Mắt Lạc Dịch tối mịt, cực kỳ bình tĩnh nói: “Bao rách rồi”.
“Toàn người là người.”
“Qua tháng Mười mà, còn rất nhiễu vùng ngoại ô phong cảnh rất đẹp.”
“Đẹp hơn ở đây không?”
“Ừm. Để em suy nghĩ xem có gì chơi nữa... Ồ, Tâm Lý Truân*, Thập Sát Hải**...”
(*) Tam Lý Truân là con phố nổi tiếng có nhiều quáb bar náo nhiệt nằm ở quận Triều Dương thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc.
“Em cũng thích anh.”
Chu Dao cười ngọt ngào nhìn Lạc Dịch, khuôn mặt ửng hồng, đôi môi đỏ thắm. Lạc Dịch bỗng động lòng, kề đến hôn lên môi cô, nhẹ nhàng ngậm lấy, trằn trọc cọ sát, hơi thở vấn vương.
Chu Dao nhắm hai mắt lại, tay vươn ra khỏi chăn ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn đáp lại anh. Cô ngốc nghếch ngậm lấy bờ môi anh, đáy lòng êm dịu và ngọt ngào.
Lạc Dịch si mê, hai người thắm thiết dần sâu, bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc trong sân, Tô Lâm Lâm cảm khái: “Ôi... Cuối cùng đã trở về rồi”.
Hai người vội vã ngừng lại, liếc nhìn nhau rồi lập tức tách ra.
Chu Dao luống cuống kéo áo lại rồi chui tuột vào chăn. Lạc Dịch nhanh chóng xuống giường mang giày, chỉnh lại quần áo, gấp chăn bỏ vào tủ. Xong xuôi anh chạy về giường, cúi người sờ trán Chu Dao: “Anh đi trước đây”.
Chu Dao ló gương mặt đỏ ửng ra khỏi chăn, để lộ đôi mắt đen láy tha thiết, nhỏ giọng áy náy: “Ông chủ Lạc, em mút sưng miệng anh rồi”.
Anh phì cười rồi hôn chụt lên mắt cô, dặn dò: “Nghỉ ngơi cho tốt”.
“Vâng.” Chu Dao mỉm cười ngoan ngoãn.
Lạc Dịch đóng cửa rời đi, rảo bước băng qua hành lang, vừa xuống cầu thang liền chạm mặt ba cô bạn.
“Chào ông chủ!” Nhóm Tô Lâm Lâm nhiệt tình chào hỏi.
Lạc Dịch mím chặt môi, khẽ gật đầu rồi đi ngang qua họ. Ba nữ sinh nhìn lẫn nhau, tiếp tục đi lên tầng.
Hạ Vận nhỏ giọng: “Ông chủ Lạc lạnh lùng hơn bình thường ấy nhỉ”.
“Tìm Dao Dao thôi, mấy ngày nay cậu ấy ở khách sạn nhất định buồn chết rồi.”
Tô Lâm Lâm đẩy cửa phòng ra: “Dao Dao...”.
Chu Dao ló đầu ra khỏi chăn, ra vẻ mới vừa tỉnh ngủ, dụi dụi mắt: “Mấy đứa về rồi à?”.
“Sao giờ này mà còn ngủ?” Đường Đoá bỏ ba lô xuống, hỏi.
“Hôm qua bị ốm, hơi khó chịu.”
“Bị ốm á? Bây giờ đã đỡ hơn chưa?” Tô Lâm Lâm lập tức ngồi bên mép giường, vừa nhìn cô chằm chằm vừa sờ mặt cô kiểm tra.
“Uống thuốc và truyền dịch rồi, không sao đâu.” Chu Dao nhoẻn môi mỉm cười.
Tô Lâm Lâm nhăn mày, lại sờ tiếp: “Nhưng mặt cậu nóng lắm đấy!”.
Chu Dao: “...”.
Bởi vì vừa làm chuyện xấu thôi.
“Ngủ lâu quá nên nóng ấy mà.” Chu Dao chuyển đề tài. “Các cậu thì sao, đi đường thuận lợi không?”.
“Thuận lợi lắm, cũng không đi xa, khảo sát xong liền trở về.”
Mấy cô gái ríu rít trò chuyện với nhau, mâu thuẫn nhỏ và những điều không vui lúc tách ra mấy ngày trước đã bị vứt lên chín tầng mây.
Tiểu học và trung học cơ sở Chu Dao đều nhảy lớp, vừa học xong đại học ở nước ngoài lại trở về nước, khó duy trì mối quan hệ với bạn học, rất hiếm tìm được người hợp ý như nhóm Tô Lâm Lâm. Bản thân cô không phải người khắt khe, mà mọi người cũng đều hối hận về chuyện ngày hôm đó nên cô đã tha thứ từ lâu. Cộng thêm mấy ngày không gặp, niềm vui đoàn tụ nhanh chóng xua tan đi không khí không vui lúc trước.
Đường Đoá hỏi Chu Dao: “Mấy ngày qua ở khách sạn đã cua được ông chủ Lạc chưa?”.
Hạ Vận: “Hồi nãy lên tầng gặp ông chủ Lạc nhưng anh ấy phớt lờ bọn mình. Cậu và anh ấy có tiến triển gì không?”.
“Tất cả đều đang tiến triển thuận lợi.” Chu Dao trả lời theo phong cách của mình, vừa lập lờ nước đôi vừa tự tin kiêu ngạo. Mọi người đùa giỡn càng hăng say hơn, không để ý nhiều, cho rằng Chu Dao vẫn như trước đâu, chỉ say nắng trong chốc lát thôi.
Nhưng trong lòng Chu Dao rất mong đợi, hỏi: “Các cậu thấy con người ông chủ Lạc thế nào?”.
“Rất tốt. Vừa cao to vừa đẹp trai, vừa cool vừa ngầu, còn rất đàn ông nữa. Mình thích kiểu này lắm.” Từ khi Hạ Vận được Lạc Dịch cứu, mỗi lần nhắc đến anh đều khen ngợi không ngớt. Chu Dao đang mừng thầm thì Hạ Vận lại bổ sung: “Có điều mình thấy kiểu người từng trải như anh ấy chắc không thích kiểu con gái trẻ tuổi như chúng ta đâu, nhất là cậu đấy! Người ta không thích gu này, có lẽ thích mấy người chững chạc hơn”.
Chu Dao hơi rũ mi, ánh mắt bất mãn.
Hạ Vận quay đầu nhìn Tô Lâm Lâm: “Giống kiểu bọn mình vừa thấy dưới lầu đấy. Chị ấy ngồi bên quầy bar, một tay kẹp điếu thuốc một tay nâng ly rượu”.
“Cậu cũng cảm thấy chị ấy rất có khí chất hả?” Mắt Tô Lâm Lâm sáng lấp lánh. “Mình đã nói là đại mỹ nhân mà”.
Chu Dao đoán ra được Yến Lâm, liền “hứ” một tiếng: “Các cậu đâu phải ông chủ Lạc, biết gì mà nói chứ?”.
“Kiểu người của anh ấy rất khó trói buộc.” Đường Đoá nhận xét. “Cậu vẫn chưa đủ trình độ đâu”.
“Nói cứ như là cậu hiểu lắm vậy.” Chu Dao trợn trừng mắt, kéo chăn che kín mặt.
Đường Đoá thận trọng nhắc nhở: “Tuy mình tiếp xúc với ông chủ Lạc không nhiều nhưng cũng nhìn ra được lòng dạ của anh ấy rất thâm sâu, đoán chắc cậu không nhìn thấu được đâu. Anh ấy có cảm tình với cậu, đổi lại là mình thì cũng vậy thôi, bởi vì cậu rất đáng yêu mà. Nhưng con người đều sẽ có cảm tình ngắn ngủi đối với rất nhiều người khác phái, không nhất định dài lâu. Anh ấy quá thâm trầm, mà cậu lại là một tờ giấy trắng, mình sợ cậu thiệt thòi thôi”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
