Lạc Dịch lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, chợt có dự cảm chẳng lành.
Lạc Dịch thảng thốt: “Gì cơ?”.
Lạc Dịch thảng thốt: “Gì cơ?”.
“Bị Yến Lâm giết chết.”
Lạc Dịch nhìn Lục Tự chằm chằm.
“Yến Lâm bị xâm hại tình dục, trong lúc phản kháng đã lỡ tay giết chết Ngô Minh. Đám đàn em của hắn không có chủ kiến, định giết chết Yến Lâm trên đường chạy trốn, may mà người của Khương Bằng dẫn theo dẫn theo cảnh sát chạy đến kịp thời, đã bắt hết rồi. Có điều tên trong đám cầm mã tấu còn cố phản kháng, định bắt cóc Yến Lâm bỏ chạy nên bị bắn chết.”
Lạc Dịch im lặng một hồi, điếu thuốc trong tay đã gãy làm đôi, mãi sau mới lên tiếng: “Yến Lâm đâu?”.
“Thương tích khắp người, đã được đưa đến bệnh viện rồi.” Lục Tự bổ sung: “Tâm trạng cô ấy không ổn định cho lắm, cũng không chịu cho lời khai, nói là... muốn gặp anh”.
Lục Tự quan sát Lạc Dịch, vẻ mặt anh bình lặng không chút gợn sóng.
Lạc Dịch vứt điếu đã gãy vào thùng rác, lấy một điếu khác ngậm vào miệng, cầm bật lửa châm, cố chấp hỏi: “Ngô Minh chết thế nào?”.
“Bị chai bia vỡ đâm thủng cổ họng.” Lục Tự lặp lại. “Bây giờ, Yến Lâm chỉ muốn gặp anh thôi, nhất quyết không nghe người khác nói chuyện”.
Lạc Dịch im lìm chốc lát, phả ra một hơi thuốc, nói: “Đi thôi”.
Bệnh viện cách đồn cảnh sát không xa, đi bộ chỉ mất năm phút. Mấy anh cảnh sát và bác sĩ khe khẽ nói chuyện với nhau trên hành lang ngoài phòng bệnh.
Lạc Dịch đi ngang qua, loáng thoáng nghe thấy bác sĩ nói: “... Nơi giữa ngón cái và ngón trỏ bàn tay phải bị cứa đứt... Bị thương trong khi tự vệ... Nhiều nơi bị xước... âm đ*o ngoài bị rách...”.
Lạc Dịch đi đến cửa phòng bệnh, hơi ngập ngừng bước chân rồi đẩy cửa tiến vào.
Yến Lâm ngồi tựa đầu lên giường, trán quấn băng, mặt bị đánh sưng tấy, đã thoa thuốc nước, trông thê thảm vô cùng. Ngón tay cô cũng quấn băng nhưng lại đang kẹp hờ điếu thuốc, chầm chậm hút. Ánh mắt cô nhìn về phía Lạc Dịch, vẻ đau buồn và oán hận chỉ thoáng qua rồi biến mất, thay vào đó là thái độ thờ ơ.
Lạc Dịch đi đến rút điếu thuốc trong tay cô, dụi tắt rồi ném vào thùng rác. “Bệnh viện cấm hút thuốc”.
“Anh đến đây chỉ nói câu này với em sao?” Yến Lâm ngước mắt, lồng ngực phập phồng.
Lạc Dịch kéo ghế đến ngồi xuống, trầm mặc một lúc lâu mới nói khẽ: “Tôi xin lỗi vì đã làm liên luỵ đến em. Em hãy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, đừng suy nghĩ nhiều, đừng tự...”.
Anh chợt ý thức được nói gì lúc này cũng chỉ là lời sáo rỗng, nên nói được một nửa liền im bặt. Anh rũ mắt nhìn bộ quần áo Yến Lâm mặc tối nay bên giường. Chiếc váy tím nhạt cổ chữ V bó sát đã bị xé rách tả tơi. Cuối cùng, anh rời mắt.
Chi tiết này không thoát khỏi mắt Yến Lâm, cô ta cười châm chọc: “Em mặc bộ váy này định đi quyến rũ anh”. Cô cầm gối ném vào anh.
Lạc Dịch không đỡ, gối nện lên vai anh rồi rơi xuống đất. Anh không nói một câu, để mặc cô trút giận.
Yến Lâm khẽ thở hắt ra, dựa vào tường, cuối cùng bình tĩnh trở lại: “Đừng an ủi em, cũng đừng nói chuyện này nữa, em không muốn nghe. Em muốn gặp ang không phải để nói chuyện này”.
Lạc Dịch: “Được.”
Yến Lâm điềm tĩnh nhìn trần nhà chốc lát, nói: “Lạc Dịch, ban đầu em bỏ đi, có phải anh còn trách em không?”.
“Không.” Lạc Dịch bình tĩnh nhìn cô. “Lúc em bỏ đi, tôi chưa từng oán trách, thậm chí cảm thấy được giải thoát nữa”.
Yến Lâm nhìn anh.
“Đó là khoảng thời gian bết bát nhất của tôi, kéo em chịu khổ cùng, tôi cũng không vui vẻ gì. Mặc dù khi đó tôi không hề muốn chia tay với em, còn muốn vì em mà vực dậy, nhưng lúc đó em nói chia tay, một mặt tôi cảm thấy buồn bã, nhưng mặt khác cũng cảm thấy nhẹ nhõm.”
Yến Lâm cười ảm đạm, lắc đầu: “Anh chưa bao giờ nói với em những việc này”.
Lạc Dịch: “Đã chia tay rồi, còn gì để nói nữa”.
Yến Lâm run run hít vào một hơi, dằn lòng xuống lần nữa, lấy bao thuốc lá trên tủ đầu giường. Lạc Dịch cau mày, cô lại cười nhàn nhạt: “Em là bệnh nhân, dung túng cho em một lần đi”.
Yến Lâm đặt điếu thuốc lên môi rít một hơi, nói: “Hai năm qua, anh có gặp được người phù hợp với anh hơn em không?”
Lạc Dịch: “Không có”.
Mắt Yến Lâm loé lên tia sáng, Lạc Dịch vẫn chưa nói hết: “Nếu như ý của em là tôi năm đó”.
Yến Lâm không chút dao động, hỏi ngược lại: “Anh bây giờ thì sao?”.
“Tôi bây giờ và em đã không còn thích hợp nữa.”
Yến Lâm có phần bất đắc dĩ, cứ rít thuốc liên tục, không biết đang nghĩ gì, cuối cùng nhượng bộ: “Nếu đã không ân không oán, vậy làm bạn hợp tác cũng không sao. Công ty của em cần người có tài như anh, ang cũng biết rõ trước đây chúng ta phối hợp ăn ý đến cỡ nào mà. Anh yên tâm, em không hề muốn nối lại tình cũ với anh trong công ty đâu”.
Lạc Dịch lắc đầu.
Yến Lâm ngỡ ngàng: “Lẽ nào anh muốn cả đời ở đây kinh doanh khách sạn sao?”.
Lạc Dịch nói: “Tôi làm xong chuyện nên làm sẽ trở về Bắc Kinh, quay lại nghề cũ”.
Yến Lâm cười khẩy: “Cho nên không muốn hợp tác với em sao?”
Lạc Dịch: “Ừ.”
Yến Lâm: “Anh cho em một lý do đi”.
Lạc Dịch không trả lời.
“Vậy cũng đúng.” Yến Lâm kiêu kỳ nhếch môi, chớp mắt xua tan ánh nước. “Em không sao rồi, anh gọi cảnh sát vào đi”.
Lạc Dịch đi ra khỏi phòng bệnh, ra hiệu cho nhóm Lục Tự có thể đi vào.
Anh đứng bên cửa sổ hành lang, ngắn nhìn thị trấn nhỏ về đêm, bất giác lần mò lấy điếu thuốc ngậm vào miệng, lại nhớ đến đây là bệnh viện bèn cất đi. Không có thuốc, ngón tay anh gõ từng nhịp gấp gáp lên bức tường, tốc độ nhanh như thể đang run rẩy.
Ngô Minh đã chết. Anh tuyệt đối không ngờ rằng Ngô Minh đã chết. Anh phiêu bạt nhiều năm, khổ cực truy đuổi nhiều năm, vất vả lắm mới tìm được một đầu mối, thế mà lại bị đứt đoạn thế này.
Lạc Dịch đứng không yên, cắn môi đi qua đi lại vài bước, cúi đầu xuống, hai tay ôm chặt đầu mình.
Khoảng mười lăm phút sau, nhóm cảnh sát đi ra, Lục Tự dừng lại nói với Lạc Dịch: “Bác sĩ nói cô ta sửa soạn lại một chút là có thể xuất viện. Mấy người không có xe, lát nữa tôi sẽ cử một chiếc xe cảnh sát đưa ba người lên núi”.
“Cảm ơn.” Lạc Dịch hỏi thêm. “Cô ấy nói chuyện của Ngô Minh thế nào?”.
“Đại khái giống với thông tin có được lúc trước, không bổ xung chi tiết đặc biệt nào.”
Lạc Dịch vẫn không chịu bỏ cuộc, gấp gáp nói: “Lập tức đi lục soát nhà Ngô Minh, xem có thể tìm ra được manh...”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
