Lạc Dịch đóng cửa phòng, kéo cô vào lòng.
Chu Dao mờ vụt mắt nhìn anh trân trân, khuôn mặt thoạt trắng thoạt đỏ.
Lạc Dịch cố nhịn cười, định nói gì đó nhưng đã bị Chu Dao đá một phát vào bắp chân. Lạc Dịch nghiêng người tránh thoát nhưng vẫn bị Chu Dao bắt được cánh tay giữ lại, hai chân thay phiên nhau đá anh. Anh ung dung tránh né nên cô cố gắng thế nào cũng không thành công. Chu Dao tức tối quay người bỏ đi.
"Chu Dao!"
Lạc Dịch cất tiếng gọi, cùng lúc đó sải bước đến kéo tay cô, Chu Dao khẽ vùng vẫy nhưng không thoát đưọc, cổ tay Lạc Dịch chỉ khẽ kéo một cái là cô đã ngã vào lồng ngực anh rồi. Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên vành tai cô.
Trái tim Chu Dao đập rộn rã. Cô đứng im, dẩu môi lườm anh.
Vài giây sau, cô oán trách: "Em gọi điện cho anh mà anh cũng không thèm bắt máy".
Lạc Dịch giải thích: "Bận, không nghe thấy".
Chu Dao không phải là người không biết điều, lặng yên chốc lát cố nuốt trôi cơn giận, trong bụng đã chất chứa một đống câu hỏi từ lâu chỉ chực phun trào: "Anh đến làm việc tại công ty của mẹ em à?"
Lạc Dịch rít một hơi cuối cùng từ điếu thuốc trong tay, hơi cau mày nói: "Dù sao cũng phải kiếm miếng ăn chứ!".
"Còn lâu em mới tin." Chu Dao bĩu môi. Lạc Dịch khẽ cau mày nhìn cô qua làn khói mỏng mơ hồ. Cô cũng nhìn về phía anh, ánh mắt trở nên nghiêm túc: "Đừng giấu em nữa, em biết anh là anh trai của La Dự. Ông chủ Lạc, em đã tìm hiểu rất kĩ về anh rồi”.
Sắc mặt Lạc Dịch đột ngột thay đổi, tựa như cảnh giác tựa như dò xét.
Chu Dao nhìn anh chốc lát rồi khẽ mỉm cười, khoe hàm răng trắng: "Ông chủ Lạc, thật ra thì anh nên nói sớm cho em biết mới phải. Em sao có thể không tin anh, anh còn sợ gì nữa?"
Lòng anh rung động như thể bị thứ gì đó mềm mại chạm vào. Khóe môi anh mấp máy rồi dần trĩu xuống. Vào giờ phút này, người đàn ông đã trải qua bao nhiêu sự đời lại không biết nên phản ứng thế nào.
Anh cười cứng nhắc: "Tin cái gì?".
"Anh là người tốt. Không có ý đồ xấu." Chu Dao khẽ hất cằm kiêu ngạo. "Em nhìn người rất chuẩn".
Ánh mắt Lạc Dịch nhìn thẳng vào cô gái trước mặt mãi đến khi ngón tay giữa như bị bỏng, điếu thuốc đã cháy đến đầu lọc rồi. Anh dụi tắt điếu thuốc lá, không nhắc đến chuyện khác nữa mà nói: “Đi thôi".
"Đi đâu vậy?"
"Nhà anh."
Chu Dao ngoan ngoãn theo bên cạnh anh, chợt kêu lên: "Ơ, ông chủ Lạc, em đi cùng bạn em cơ mà".
Lạc Dịch đi đến cửa lớn, nhìn ba nữ sinh đứng ở cửa quán trà sữa bên cạnh, bèn nói với Chu Dao: "Em đi bảo các bạn đi, anh chờ em".
Lạc Dịch đi đến ven đường, lại lấy một điếu thuốc nữa ra hút, quay đầu trông sang thấy Chu Dao đang nói chuyện với bạn học. Ba nữ sinh kia liếc về phía anh, trông có vẻ rất kinh ngạc. Anh không buồn để tâm đến họ, rời mắt đi tiếp tục hút thuốc.
Trên con đường này trồng rất nhiều cây bạch quả. Đang vào cuối thu, lá cây phủ một màu vàng óng, có nét giống con đường trước cổng khách sạn Á Đinh. Lạc Dịch ngẩng đầu ngắm nhìn, hôm nay tiết trời rất đẹp, bầu trời Bắc Kinh xanh thăm thẳm. Tâm tình anh yên ả như mặt nước, giống như đêm hôm đó anh kiềm chế nỗi bực dọc đi ra khỏi khách sạn, lại thấy Chu Dao đang hà hơi đứng bên cạnh xe cảnh sát chờ mình, an bình và ấm áp...
"Nhà anh gần trường em ghê!" Chu Dao kéo rèm cửa sổ sát đất ở phòng khách ra, hướng về phía xa xa. "Anh nhìn đi, đó là tòa nhà thí nghiệm của trường em đấy!".
"Mua cho La Dự." Lạc Dịch ngồi xuống ghế sô pha, bật lửa châm thuốc. Chu Dao quay đầu lại, mè nheo: "Em cũng muốn hút một điếu".
Chu Dao nhún vai: "Em đoán Đan Sơn chính là kẻ chủ mưu vụ Phật tháp ngọc bích, mục đích của hắn là dự án LAND".
Cô có thể nhìn thấu mọi điều cũng không hề khiến Lạc Dịch bất ngờ. Anh nhướng mày ý bảo cô tiếp tục.
"Em nghe cảnh sát Lục nói Đan Sơn muốn có được LAND, mà Phật tháp ngọc bích cũng ở trong tay hắn. Nghĩ kĩ vụ án trước kia là thấy rõ ngay. Người bán Phật tháp chính là công ty mẹ em, còn người giám định là anh. Người thân nhất với mẹ em khi ấy là ba em, còn người thân nhất với anh là La Dự. Không phải cùng một lúc những người có liên quan đến dự án Land đều xảy ra chuyện sao? Thực ra mục tiêu ban đầu của Đan Sơn là cha em và La Dự."
"Sau đó thì sao?"
Chu Dao nói tới đây lại hơi chần chừ. Cô cụp mắt ngồi yên lặng một lát rồi ngẩng đầu lên: "Ông chủ Lạc, em đã đoán được nhất định trong mấy năm vừa qua, anh vẫn luôn điều tra chuyện này. Em cũng muốn giúp anh nên đã đến hỏi ba em".
"Hử?"
"Em hỏi ba là khoảng thời gian đó, ba có gặp phải chuyện bất thường nào không."
Lạc Dịch nhìn cô, đây chính là điều anh muốn biết nhất.
"Khi đó, công ty của mẹ rơi vào nguy cơ bị mất uy tín, tài chính lưu động cũng có vấn đề. Có người tìm ba em, nói rằng muốn mua lại một dự án trong tay học trò của ba. Người học trò kia chính là La Dự."
"Nếu như ba em sẵn lòng giới thiệu thì hắn sẽ cho ông một khoản hoa hồng rất lớn, nhưng ba em từ chối." Chu Dao nói chậm dần. "Vì thế mà...".
Lạc Dịch vẫn điềm tĩnh trước tin tức bất ngờ này.
"Ông chủ Lạc, lúc đó anh cũng bị thiếu nợ người ta một khoản cực lớn thì phải. Em hoài nghi, trong khoảng thời gian cuối đời của La Dự, cậu ấy cũng từng nhận được một lời đề nghị tương tự."
La Dự, bán bản kế hoạch LAND cho tôi, tôi sẽ cho cậu một số tiền lớn, có thể giúp anh trai cậu giải quyết hết mọi khủng hoảng nợ nần.
Mặt Lạc Dịch lạnh tanh, anh hơi cong khóe môi: "Chắc chắn La Dự sẽ từ chối".
"Em cũng nghĩ như thế." Chu Dao cúi đầu. "Chắc chắn tâm trạng La Dự lúc ấy rất sa sút, nhưng bình thường cậu ấy cũng ít nói, cho nên em không nhận ra".
Sắc mặt Lạc Dịch hơi dịu đi: "Chuyện này không liên quan đến em".
"Nhưng mà ông chủ Lạc à, La Dự sẽ không bao giờ tự sát." Chu Dao lại ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh kiên định: "Cậu ấy vô cùng yêu thích dự án LAND, muốn cống hiến tinh lực cả đời mình cho nó. Em hiểu tâm tư này, cậu ấy không thể nào tự sát được”.
"Anh biết." Lạc Dịch rít một hơi thuốc thật sâu rồi bình tĩnh lặp lại. "Anh biết mà".
Chu Dao không nói gì thêm nữa, chỉ nhìn chăm chú về phía anh. Ánh mắt anh vô cùng bình lặng, không mảy may một gọn sóng, không vui vẻ cũng chẳng âu sầu.
Suốt hai năm qua, anh vẫn lặng lẽ ẩn nhẫn, phiêu bạt như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
