"Muốn hôn à?" Anh khẽ khàng thổi hơi vào tai cô, có chút tiếc nuối nói: "Ở đây đông người quá, để lần sau đi!".
“Tại sao tôi không thể cưới một cô vợ trẻ chứ?"
Trên mặt Lạc Dịch vẫn giữ nụ cười hờ hững. Anh không nói câu nào, chỉ cắn điếu thuốc trong miệng, tay sờ khắp túi quần túi áo.
Type: Mều
Bóng dáng Chu Dao đã khuất từ lâu, Lạc Dịch vẫn đứng yên hút nốt điếu thuốc. Anh chợt nghĩ đến dáng vẻ cô cùng chàng trai đồng lứa trẻ tuổi xa lạ bước ra khỏi cổng trường đại học khi nãy. Anh dụi tắt điếu thuốc rồi vứt vào thùng rác, đi bộ về khu cư xá cao cấp bên cạnh đại học A.
Năm năm trước, Lạc Dịch mua căn nhà hai tầng ở đây cho La Dự, tiện để cậu đi học tại đại học A. Sau vụ phá sản hai năm trước, Lạc Dịch đã bán hết toàn bộ xe cộ và bất động sản ở các nơi, chỉ giữ lại mỗi căn nhà này.
Khoảng thời gian đó, anh vô cùng đau khổ, chắc hẳn La Dự cũng nhận ra. Nhưng khi ấy, anh hết sức chán nản, không có lòng dạ nào lo nghĩ đến La Dự thì không đầy một tuần sau, cậu bỗng tự sát. Thậm chí hai anh em còn chưa một lần tâm sự với nhau đã ngàn thu vĩnh biệt. Nếu không phải không còn nơi tá túc hay chỗ đặt chân trong thành phố này, Lạc Dịch không hề muốn bước vào căn nhà này nửa bước.
Lạc Dịch đi vào thư phòng, châm thuốc, mở hồ sơ ra, lật xem đống hóa đơn và hợp đồng giao dịch đá thô với đối tác năm nay của Âu Á. Chưa đến nửa giờ, anh đã nắm được sơ lược. Chuyện nộp lý lịch xin làm giám đốc thu mua của Âu Á thuận lợi hơn anh tưởng nhiều. Người trực tiếp phỏng vấn anh là giám đốc trung tâm sản xuất, nhưng anh lại không có duyên gặp mặt Hạ tổng.
Trước khi nhậm chức, Lạc Dịch phải nộp báo cáo thu mua, trợ lý Nguyễn hẹn anh ở phòng trà nhà Hạ tổng.
Lạc Dịch nhìn đồng hồ đeo tay, đã sắp đến giờ hẹn rồi.
Chu Dao đi hết một con phố, Tưởng Hàn vẫn còn giơ cao điện thoại của cô.
Chu Dao: "Cậu trẻ con quá đi, đã là sinh viên năm Ba rồi đấy!",
Tưởng Hàn ghét nhất mỗi khi cô đem bằng cấp ra nói chuyện: “Tôi là người bình thường, đâu có biến thái như cậu".
"Đưa điện thoại cho tôi." Chu Dao nhăn mày. Lúc này, điện thoại di động bỗng đổ chuông. Tưởng Hàn ngẩng đầu, nheo mắt xem, tỏ ra nghi ngờ: "Lục Tự, là ai thế?".
"Đưa cho tôi!" Chu Dao nhanh tay giật lấy, cô nghe điện thoại xong liền quay đầu nhìn cậu ta. "Tôi đi gặp một người trước đã, cậu muốn thì đi với tôi, không thì cứ về nhà trước".
Tưởng Hàn khẽ nhướng chân mày: "Bạn trai cậu à? Tôi phải đi thẩm duyệt giúp cậu chứ!".
Chu Dao lườm cậu ta một cái.
Chu Dao và Lục Tự hẹn ở quán cà phê thuận đường về nhà.
Vừa vào quán, cô đã chủ động xin lỗi rối rít: "Thật xin lỗi, tôi quên mất. Thật sự là sau khi trở về tôi bận quá, ngày nào cũng cắm mặt trong phòng thí nghiệm".
"Không sao." Lục Tự mỉm cười rồi nhìn Tưởng Hàn đang ngồi một mình cách đó không xa.
Chu Dao quay đầu lại nhìn theo, cười xòa: "Ồ, người đó là bạn tôi, không sao đâu".
"Bạn trai à?"
Chu Dao sửng sốt phủ nhận: "Không phải".
Lục Tự không hỏi nữa, chỉ nói ngắn gọn về Đan Sơn và dự án LAND, đồng thời nhắc nhở cô phải đề cao cảnh giác. Ban đầu, Chu Dao khá thảng thốt, tiêu hóa một lúc lâu mới trở lại bình thường. Dự án kỹ thuật cao như LAND bị người ta chú ý cũng không có gì lạ. Cô chỉ không ngờ mình lại bị cuốn vào, và càng không ngờ khoảng thời gian mình ở Á Đinh lại bị bủa vây trong nguy hiểm như thế.
Trước khi cất lời, cô không khỏi nhìn xung quanh một lượt, giọng cũng nhỏ đi, thận trọng đặt câu hỏi: "Sếp Lục, anh nghi ngờ trong nhóm của tôi có...".
"Cô không cần quan tâm đến chuyện của anh ta." Lục Tự tránh né.
Câu trả lời của Lục Tự khiến Chu Dao khá bực bội, tâm trạng cô không vui trên suốt cả quãng đường về nhà. Tưởng Hàn bắt chuyện, cô cũng lạnh nhạt, về đến nhà rồi, cảm xúc nặng nề như mây đen vẫn không tiêu tan, còn chưa đến giờ cơm, cô đã lên lâu nhốt mình trong phòng.
Hạ tổng không vui vì hành động bất lịch sự của cô, định lên lầu răn dạy liền bị Tưởng Hàn cản lại: "Thôi mà dì Hạ. Hôm nay, tâm trạng cậu ấy không tốt lắm".
"Hai đứa cãi nhau à?"
"Không ạ, có lẽ gặp phải chuyện gì không vui ở trường thôi.” Tưởng Hàn nói dối.
Chu Dao nằm trên giường, cầm điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào tên Lạc Dịch trong danh bạ. Sau tin nhắn lần đó, hai người không liên lạc gì với nhau nữa. Ban đầu là so đo, về sau là giận dỗi, đến giờ đã trở thành mông lung và hụt hẫng. Chu Dao buông tay, điện thoại di động rơi xuống giường. Cô lăn qua lộn lại, quay người nằm úp mặt vào chăn.
Hiện giờ ông chủ Lạc đang làm gì, có người gây bất lợi cho anh không? Đến cùng, anh có lai lịch như thế nào mà khiến những kẻ cầm mã tấu kia muốn giết anh? Rồi cả Khương Bằng cũng...
Chu Dao chợt ngẩng đầu dậy, nhớ đến Khương Bằng nói tên em trai anh ta là Khương Hồng. Chu Dao lập tức nhoài người, mở máy tính lên mạng, tìm kiếm cái tên Khương Hồng. Có rất nhiều trang web và tin tức có cùng từ khóa, Chu Dao nhanh chóng sàng lọc rồi dần dần phát hiện ra điểm khả nghi.
"Phòng bán đấu giá Hồng Trình phá sản đóng cửa, quản lý Khương Hồng mang tai tiếng trong việc giám định thu mua nhảy lầu tự sát.""
Chu Dao nắm lấy đầu mối Khương Hồng này, rất nhanh tìm ra vụ án Phật tháp ngọc bích.
Hai năm trước, công ty châu báu Âu Á thu mua Phật tháp ngọc bích thời Thanh, giao cho phòng bán đấu giá Hồng Trình giám định. Kết quả sau khi bán đấu giá lại phát hiện đó là đồ giả. Châu báu Âu Á và phòng đấu giá Hồng Trình đùn đẩy và trở mặt với nhau, nhưng bởi vì tổ giám định thứ ba đã đưa ra được kết quả giám định Phật tháp là thật nên cuối cùng, công ty châu báu Âu Á không bị thiệt hại gì. Thế nhưng chân tướng vụ án rơi vào La Sinh Môn(*), dù là tổ giám định, phòng bán đấu giá hay châu báu Âu Á đều nói mình vô tội, đẩy tội lỗi về phía đối phương. Nhưng dư luận vẫn không buông tha, có người nghi ngờ phòng bán đấu giá và chuyên gia giám định ngầm hợp tác với nhau trộm đi Phật tháp thật, cũng có người nghi ngờ Âu Á cấu kết với chuyên gia giám định hãm hại phòng bán đấu giá. Mà không lâu sau, bức di thư Khương Hồng nhảy lầu tự sát để lại đã đẩy châu báu Âu Á lên đầu sóng ngọn gió.
(*) La Sinh Môn là ám chỉ con người vì lợi ích của mình mà nói dối che giấu đi chân tướng sự thật.
Chu Dao loáng thoáng nhớ được, khoảng thời gian đó, mẹ cô sa sầm mặt cả ngày. Đối với người từng trải qua vô số sóng to gió lớn như Hạ tổng mà nói, đây là tình trạng rất hiếm có.
Cô nhanh chóng lùng trên mạng, tra được tên tổ trưởng của tổ giám định kia: La Dịch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
