Cô gái từ từ mở mắt ra, ánh mắt trong suốt, cong môi cười với anh. “Trùng hợp quá, em cũng thích anh”.
Khương Bằng kinh ngạc: “Còn chưa tiêu diệt hết à? Bọn tôi đang ở trong làng, nửa tiếng sau mới đến, cậu hãy chống đỡ trước, tôi lập tức...”.
“Mẹ kiếp!”
Lạc Dịch cúp máy, chạy xồng xộc lên bậc tam cấp bệnh viện, lên cầu thang.
Giữa màn đêm, bệnh viện tại trấn nhỏ tối om, chỉ có hành lang tầng bốn và một phòng bệnh sáng đèn, không có bác sĩ, không có bảo vệ, quầy trực ban chỉ có hai y tá đang ngủ. Anh gấp rút lên tầng trở về phòng bệnh, lấy bình truyền dịch xuống, vén chăn lên, ôm Chu Dao chạy ra ngoài.
Vừa ra khỏi hành lang, đầu kia cầu thang đã in bóng người. Lạc Dịch kinh hoàng, quay đầu nhìn nhà vệ sinh công cộng và đầu cầu thang bên này, không còn kịp nữa rồi! Anh ôm Chu Dao chui vào phòng bệnh để không kế bên. Một giây sau, đám người kia đã ào đến hành lang.
Lạc Dịch mau chóng trốn vào phòng vệ sinh của phòng bệnh, đặt Chu Dao xuống, kéo cửa ra, núp sau đó.
Đêm khuya yên tĩnh như tờ, từng bước chân trên hành lang vang vọng rõ mồn một, Lạc Dịch nghiêng người núp sau cánh cửa, lẳng lặng thở hổn hển. Anh dè dặt lấy điện thoại di động ra khỏi túi, bởi vì hành động kịch liệt và khẩn trương nên ngón tay run rẩy. Anh chỉnh điện thoại ở chế độ im lặng, thấm chí bật luôn chế độ máy bay, sợ không khống chế âm thang phát ra sẽ chỉ đường cho chúng đến đây.
Màn hình điện thoại soi sáng vầng trán lấm tấm mồ hôi, ngón tay anh lướt nhanh, gửi từng tin nhắn cho Lục Tự:
“Tầng bốn bệnh viện, cứu mạng!”
“Tầng bốn, mau đến đây!”
...
Tiếng bước chân dừng ở phòng kế bên, Lạc Dịch chỉnh độ sáng điện thoại tối nhất, tắt màn hình. Anh kề sát vào khe cửa và khe hở vách tường, lặng lẽ thở dồn dập từng hơi. Chu Dao nằm trong lòng cũng lên xuống theo lồng ngực anh.
Toàn thân cô nóng hổi, mất ý thức nằm trong lòng anh, hơi thở ẩm ướt và nóng rực từ mũi phả lên cổ anh. Cằm Lạc Dịch đẫm mồ hôi dán chặt vào trán cô, che đi hơi thở của cô, dồn tất cả sự chú ý vào tai mình.
“Người đâu?”
Tiếng lật ga giường, kéo rèm cửa sổ, đá tủ, mở cửa sổ, lục soát tấm che mưa vang lên không ngớt.
“Tìm đi!”
Cửa phòng vệ sinh kế bên bị đá văng ra, cánh cửa đụng sầm vào vách.
“Trốn rồi.”
“Mau đuổi theo!” Tên cầm đầu ra lệnh.
Chúng nổi giận chạy ra khỏi phòng bệnh.
“Đợi đã!” Tên cầm đầu phán đoán. “... Giường vẫn còn ấm, chưa chạy xa được đâu, chỉ trong bệnh viện thôi. Hai đứa mày đi chặn ở cổng, còn lại lục soát cho tao.”
Yết hầu Lạc Dịch lên xuống, mồ hôi chảy theo xương lông mày rơi xuống làm anh cay mắt. Anh ra sức chớp mắt, khẩn cấp nhìn điện thoại di động.
Lục Tự không trả lời.
“Mấy đứa mày đi đến nhà vệ sinh công cộng và cầu thang tìm trước đi!”
Đám người tản ra, tiếng chạy bộ, tiếng đạp cửa, tiếng ném đồ đạc vang lên liên tiếp.
Y tá choàng tỉnh, ngăn lại: “Ơ, các người làm gì thế?”.
“Câm mồm cho tao, đừng có nhiều chuyện, quay người lại, để tay lên tường!”
Tiếng động ồn ã vọng về từng đợt, bóng người phòng bệnh đan xen lẫn nhau. Mắt Lạc Dịch sắc lạnh trong đêm. Tiếng hít thở của Chu Dao càng lúc càng nặng. Anh ấn chặt gáy cô, kéo mặt cô kề sát vào xương quai xanh của mình, kiềm chế tiếng hô hấp của cô.
Bên ngoài, đám lâu la nhanh chóng tụ tập lại: “Lão đại, không có ai hết”.
“Lục soát phòng bệnh, lục từng phòng một.”
“Rõ!”
Ngón tay Lạc Dịch đẫm mồ hôi, run run ấn mở điện thoại, vẫn không có hồi âm. Lạc Dịch nghiến răng gửi một tin nữa: “Sếp Lục, cứu mạng!”.
Anh nghe thấy đối phương lục soát từng phòng một, dời giường, kéo ghế, đạp cửa phòng vệ sinh, mỗi phòng đều bị lật tung cả lên. Hơi thở của Lạc Dịch càng lúc càng dồn dập, tim đâph thêm cuồng loạn. Đột nhiên màn hình sáng ngời, Lạc Dịch lập tức cầm lên xem.
“Tôi không tin anh.”
Vẻ mặt Lạc Dịch chết lặng. Anh nhìn chằm chằm màn hình giây lát rồi đột ngột nhét điện thoại vào túi. Bọn chúng đã kéo đến căn phòng này rồi.
Chu Dao thở nặng nề hơn. Lạc Dịch cắn răng, đưa tay bịt kín miệng và mũi cô, ngăn đi hơi thở của cô. Trong cơn hôn mê cô cau mày, thân thể đau đớn thoáng run, người không có sức lực nhưng cơ thể vẫn phản kháng theo bản năng. Lạc Dịch giữ chặt hai cổ tay cô, thân thể ghì sát cô vào vách tường.
Lạc Dịch bịt kín miệng cô, ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt tàn nhẫn nhưng hốc mắt dần dần hoen đỏ.
Gương mặt Chu Dao tụ máu đỏ bừng, thân thể nóng hổi co giật từng cơn nhưng bị anh che kín không cất tiếng được. Máu chảy ngược về kim truyền, dần dần ống truyềb nhiễm đầy máu đỏ.
Đám người tức giận xông vào phòng bệnh, lật tung không gian chật hẹp, tên cầm đầu đứng ở cửa phòng vệ sinh.
“Lão đại, vẫn không có.”
Không khí yên lặng bao trùm. Lạc Dịch ôm Chu Dao đứng sau khe cửa, mắt đỏ vằn tia máu.
“Hay thật!” Tên cầm đầu chậm rãi cất bước, đi đến phòng vệ sinh, “tách” một tiếng, đèn bật lên, bên tròn không có một bóng người.
“Hừ, trốn đi đâu rồi hả?” Hắn cười khẩy, thận trọng tiến vào. “Đừng để tao bắt được”.
Lạc Dịch thấy chiếc bóng hắn bị ánh đèn nơi cửa kéo dài, theo mỗi bước đi, chiếc bóng liền dài thêm một phân, in lên bức tường phòng vệ sinh. Toàn thân Lạc Dịch căng chặt, tim đập kịch liệt, trong tay cái bóng kia đang cầm... súng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
