"Này—— cậu vẫn chưa cho tôi biết cậu tên gì mà——"
Thế nhưng, chỉ chớp mắt một cái, Hứa Hạ đã chẳng còn nhìn thấy bóng lưng của thiếu niên kia đâu nữa, và dĩ nhiên cũng chẳng nhận được câu trả lời mà cô mong muốn.
Hứa Hạ mang chút tiếc nuối nhìn ra phía cửa. Thấy người đã đi khuất, cô mới cúi đầu múc một thìa cháo kê vàng óng, đầy vẻ thỏa mãn mà đưa vào miệng. Trong lòng cô bất giác cảm thán một tiếng: "Trên đời này người tốt vẫn còn nhiều lắm... cậu nhóc ấy đúng là Lôi Phong sống mà."
"Ưm—— mùi vị gì thế này?"
Nào ngờ, chỉ vừa mới nuốt xuống một ngụm, Hứa Hạ đã lập tức nhíu chặt mày. Chẳng vì lý do nào khác, mà bởi chỉ qua một ngụm nhỏ, cô đã nếm ra được hạt kê này chứa đầy tạp chất và trọc khí. Dù sao thì cũng đã quen ăn linh mễ (gạo chứa linh khí) suốt mấy trăm năm, nên vị giác của Hứa Hạ đối với đồ ăn thức uống giờ đây đã trở nên vô cùng kén chọn.
Thêm vào đó, không chỉ riêng hạt kê, mà ngay cả chất lượng nước dùng để nấu cháo cũng tệ hại đến mức khó tin, thật sự khiến người ta nuốt không trôi.
Thế nhưng, ngặt nỗi lúc này bụng đang đói cồn cào, cơ thể lại suy nhược trầm trọng, nên dẫu có khó nuốt đến mấy, cô cũng đành nhắm mắt nhắm mũi mà miễn cưỡng ăn cho xong.
"Giường 238, tối nay có người nhà ở lại chăm sóc không?"
"Người nhà..."
Ánh mắt Hứa Hạ thoáng chốc tối sầm lại. Bát cháo kê trên tay lúc này dường như lại càng trở nên đắng chát, khó nuốt hơn bao giờ hết.
"Không có... không có người nhà ở lại chăm sóc."
Giọng nói khàn khàn, nhỏ xíu của cô gái vang lên. Cô y tá dường như đã quá quen thuộc với những trường hợp thế này, nên chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên hay do dự, cứ thế tiếp tục bước sang giường bệnh tiếp theo.
Hứa Hạ cúi gầm mặt, ánh mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay vẫn đang cắm cây kim luồn. Bất chợt, một cảm giác chua xót xộc thẳng lên sống mũi. Những ký ức tưởng chừng như đã bị phong ấn sâu thẳm trong tâm trí nay bỗng ùa về, lướt qua trước mắt cô rõ nét hệt như một cuốn phim quay chậm.
Trong ký ức tuổi thơ, hình ảnh người cha hiện lên thật ấm áp. Ông nhẹ nhàng hái xuống một quả dưa chuột xanh mướt, dùng đôi bàn tay to bè, thô ráp và nứt nẻ chà xát qua lại vài cái để tuốt sạch lớp gai nhọn li ti trên vỏ, rồi mới cẩn thận đưa cho cô. Cô bé Hứa Hạ lúc ấy vui vẻ cười tít mắt, cắn thử một miếng. Dưa chuột vừa giòn rụm lại mọng nước, mang theo hương thơm ngát của tự nhiên ngập tràn khoang miệng. Người cha tuy chẳng nói lời nào, nhưng trên khuôn mặt quanh năm nghiêm nghị, khắc khổ ấy lại thấp thoáng một nụ cười hiền từ.
Khung cảnh ấy chớp mắt đã tan biến, thế nhưng ngay sau đó, Hứa Hạ lại loáng thoáng nghe thấy tiếng cười khúc khích của chính mình đang vang vọng bên tai. Cô vội vã ngoảnh đầu nhìn lại.
Trước mắt cô hiện ra hình ảnh cô bé Hứa Hạ chừng bảy, tám tuổi, trên vai vác một cây sào gỗ dài hơn cả chiều cao của mình, đang chân sáo tung tăng chạy về phía cây du ở đầu làng phía đông. Người mẹ trẻ lúc bấy giờ trên mặt vẫn chưa in hằn những nếp nhăn tháng năm. Bà vừa cất tiếng nhắc nhở "Đi cẩn thận kẻo ngã con!", vừa xách theo chiếc giỏ tre lóc cóc chạy theo sau. Khi hai mẹ con đến dưới gốc cây, người mẹ đón lấy cây sào, dùng chiếc móc sắt buộc ở đầu sào để kéo những cành cây trĩu trịt quả du xuống thấp. Còn đôi bàn tay nhỏ xíu của Hứa Hạ thì đã vội vàng vươn ra, dùng lòng bàn tay non nớt tuốt lấy những chùm quả nặng trĩu. Chẳng mấy chốc, hai mẹ con đã thu hoạch được một giỏ đầy ắp sắc xanh mơn mởn.
"Thích quá đi mất! Về nhà làm bánh ngô trộn quả du ăn thôi..."
Tiếng côn trùng kêu râm ran khắp chốn. Làn gió xuân nhè nhẹ thổi qua, mang theo giọng nói trong trẻo, lanh lảnh của cô bé Hứa Hạ vang vọng đi thật xa.
Chẳng biết từ lúc nào, một giọt nước mắt mặn chát đã lăn dài trên gò má cô.
Nghĩ đến những chuyện đã qua, trong ánh mắt Hứa Hạ dâng lên một niềm ân hận tột cùng. Cô lén đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, cố gắng nuốt ngược nỗi chua xót đang dâng trào vào tận đáy lòng.
Cô tự hỏi, ở kiếp trước, sau khi cô đột ngột ra đi, cha mẹ ở quê nhà đã phải chịu đựng nỗi đau đớn, xót xa đến nhường nào.
Dù trong lòng đang nôn nóng muốn được gặp lại cha mẹ yêu dấu ngay lập tức, nhưng Hứa Hạ thừa hiểu rằng, tình trạng của cô lúc này tuyệt đối không thể để họ biết kẻo lại sinh lo lắng. Tốt nhất là cứ đợi đến khi cơ thể bình phục hoàn toàn rồi mới báo bình an cho họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)