Nói xong, Mạnh Dư An mở nắp hộp cơm trên bàn ra, rồi cẩn thận đưa bộ thìa đũa dùng một lần cho Hứa Hạ.
Bên trong hộp là một phần cháo kê vàng óng, khói trắng vẫn còn bốc lên nghi ngút, nóng hổi.
Hứa Hạ vội vàng đón lấy, nét mặt có chút ngượng ngùng: "Cảm ơn cậu nhé, thật sự làm phiền cậu quá." Nghĩ lại mà xem, nhìn bề ngoài cô rõ ràng là lớn tuổi hơn người ta, vậy mà lại để một đứa trẻ phải thức đêm chăm sóc mình thế này.
Vừa dứt lời, hễ nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng "người lạ chớ lại gần" của ông cậu út, Mạnh Dư An lại không nhịn được mà rùng mình một cái. Cậu nào dám khai thật rằng chính ông cậu út của mình mới là người đạp tung cánh cửa đó, nên đành ngậm đắng nuốt cay, tự mình gánh lấy cái "nồi" oan ức này.
Nghe vậy, Hứa Hạ vội vàng xua tay liên tục, khiến cái đầu bù xù như tổ chim của cô cũng lắc lư theo: "Không sao, không sao đâu! Tôi cảm ơn cậu còn không hết ấy chứ. Hóa ra mọi chuyện là vậy, lần này thực sự may mà có cậu!"
Tòa chung cư mà họ đang thuê vốn chẳng phải khu cao cấp gì. Giá thuê thì rẻ bèo, tòa nhà lại xập xệ, cũ nát, đặc biệt là khả năng cách âm cực kỳ tồi tệ. Nửa đêm nửa hôm, Hứa Hạ thậm chí còn thường xuyên phải nghe thấy âm thanh "cãi vã" kịch liệt của đôi vợ chồng phòng bên cạnh. Trước đây, cô luôn cảm thấy vô cùng phiền toái vì vấn đề này. Thế nhưng hiện tại, cô lại thầm cảm thấy may mắn. Đúng là nhờ cái sự cách âm tồi tệ ấy mà cô mới nhặt lại được một cái mạng nhỏ này.
Còn về chuyện cánh cửa bị hỏng ư? So với mạng sống của cô thì đã thấm tháp vào đâu.
"Hóa ra cậu là hàng xóm ở tầng dưới. Chuyện lần này thật sự phải đội ơn cậu rất nhiều. Cậu là sinh viên của Đại học Lâm An sao?"
Khu chung cư này tuy cũ kỹ nhưng lại sở hữu vị trí đắc địa, giao thông vô cùng thuận tiện. Chỉ cần băng qua một con đường là đã tới Đại học Lâm An. Rất nhiều sinh viên của trường không muốn ở ký túc xá nên đã chọn thuê trọ quanh khu vực này. Bản thân Hứa Hạ cũng từng bắt gặp không ít nam thanh nữ tú trạc tuổi Mạnh Dư An ra vào tiểu khu.
Mạnh Dư An khẽ "ừ" một tiếng. Cậu cúi xuống xem đồng hồ, đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, dáng vẻ dường như đang có việc gấp.
"Nếu chị đã tỉnh rồi thì tôi xin phép về trước đây, tối nay tôi còn có tiết học nữa."
"Khoan đã cậu sinh viên, là cậu đã đóng viện phí cho tôi đúng không? Tôi phải gửi lại tiền cho cậu bằng cách nào đây?" Thấy cậu chuẩn bị rời đi, Hứa Hạ vội vàng gọi với theo.
Mạnh Dư An xách chiếc balo để bên cạnh lên, vắt chéo qua vai rồi quay đầu đáp: "Không phải tôi đóng đâu..."
Cậu ngập ngừng giây lát: "Chắc là ông cậu..."
"Mà thôi bỏ đi, chắc cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền đâu, chị không cần phải trả lại đâu." Cậu mím môi, ném lại một câu như vậy rồi sải đôi chân dài, vội vã chạy biến ra khỏi phòng bệnh.
Cùng lúc đó, người "ông cậu út" trong lời kể của Mạnh Dư An là Mạnh Bắc Dã, đã sớm đặt chân đến Cổ đạo Ô Tôn ở Tân Cương. Đây là một trong những tuyến đường đi bộ đường dài trên cao nguyên với trang bị hạng nặng thuộc hàng top đầu trong nước, và lần này đích thân anh là người dẫn đoàn. Anh sở hữu vóc dáng cực kỳ cao lớn. Mái tóc cắt ngắn sắc lẹm được giấu gọn dưới chiếc mũ lưỡi trai, làm tôn lên ngũ quan góc cạnh, sắc sảo như tượng tạc. Bộ quần áo đi phượt màu đen tuyền, bó sát lấy những đường nét cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy sức mạnh bùng nổ của anh. Bóng dáng cao ngất ngưởng ấy đổ một cái bóng mờ nhạt xuống vách núi đá lởm chởm.
Anh phóng tầm mắt nhìn lại hồ Thiên Đường mà đoàn vừa đi ngang qua, dường như có linh cảm điều gì đó.
Chẳng lẽ... đang có ai đó nhắc đến mình sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)