễn ngồi ngây người nhìn. Cô nhỏ nhắn như vậy mà sức ăn lại khủng khiếp đến thế?
Năm bát cơm đầy ụ, bảy món ăn kèm một bát canh, gần như đều vào hết bụng cô. Nói thật thì, anh cũng vừa mới trọng sinh, giờ vẫn còn đói.
Biết cô ăn khỏe vậy, lúc nãy đúng ra không nên hào phóng thế...
Không ăn nhanh là lát nữa chẳng còn gì đâu.
Bùi Thanh Viễn bắt đầu húp cơm, tranh thủ gắp vài miếng đồ ăn thừa của Thịnh Xuân Hương.
Dù vậy, đến bát cơm cuối cùng thì cũng chẳng còn mấy món ăn. Để tránh quá lúng túng, anh đành chan cơm với nước canh viên.
Cũng may là cách này no bụng thật, tạm thời đỡ mất mặt.
Thịnh Xuân Hương ăn rất chăm chú, hoàn toàn không để ý đến Bùi Thanh Viễn, cho đến khi no căng bụng, bảy món ăn cũng gần như sạch sành sanh.
Cô mới đặt đũa xuống, ngửa người tựa vào lưng ghế rồi khẽ ợ một cái.
“Cũng may lúc nãy mình cố ăn, không thì bữa này lại bỏ phí.”
Bùi Thanh Viễn người vẫn còn đói meo: Thật sự phải cảm ơn em đấy.
Ở phía xa, Tô Tuấn Hà nhìn thấy vẻ mặt như ăn phải mướp đắng của thằng bạn thân, lại liếc sang Thịnh Xuân Hương đang no căng bụng, rốt cuộc không nhịn nổi mà bật cười nắc nẻ.
“Ha ha ha ha ha...”
Thằng nhóc này, cuối cùng cũng gặp đối thủ rồi.
Cười một lúc, Tô Tuấn Hà bước tới: “Thanh Viễn, cô ấy là...?”
Bùi Thanh Viễn: “Giới thiệu chính thức một chút, đây là người yêu của tôi Thịnh Xuân Hương.”
“Hương Hương, đây là bạn nối khố của tôi tên Tô Tuấn Hà. Ở đây hắn là đầu bếp chính, hôm nay tạm thời đổi vai làm phục vụ.”
Thịnh Xuân Hương gật đầu: “Chào anh, món ăn anh nấu rất ngon, cố gắng thêm chút nữa thì có khi được nấu quốc yến luôn đó.”
Cô không hề nói quá. Kiếp trước, cô từng được ăn quốc yến rồi. Với trình độ của Tô Tuấn Hà, thêm mười năm nữa thôi, chắc chắn không thành vấn đề.
“Thịnh Xuân Hương? Hai người là cùng sống trong một khu tập thể à? Hàng xóm đối diện?”
Tô Tuấn Hà ngạc nhiên thấy rõ.
Thịnh Xuân Hương gật đầu: “Đúng rồi, anh cũng biết tôi à? Ha ha ha ha... Không ngờ tôi nổi tiếng vậy đó.”
Tin tức từ Lữ Bích Trì đúng là lạc hậu rồi. Danh tiếng của cô giờ lan đến tận nhà hàng quốc doanh, chứ đâu chỉ loanh quanh mấy cái khu tập thể hay vài con hẻm nhỏ nữa.
Vẻ mặt Tô Tuấn Hà trông vô cùng phức tạp. Khi Thịnh Xuân Hương đi ra ngoài, anh kéo tay Bùi Thanh Viễn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
