Chu Dao suýt sặc rượu, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận: “Hứ!”
“Thôi, xem như tôi chưa nói gì.” Khương Bằng lại cụng vào ly của cô, tiếng thuỷ tinh va vào nhau kêu lanh canh. “Mấy đứa con gái trẻ người non dạ như em ấy, vì ba cái chuyện tình yêu mà dám bất chấp tất cả”.
“Không phải!” Chu Dao quay đầu sang, ánh mắt thẳng thắn và điềm tĩnh. “Em sẽ không vì anh ấy mà phóng túng bản thân, cũng không vì anh ấy mà vứt bỏ chính mình. Nếu anh ấy là người xấu, không có lương tâm, không có đạo đức, làm hại người khác, em sẽ không thích anh ấy nữa”.
Vẻ mặt Khương Bằng trầm xuống, nhìn vào đôi mắt kiên định của cô gái này, lát sau dần dần nở nụ cười: “Lúc trước, tôi đã nói em không phải dạng vừa mà... Có điều, bây giờ em vẫn chưa rõ cậu ta là người tốt hay xấu đã như vậy...”.
“Ông chủ Lạc là người tốt.” Chu Dao vừa nói vừa uống một hớp rượu.
“Cô em à...” Khương Bằng chê cô trẻ con, cười sặc sụa. “Sao em biết? Em hiểu cậu ta được bao nhiêu?”.
“Em không biết nhưng em cảm nhận được.” Chu Dao nghiêng đầu, dõng dạc khẳng định. “Trực giác của em nhất định sẽ đúng”.
“Vậy vừa rồi em mắng cậu ta là gì ấy nhỉ? Heo đúng không? Thế em là gì, cải trắng à?” Khương Bằng buồn cười. E rằng mấy người đàn ông có mặt lúc đó lâu lắm rồi chưa nghe ai mắng người khác là heo đâu.
“...”
Lúc này, Chu Dao mới nhớ đến mình vẫn còn đang giận dỗi Lạc Dịch đấy, bèn tức tối nói lẫy: “Không nhắc đến anh ấy nữa, nghĩ đến lại phiền”.
Khương Bằng đổi đề tai, chỉ vào mũi mình: “Thế còn tôi thì sao?”.
“Hả?”
“Em nói trực giác của em đúng, vậy tôi là người xấu hay tốt?”
Chu Dao nhớ đến Lạc Dịch từng hỏi cô, khi đó câu trả lời của cô là: Không giống người tốt, cũng chẳng giống người xấu, cứ như chó điên vậy. Cô ăn ngay nói thật: “Vừa nhìn đã biết ko phải là người tốt, nhưng nhìn kỹ cũng không xấu xa lắm”.
Khương Bằng bị cô chọc cười sang sảng, lại ngoắc tay gọi bartender thêm rượu.
Chu Dao thấy không khí cũng không tệ, dè dặt mà tốt bụng nhắc nhở: “Đại ca Khương, anh đừng làm việc đó nữa, sẽ bị bắt đấy. Với lại, việc đó quá đẫm máu tàn nhẫn, mấy người đấu võ kia cũng có gia đình và người thân mà”.
Nụ cười Khương Bằng vơi đi, nhẹ giọng đáp lại: “Nhưng tôi đâu có bắt buộc ai, họ tự nguyện lên đài vì tiền thưởng mà”.
Chu Dao nhếch môi, biết chừng biết mực, không khuyên nhiều. Dù sao họ chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.
“Nhưng mà cô em à, cảm ơn em đã suy nghĩ cho tôi nhé!” Khương Bằng lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ. “Việc này không làm lâu dài được, tôi cũng suy nghĩ rồi, nếu không dừng lại, sớm muộn gì cũng vào tù”.
Chu Dao uống rượu, nghĩ ngợi rồi trang thủ hỏi: “Đại ca Khương, ông chủ Lạc với anh có thù oán gì thế?”.
“Không phải vừa nãy em bảo không nhắc đến cậu ta sao, nhắc đến liền phiền sao?” Khương Bằng trêu chọc cô.
Chu Dao bĩu môi, bất mãn khẽ lườm anh ta một cái.
“Tôi vốn tưởng cậu ta hại công ty em trai tôi phá sản, hại nó tự sát.”
“Bây giờ không nghĩ vậy nữa hả?”
“Ừ.”
“Tại sao?”
Mắt Khương Bằng chợt loé sáng: “Cũng giống em thôi, trực giác”.
Chu Dao: “...”.
Trên con đường núi trước cửa khách sạn đỗ vài chiếc xe cảnh sát, đám người cầm mã tấu kia lần lượt bị giải xuống núi. Một toán cảnh sát khác thì bắt đầu lấy chứng cứ vag tim kiếm tung tích Yến Lâm.
Lạc Dịch nhặt điện thoại của Yến Lâm từ bụi cỏ, trên đó còn vương vãi tàn thuốc. Anh ấn mở màn hình, có mật mã, liền tiện tay thử nhập ngày sinh của mình, thế mà lại mở được. Lạc Dịch nhướng mày, mở nhật ký cuộc gọi:
Người đàn ông của tôi.
Âu Dương Phán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
