Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Điên Gặp Chồng Phúc Hắc, Hai Ta Kề Vai Sát Cánh Oanh Tạc Cả Đại Viện! Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Chưa kể còn chỉ cho anh hết chỗ cha mình Bùi Quốc Khang giấu tiền và phiếu.

Bùi Thanh Viễn cứ thỉnh thoảng lại “rút tạm” ít tiền ít phiếu, ông bố cặn bã có phát hiện cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt. Giống như hôm nay, mời Thịnh Xuân Hương đi ăn, cũng là xài tiền với phiếu của ông bố.

Thịnh Xuân Hương lướt nhanh thực đơn một lượt, bàn tay nhỏ thoăn thoắt chỉ chọn liền sáu món một canh: Sườn kho tàu, thịt xốt chua ngọt, thịt luộc cay, thận heo xào gừng tỏi, rau xào, cá chua cay và canh viên.

Một lần gọi luôn năm bát cơm, đỡ phải lát nữa lại đứng dậy đi lấy, phiền phức chết đi được. Cả quá trình chưa đến một phút, cô hỏi Bùi Thanh Viễn: “Anh còn muốn gọi thêm gì không?”

Bùi Thanh Viễn há hốc mồm, choáng váng. Thời buổi này, khẩu phần nhà ăn quốc doanh đâu có ít, thế mà cô gọi một phát cả đống?

Tự nhiên anh thấy chua xót hơn ba năm qua, chắc cô chưa từng được ăn no một bữa nào, đến nỗi vừa trọng sinh về đã gọi bữa to thế này.

Vợ mình thì mình nuôi, chẳng lẽ để người khác nuôi chắc?

“Anh gọi thêm trứng chiên hẹ, ba bát cơm nữa. Trước cứ vậy, không đủ thì mình gọi tiếp.”

Anh cầm thực đơn đi tìm nhân viên phục vụ.

Nhân viên là Tô Tuấn Hà, ánh mắt nhìn anh cứ như đang nhìn kẻ buôn người: “Tôi nói này Bùi Thanh Viễn, cậu không phải vừa cứu được một cô chạy nạn đấy chứ? Chỗ này đủ phần ăn cả tháng của cậu đấy.”

Hai người vốn là bạn nối khố, số phận cũng na ná nhau.

Bố mẹ hắn ly hôn rồi mỗi người tái hôn, không ai cần hắn, hắn sống sót được là nhờ đi nhặt rác.

Bùi Thanh Viễn số may, còn có một bà nội.

Bùi Thanh Viễn vội vàng bịt miệng cậu lại: “Tuấn Hà, đừng nói linh tinh, đó là chị dâu tương lai của cậu, bỏ tiền vì cô ấy, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao!”

Tô Tuấn Hà đứng đơ tại chỗ.

Ánh mắt quét qua lại giữa Thịnh Xuân Hương và Bùi Thanh Viễn, cuối cùng rút ra một kết luận, bạn thân vừa đẹp trai vừa giàu vừa có nhiều phiếu lương thực, chỉ tiếc là mù mắt. Thịnh Xuân Hương thì ngả người ra tựa vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Bỗng cô cảm thấy choáng váng, trước mắt xuất hiện một màn sáng khổng lồ, trên đó viết: Vạn Giới Thương Thành.

Giao diện này chẳng khác gì mấy app mua sắm trên điện thoại, có đủ mọi thứ: gạo dầu muối đường, đồ dùng hằng ngày, quần áo, công cụ, thậm chí còn có cả Tẩy Tủy Đan!

Đúng là thương thành vạn giới, chẳng có gì là không thể bán, chỉ có thứ bạn không nghĩ tới. Nhưng hiện tại chẳng mua được gì, vì trong mục “Ví tiền” chẳng có đồng nào.

Cô bèn bấm mở ví để đọc kỹ quy tắc, sau đó không khỏi rủa thầm: đúng là bọn buôn gian bán lận.

Tỷ lệ quy đổi 1:1000!

Muốn cướp à?

Nói cách khác, ba ngàn đồng tiền lớn của cô, ở đây chỉ có giá trị đúng ba đồng.

Ba đồng thì mua được gì?

Mua thiệt!

Cũng có thể mua lừa!

May là còn có cách khác chính là trao đổi vật phẩm, tỷ lệ quy đổi linh hoạt tùy thuộc từng tình huống cụ thể.

Cô đang định thử thì nghe thấy giọng của Bùi Thanh Viễn vọng tới: “Hương Hương, ăn cơm đi, để nguội là mất ngon đấy.”

Vừa nãy nấu xong một món, Bùi Thanh Viễn liền chạy đi bê về một món, giờ thì bàn ăn đã đủ đầy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc