Chu Dao đang ở trong phòng...
Yến Lâm rũ mắt lắc lư chiếc ly rỗng trong tay, chiếc lắc vàng hồng* nhẹ nhàng đu đưa trên cổ tay, đôi môi đỏ nhoẻn cong, thoáng mỉm cười: “Lúc nãy anh ở trong phòng chờ cô bé đó à?”.
(*) Vàng hồng là hợp kim của vàng với đồng, có màu hồng đặc trưng, được sử dụng rộng rãi trong ngành trang sức. Vàng hồng rất được ưa chuộng ở Nga ở thế kỷ 19, đôi khi chúng còn được gọi là vàng Nga, và chúng cũng khá hiếm.
Lạc Dịch làm như không nghe thấy, siết chặt nắp chai Vodka, đặt lại lên kệ.
Yến Lâm không hỏi nữa. Cô có lòng tự ái và thủ đoạn của mình, cô không thích giở thói trẻ con truy hỏi đến cùng với đàn ông. Nhưng khi nhớ đến thùng rác chất đầy giấy vệ sinh, gạt tàn cắm đầy đầu lọc trong phòng anh sáng nay, cô bất giác nhíu mày.
Nhưng nghĩ lại... đàn ông mà, độc thân lâu cũng cần phát tiết chứ! Huống chi anh còn vô cùng nam tính. Lúc họ còn quen nhau, người ta còn thả thính tới tấp chứ đừng nói hiện giờ. Đàn bà con gái thi nhau kéo đến, có tìm vui với khách nữ thuê phòng cũng không có gì lạ. Lâu lâu đổi gu vui đùa một chút chứ không phải thật lòng. Dù sao người quen uống cocktail nặng chắc chắn sẽ không thể nào thích sữa tươi.
Mà thật tiếc cho bộ váy đỏ quyến rủ trên người con bé đó, trông chẳng hợp chút nào cả. Thỏ trắng mà học đòi làm cáo ư? Là cáo thật thì Yến Lâm cô và Lạc Dịch vừa nhìn đã tường tận ngay rồi.
Ngón tay Yến Lâm nghịch ly rượu, cười cợt nhận xét: “Cô bé kia không hợp với chiếc váy đỏ, chẳng toát lên được phong thái lẫn khí chất. Em mặc sẽ nổi bật hơn”.
Không ngờ Lạc Dịch trả lời: “Kiểu đó non lắm, không hợp với em đâu”.
“Ý anh là em không non hả?” Yến Lâm không hề giận dỗi, năm ngón tay luồn vào tóc, thân thể mềm mại kêc đến phía trước, nhẹ giọng lả lơi. “Em có non hay không, chỗ nào non, anh biết rõ nhất còn gì?”.
Lạc Dịch thờ ơ nhìn cô, cầm lấy ly trong tay cô bỏ vào bồn, mở vòi nước rửa.
Phía sau vang lên một tiếng “xoẹt”, Yến Lâm châm thuốc, không bỏ qua: “Nếu em không nhìn lầm, cô bé kia là bạn học của La Dự, con của giáo sư gì đó”.
Ban đầu, khi tình cảm mặn nồng, họ đều thân thiết với gia đình hai bên. Lạc Dịch đưa La Dự đi chơi hay khám bác sĩ tâm lý, Yến Lâm đều đi cùng, Yến Lâm chăm đứa bé không cha giúp cô em gái trẻ người non dạ, Lạc Dịch cũng giúp đỡ một tay.
Hai người là cặp bài trùng từ tâm hồn đến thể xác, dù là phương diện nào cũng vô cùng hoà hợp, vậy mà lại chẳng đi đến đâu.
“Trí nhớ của em rất tốt.” Lạc Dịch nói, giây lát lại hỏi thăm. “Đào Đào đi nhà trẻ rồi hả?”.
“Thứ không có bằng chứng rõ ràng thì không đáng tin.” Lạc Dịch hờ hững cầm khăn lau ly, lau khô rồi đặt về chỗ cũ. Anh quay đầu lại nhìn Yến Lâm, vẻ mặt không còn kiên nhẫn. “Yến Lâm, vì sao em đến đây?”.
“Vì anh đấy!” Cô ta cắn môi khẽ cười.
Lạc Dịch cũng bật cười, nhưng đôi mắt lạnh tanh: “Vậy tôi nói thẳng nhé, tôi không còn có hứng thú ngủ với em”.
Yến Lâm bị anh khiêu khích, cười châm chọc: “Ồ, vậy anh có hứng ngủ với ai? Con thỏ trắng kia à?”.
Ánh mắt Lạc Dịch lạnh lùng. Anh dang rộng hai tay chống lên quầy, người hơi ngả về phía trước. Yến Lâm chợt thấy trước mắt tối đi, anh đã áp người xuống, cúi đầu kề đến tai cô ta, hơi thở phả ra khiến một bên người cô ta râm ran, lòng dạ nhộn nhạo.
Anh ngước nhìn về phía cầu thang, dằn giọng: “Tôi ngủ với ai chẳng liên quan quái gì đến em cả”.
Yến Lâm vừa tỉnh táo, ổn định lại thân thể, anh đã đứng thẳng dậy, lạnh nhạt nhìn xuống cô ta, không hề khách khí quay người bỏ đi.
Yến Lâm cũng biết mình lỡ lời, anh khó chịu với kiểu ve vãn chòng ghẹo gọi thì đến đuổi là đi này nhất. Màn ghen tuông của cô còn không đúng lúc, cứ tiếp tục thế này chỉ khiến anh cố chấp hơn nữa mà thôi. Cô ta nhanh chóng rít một hơi thuốc, bình thản nói vào việc chính: “Em đến mời anh xuống núi”.
Lạc Dịch đã đi đến bên quầy liền dừng bước.
“Công ty của em cần một tổ trưởng tổ giám định và giám đốc vật tư. Giá cả tuỳ anh đề xuất.” Làn khói từ từ phả ra từ miệng cô ta. “Dịch, với khả năng của anh, làm công việc hiện giờ không thấy lãng phí sao?”.
“Món hàng bảy mươi triệu mà tôi còn nhìn nhầm, em dám mời tôi sao?”
“Con người luôn có sai sót, em tin tưởng thực lực của anh.”
“Ban đầu, em đâu nói như vây.”
Yến Lâm thoáng sững người. Lúc đó, cô ta cho rằng anh không thể nào trở mình vùng dậy nên quyết đoán chia tay.
Lạc Dịch bỏ đi, khách sạn bộn bề nhiều việc, anh không có tâm trạng tán dóc với Yến Lâm.
Đang vào tuần lễ vàng đông khách, đúng lúc mấy hôm trước có một ban nhạc hát rong đến thuê, xin biểu diễn nhạc Rock tại khu sinh hoạt tập thể, Lạc Dịch đã đồng ý, vừa hay khách sanh cũng có thể kiếm thêm một khoản tiền nước.
Poster do bạn nhạc và nhân viên khách sạn cùng góp công treo ở khách sanh chừng vài ngày, khách trọ đều mong ngóng được xem đêm nhạc Rock and Roll, cũng chính là tối nay đây.
Sau giờ cơm trưa, Ngô Địch và A Mẫn bắt đầu sắp xếp khu sinh hoạt, có khách không ra ngoài chơi mà ở lại giúp đỡ. Ban nhạc gồm có guitar bass và đàn organ, nhưng không có trống. Ban đầu, Lạc Dịch xây khách sạn có trang bị trống, nhưng hiếm khi dùng đến, hôm nay có dịp lấy ra khỏi kho lau sạch rồi đánh thử.
Ban nhạc, nhân viên, khách trọ, cả đám bừng bừng khí thế với công tác chuẩn bị. Lạc Dịch không thấy Chu Dao đâu. Có mấy lần đi ngang qua sân, anh ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ phòng cô. Cửa sổ vẫn mở, rèm cửa khẽ phất phơ trong gió nhưng không có bóng người.
Mãi đến giờ cơm tối, Lạc Dịch đi vào nhà ăn, thấy khách khứa quây quần thành từng bàn đầy ắp thức ăn, mọi người vừa ăn uống vừa cười nói vui vẻ, duy chỉ có mình Chu Dao đơn lẻ, một mình ở chiếc bàn tròn thênh thang trong góc, cúi đầu ăn mì. Váy đỏ cũng đã thay, cô mặc chiếc áo khoác màu xanh quân đội.
Lạc Dịch khẽ hít vào một hơi, đi đến chỗ cô. Trùng hợp là Chu Dao đã ăn xong, lẳng lặng cầm khăn giấy lau miệng, đứng dậy đi ra ngoài. Cô cúi đầu, bước đi rất nhanh như thể trốn chạy, không nhìn bất cứ ai, cũng không nhìn Lạc Dịch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
