“Không sao.” Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm đám người bị chế ngự, tâm tư không ở nơi này.
“Làm sao mà không...” Chu Dao còn chưa dứt câu, đám tay chân đã trói hết lũ kia lại, ném đến trước mặt Khương Bằng.
Lạc Dịch nhìn lướt qua đám người trên mặt đất, bỗng nói: “Thiếu một tên rồi”.
Lúc Chu Dao dụ ba kẻ rơi xuống hố, tên bị anh chém trúng bả vai không thấy đâu cả. Lạc Dịch cau mày giây lát, đột nhiên giật mình, lập tức chạy đến chỗ Chu Dao và Yến Lâm ẩn núp khi nãy. Bụi cây trống rỗng.
“Chu Dao!” Lạc Dịch quay đầu nhìn cô. “Yến Lâm đâu?”.
Chu Dao hốt hoảng: “Lúc... Lúc em đi ra, cô ta còn ở đó mà”.
Lạc Dịch gọi điện thoại cho Yến Lâm, kết quả, màn hình di động trong bụi cỏ sáng lên, hiển thị tên người gọi là “Người đàn ông của tôi”.
Chu Dao thoáng mím môi, không nói tiếng nào.
Lục Tự hỏi: “Người kia bị bắt đi rồi à?”.
Lạc Dịch ngắt cuộc gọi, quay đầu nhìn Lục Tự: “Chắc vẫn còn ở trong núi. Lập tức gọi người đến kiếm đi. Ngô Minh biết quan hệ của tôi và Yến Lâm. Bây giờ cô ấy đang gặp nguy hiểm”.
“Được, tôi lập tức gọi cho đồng nghiệp.” Lục Tự đi sang một bên gọi điện.
Lạc Dịch đứng yên đấy, màu cau chặt, im lặng rất lâu. Chu Dao đứng bên cạnh nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, trong lòng chợt cảm thấy một nỗi cô đơn lạnh lẽo.
Tuy biết lo lắng của anh là chuyện thường tình, nhưng cô không tài nào giả bộ như không quan tâm được. Tim cô thắt lại từng cơn, đau như lúc nhìn thấy anh chạy như bay ra cửa, Yến Lâm nghe anh la tránh ra liền nhanh chóng né đi; và như lúc anh cúi người bên cửa sổ, Yến Lâm nắn tay anh vậy.
Lục Tự gọi điện xong quay lại, nói đã thông báo cho một cảnh sát chạy đến đây trước. Mặc dù hiện giờ Yến Lâm mất tích nhưng có thể moi tin từ miệng đám người kia.
Lạc Dịch: “Tôi ở lại với anh...”, đang nói thì Chu Dao quay người đi xuống núi, Lạc Dịch gọi cô: “Em định đi đâu?”.
Giọng nói Chu Dao bình thản một cách bất thường: “Về khách sạn”.
“Em đợi một chút, lát cùng đi!”
“Thôi, không thuận đường.” Chu Dao lạnh nhạt từ chối.
Lạc Dịch im lặng một giây rồi tiến về mấy bước nắm lấy cổ tay cô, kéo cô trở lại bên cạnh. Chu Dao ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt bình tĩnh đến bất ngờ. Lạc Dịch lẳng lặng nhìn cô chốc lát, dịu giọng nói: “Anh đưa em về”.
“Anh đang bận, không cần đâu.” Chu Dao gọn gàng tránh khỏi tay anh, quay đầu thấy Khương Bằng để hiện trường lại cho đám anh em, một mình đi xuống núi thì nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Đại ca Khương!”.
Lạc Dịch nghe thấy tiếng gọi của cô, mày khẽ nhăn lại.
“Dẫn em đi với!” Cô ríu rít như chim non chạy đến. “Đường núi tối quá, em hơi sợ”.
“Bom Chìm.”
“Ha ha, tuyệt, đi thôi, uống vài ly.”
Lạc Dịch nhìn hai người kẻ hát người bè, cắn răng nén nhịn: “Chu Dao!”.
Nhưng cô phớt lờ anh, bỏ xuống núi.
“Chu Dao!”
Chu Dao dừng lại, quay đầu nhìn anh, giọng điệu lạnh lẽo: “Cái gì?”.
Lạc Dịch mím môi thật chặt, liếm răng, chậm rãi nói: “Anh gọi em, mà em không ngheà?.
“Nghe thấy chứ!” Chu Dao hất cằm. “Nhưng em không muốn để ý đến anh!”.
Đôi mắt Lạc Dịch sáng quắc trong đêm tối, ánh mắt tạo áp lực cho cô, nhưng lần này vô hiệu. Chu Dao quay đầu rời đi, Lạc Dịch đứng yên tại chỗ, lẳng lặng nhìn chằm chằm bóng lưng cô.
Kết quả, cô đi được vài bước thì dừng lại. Không ngoài dự đoán của anh, anh không cản thì cô sẽ không tiến bước. Trong mắt anh hiện nên nét cười đắc thắng.
Chu Dao quay lại. Lần này, cô không giả bộ điềm nhiên nữa. Cô liếc anh bằng nửa con mắt, tức giận, phẫn nộ. Lạc Dịch cong mối sắp vẽ thành nụ cười, định nói gì đó lain thấy trong biểu cảm của cô thoáng vẻ buồn bã. Đầu óc anh trống rỗng, nhất thời nghẹn lời. Mà nỗi buồn kia thoáng chốc hoá thành căm phẫn.
Chu Dao không khống chế được tâm trạng, lồng ngực lên xuống dồn dập, tức tối nhìn anh tuyên án: “Tên họ Lạc kia! Sau này, không cho phép anh gọi tên tôi. Anh có gọi tôi cũng sẽ bơ anh”.
Nửa giây sau vẫn chưa hết giận, cô còn bổ sung một câu: “Còn nữa, lần sau anh còn tuỳ tiện hôn tôi thì anh chính là ngựa đực, không đúng, là lợn giống mới phải”.
Lạc Dịch: “...”.
“Hôn tôi nữa thì anh chính là lợn giống.” Cô nhấn mạnh lần nữa. Lời nói này như một câu thần chú, vì sau đó, anh không d đến gần cô nữa.
Lục Tự nén cười, mặt đỏ bừng. Còn Khương Bằng thì không hề nể tình, ôm bụng cười phá lên ha hả.
“...”
Lạc Dịch nhăn mặt, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn Chu Dao đăm đăm, không nói lấy một lời. Làm sao anh lại rung động với một con bé đến mắng chửi người cũng chỉ biêtd lôi heo giống ra thôi chứ? Thế nhưng... anh đúng là tức giận thật rồi!
Âm thanh nhạc rock cuộn trào theo từng nhịp sóng. Lạc Dịch lao về phòng, vừa vào cửa đã đột ngột ngừng lại. Đèn phòng vẫn bật nhưng không có một ai, im lìm lặng ngắt. Anh đứng dưới ánh đèn, thở hổn hển dồn dập.
Chu Dao không có ở đây, ga giường có dấu vết lộn xộn; nhưng đối phương không thể nào bắt cóc người trong khoảng thời gian ngắn như thế được. Lẽ nào anh đã tính sai, hoặc là Chu Dao không đợi được, chạy ra ngoài chơi rồi?
Lạc Dịch lấy điện thoại ra định gọi cho Khương Bằng, bỗng phát hiện một thoáng khác thường. Không đúng, đèn không tắt, Chu Dao không rời đi, cô đang ở trong căn phòng này. Mặt thảm loáng qua chiếc bóng, ánh sáng phía sau chợt thay đổi, tiếng nhạc nhỏ đu. Có người lặng lẽ đóng cửa lại. Hắn ta núp sau cánh cửa!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
