Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Thanh Viễn! Cậu bị ngu rồi à?”
“Cô ta là Thịnh Xuân Hương, người giúp việc nhà họ Lý, liếm cẩu của Lý Kiến Thiết!”
Trước đây Lý Kiến Thiết từng mấy lần dẫn bạn đến đây ăn, cả đám ngồi cười nhạo Thịnh Xuân Hương. Hôm nay nhìn lại, Tô Tuấn Hà cảm thấy cô cũng chẳng xinh đẹp gì cho cam, ăn thì như hạm đội ăn đạn, nhà ai mà chịu nổi kiểu “phá của” như vậy chứ?
Vậy mà Bùi Thanh Viễn lại cười: “Tuấn Hà, chuyện đó là quá khứ rồi, cô ấy bây giờ khác lắm.”
Chính anh cũng khác rồi, cả hai người bọn họ đều đã được sống lại, đâu còn dễ bắt nạt như trước nữa. Tô Tuấn Hà hoàn toàn không tin, cho nên lập tức đuổi theo Bùi Thanh Viễn ra ngoài.
“Thanh Viễn, cậu từng nói rồi còn gì, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, cô ta thì có thể...”
Khác thế nào chứ?
Những lời còn lại anh không nói ra, nhưng nghĩ lại thì có lẽ cũng chẳng cần nói nữa.
Trước cửa nhà ăn quốc doanh, Thịnh Xuân Hương một tay túm chặt bím tóc dài của Vương Tiểu Phương, tay còn lại tát lia lịa vào mặt cô ta.
Tiếng bạt tai giòn tan vang vọng khắp cửa lớn nhà ăn.
“Cái miệng cứ một câu là chó mặt xệ chó mặt xệ, nhà mày nuôi nổi chó mặt xệ hả?”
“Có cha có mẹ mà chẳng có nổi tí giáo dục. Đồ ngon đồ tốt dâng hết cho Lý Kiến Thiết, mà hắn có thèm liếc mày cái nào không?”
“Mày tưởng tao là quả hồng mềm dễ bóp à? Tao là tổ tiên nhà mày đấy!”
...
Thịnh Xuân Hương xưa nay luôn sống có nguyên tắc, khi còn trong gia tộc cũng vậy. Đã ra tay đánh người thì nhất định phải đánh cho rõ ràng, rành mạch, không ai dám cãi.
Tô Tuấn Hà đi theo Bùi Thanh Viễn ra khỏi nhà ăn, vừa bước ra đã thấy cảnh tượng hãi hùng ấy.
“Thanh Viễn à... kia... kia là bạn gái cậu sao?”
Tô Tuấn Hà run run cả giọng, nói không nên lời.
Ba thằng đàn ông gộp lại ăn chẳng bằng một mình Thịnh Xuân Hương. Đánh nhau thì khỏi nói, dữ dằn như hổ, mấy cái tát nhìn đơn giản mà đối phương chẳng kịp phản kháng.
Bề ngoài thì nhỏ nhắn xinh xắn, nhìn chẳng có tí công lực gì.
Mà giờ nhìn lại, hóa ra tất cả chỉ là lớp vỏ ngụy trang!
Bảo sao Bùi Thanh Viễn lại bảo cô khác hẳn trước kia đúng là biến hình thành người khác thật rồi!
“Tuấn Hà, giờ cậu tin rồi chứ? Cô ấy không giống lúc trước chút nào! Cậu cũng biết rồi đấy, chỉ có kiểu phụ nữ thế này mới xứng với tôi. Đừng ganh tị với anh, anh đây là truyền thuyết sống đấy.”
Bùi Thanh Viễn vỗ vai Tô Tuấn Hà, rồi lại nhìn về phía Thịnh Xuân Hương, ánh mắt đầy sủng nịch.
Ăn no uống đủ xong, sức chiến đấu của vợ anh lại tăng vọt.
Anh thích thế!
Anh thích con gái cao ráo, mắt to, mũi cao... nói chung là cái gì cũng phải "toàn diện" mới đúng mà!
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là sức mạnh của tình yêu?
Bên kia.
Thịnh Xuân Hương đánh đã tay rồi, tiện tay quẳng một phát, Vương Tiểu Phương quỳ luôn dưới đất, khóc cũng không khóc nổi.
“Thịnh Xuân Hương! Cậu... cậu dám đánh tôi, cậu không sợ tôi mách với Lý Kiến Thiết, để anh ấy không thèm để ý đến cậu nữa à?” Vương Tiểu Phương vừa ôm mặt vừa ấm ức nói.
Vừa rồi cô ta chỉ đùa cợt như mọi khi thôi, ai mà ngờ con nhỏ này dám đánh thật!
Điên à!
Thịnh Xuân Hương đá một cú nữa, Vương Tiểu Phương hét lên một tiếng, ngã lăn ra đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
