_________________
"Bây giờ mấy giờ rồi?" Ánh mắt Hạ tổng dời khỏi trang báo.
"Hôm qua mệt chết đi được." Chu Dao nhỏ giọng lầu bầu, xoa bóp cái cổ cứng đờ, tì tay lên mép bàn, hỏi: "Sao mẹ chưa đi làm nữa?".
"Thứ Bảy." Hạ tổng khẽ nhăn mày. "Tay con đặt ở đâu thế hả?".
Chu Dao mím chặt môi, tay trái từ từ bê bát, người cũng ngồi thẳng.
"Mới không ở nhà vài ngày mà đã quên hết phép tắc rồi."
Chu Dao cúi đầu ăn cháo. Giây lát sau, sắc mặt Hạ tổng dịu đi, căn dặn: "Buổi chiều ra ngoài ăn cơm với mẹ".
Chu Dao chợt nhớ đến Lục Tự: "Hôm nay con có hẹn với bạn rồi.”
"Hủy đi!" Hạ tổng không buồn ngẩng đầu lên.
Chu Dao lặng thinh ăn trứng gà.
"Người lớn đang nói chuyện với con đấy, có nghe thấy không?"
"Nghe rồi ạ!" Chu Dao nhỏ giọng cự nự. "Nhưng con đâu có quen bạn của mẹ, dẫn con đi làm gì?".
"Là gia đình chú Tưởng, ba con cũng đi."
Chu gia và Tưởng gia từng ở chung một khu cư xá. Chu Dao và Tưởng Hàn là bạn nối khố, lớn lên cùng nhau. Tuy sau này mỗi nhà đều dọn đến một biệt thự riêng nhưng quan hệ vẫn rất tốt, thường xuyên qua lại. Nhất là năm nay, cứ cách dăm ba ngày lại tụ họp, không cách nào từ chối được.
Chu Dao lập tức đưa ra điều kiện: "Hôm nay con phải trở về trường với ba, còn rất nhiều việc, bận lắm mẹ ạ!".
"Được rồi."
Chu Dao ăn xong liền xếp gọn bát đũa: "Mẹ, con ăn xong rồi".
Hạ tổng gật đầu. Chu Dao đứng dậy, nhẹ nhàng kéo chiếc ghế ra, đi lên tầng, thậm chí không để lại một tiếng bước chân. Hạ tổng nhìn theo bóng lưng cô rời xa rồi thở dài.
Trợ lý Nguyễn đi đến, nhẹ giọng: "Hạ tổng, năm nay chị đã dành không ít thời gian tụ họp với Tưởng gia rồi".
Hạ tổng: "Tôi có tâm tư gì lẽ nào cậu không biết?".
"Tôi cảm thấy Dao Dao vẫn còn nhò, có phải chị đang sốt ruột quá rồi không?"
"Phải nhân lúc nó còn nhỏ đấy chứ! Nếu không hai năm nữa muốn nhúng tay vào cũng không được rồi." Hạ tổng bỏ tờ báo xuống cau chặt hàng mày. "Sau này, Âu Á sẽ là của nó, nhưng cậu nhìn nó bây giờ đi, không hề có chút mưu trí nào cả, chỉ thích chơi, còn chưa tính toán gì cho tương lai nữa".
Trợ lý Nguyễn mỉm cười: “Dao Dao năm tuổi đã lên tiểu học, lại không ngừng nhảy lớp, bên cạnh không có bạn đồng trang lứa cho nên tính tình vẫn còn trẻ con. Con bé vẩn còn ở tuổi ăn chơi mà”.
“Tôi lo nó bị lừa thôi, nhất là loại lãng tử hay lừa mấy đứa con gái trẻ người non dạ, lại lo lắng sau này nó kết hôn với đối tượng không tốt. Dao Dao quá đơn thuần, chồng nó tuyệt đối không thể quá khôn khéo, quá mưu mô được. Nếu không đối phương sẽ chiếm lấy Âu Á rồi đuổi nó ra khỏi cửa, cưới người khác thì sao? Trường hợp tương tự còn thiếu à?"
"Chị vừa ý Tưởng Hàn?"
"Ừ, tôi đã nhìn đứa bé này lớn lên, con người chính trực ngay thẳng, ba mẹ đều là người tốt, tình cảm vợ chồng cũng êm thắm. Đứa bé xuất thân từ gia đình như vậy mới đáng để gửi gắm. Mà nó cũng quen thân với Dao Dao."
"Nhưng không biết Dao Dao có thích mẫu người như cậu ta không."
"Cậu quên rồi à, trước kia Dao Dao từng thích Tưởng Hàn. Nó coi trọng hình thức lắm..." Hạ tổng cười nhạt. "... nên cũng dễ bị lừa".
"Tôi thấy chị lo lắng quá thôi. Hoàn cảnh sinh hoạt và học tập của Dao Dao đều đơn thuần, không gặp nhiều người phức tạp như vậy đâu."
"Chỉ mong... được như vậy. Về phần chọn giám đốc thu mua, cậu xem kỹ một chút. Vị trí này rất quan trọng, cần phải chọn đúng người."
"Chị yên tâm."
Tưởng gia cách Chu gia không xa, chỉ chạy xe ba mươi phút là đến. Ba Tưởng mở phòng bán đấu giá, còn mẹ Tưởng làm họa sĩ. Tưởng Hàn và Chu Dao sinh cùng năm, cậu ta lớn hơn cô một tháng, còn đang học năm ba.
Tưởng Hàn vừa thấy Chu Dao rám đen liền nhướng mày: "Hai tháng không gặp, cậu đi đào than đá à?".
Chu Dao lườm cậu ta, lập tức đốp lại: "Gọi tôi là chị".
Tưởng Hàn sầm mặt, quay đầu đi không thèm để ý đến cô nữa.
Hạ tổng liếc nhìn Chu Dao. Cô mím môi.
Mẹ Tưởng cười: "Hai đứa bé này, vừa gặp mặt đã cãi nhau".
Giáo sư Chu cười ôn hòa: "Tưởng Hàn hiểu chuyện hơn, Chu Dao nhà chúng tôi càng lớn càng không ngoan, số tuổi tăng lên chỉ để đếm cho đủ thôi".
Hạ tổng khẽ lườm ông: "Tại ông cưng chiều nó quá!“.
Hạ tổng và mẹ Tưởng ngầm hiểu lẫn nhau, khuyến khích hai ông chồng đến phòng trà chơi cờ tướng, để lại mình Chu Dao và Tưởng Hàn ở phòng khách. Chưa được bao lâu, hai người lại xảy ra tranh chấp.
Chu Dao mất kiên nhẫn: "Tôi đang xem hay, cậu đổi kênh làm gì?".
Tưởng Hàn khiêu khích: "Cậu có thấy mình trẻ con không, phim hoạt hình có gì hay đâu chứ?".
Chu Dao khinh thường: "Tôi đã xem phim của cậu mấy trăm lần rồi, không muốn xem nữa”. Cô giật lấy điều khiển.
Tưởng Hàn nhất quyết đối đầu: "Trả điều khiển cho tôi!".
"Không trả!” Chu Dao nhét điều khiển vào khe sô pha phía sau lưng rồi dựa lên trấn giữ, vênh cằm thật cao, khinh thường nhìn Tưởng Hàn.
Từ bé Chu Dao đã giỏi trò này, mỗi lần giật đồ không giấu trong bụng thì giấu dưới váy. Hồi tiểu học, Tưởng Hàn còn dám giật, kéo áo Chu Dao lên để lộ bụng cô, bị mẹ cậu đánh vài lần, kết quả lần sau vẫn giành giật tiếp. Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, Chu Dao mà giấu đồ trong người là cậu không giành lại. Cho đến hôm nay, dù chỉ giấu phía sau lưng cậu cũng không có ý định giao tranh.
Tưởng Hàn nghẹn lời nhìn Chu Dao, chế nhạo: "Cậu lớn ngần này rồi mà vẫn thích chơi trò đó à?’’.
Chu Dao không thèm đoái hoài đến câu nói khích tướng kia, chỉ khinh khinh liếc nhìn cậu bằng nửa con mắt rồi tiếp tục xem tivi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
