"Khó chịu quá..."
Hứa Hạ có cảm giác hộp sọ của mình như bị ai đó xé toạc ra làm trăm mảnh. Bên trong, mớ não bộ cứ cuộn trào, quay cuồng điên đảo khiến cô váng vất đến mức chỉ chực nôn mửa.
Trong ký ức nhạt nhòa, cô chỉ lờ mờ nhớ lại cảnh tượng con thú cưỡi Kỳ Lân của tiểu sư muội phái Côn Luân đột nhiên phát điên. Con súc sinh ấy không chỉ chạy lung tung phá phách khắp linh bồ, mà còn đả thương hàng loạt đệ tử ngoại môn phụ trách chăm sóc nơi đây. Xui xẻo thay, Hứa Hạ lại chính là một trong những kẻ gánh chịu tai bay vạ gió nặng nề nhất. Cô bị con Kỳ Lân tung một cước đá trúng phóc, cả người lăn vòng vào giữa vườn linh thảo rồi lập tức ngất lịm đi.
Mình... vậy mà vẫn còn sống sao?
Hứa Hạ cố gắng xâu chuỗi lại những chuyện đã xảy ra. Phải dồn hết chút sức tàn lực kiệt, cô mới miễn cưỡng gượng ngồi dậy được. Thế nhưng, khi đôi mắt vẫn còn lờ đờ vừa mở ra, đập vào mắt cô lại là hình ảnh một thiếu niên có vóc dáng cao ráo đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên chiếc ghế cạnh giường.
Thiếu niên nọ trạc chừng mười tám, mười chín tuổi, ăn mặc khá đơn giản với chiếc áo hoodie trắng và quần đùi thể thao. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, xuyên qua mái tóc bồng bềnh rủ xuống vầng trán cậu. Đuôi mắt cậu thon dài, khẽ xếch lên, điểm xuyết hàng mi rợp bóng. Những tia nắng vỡ vụn nhảy nhót trên sống mũi cao thẳng tắp, hắt một tầng bóng mờ nhạt lên góc nghiêng của khuôn mặt. Dẫu cậu đang nhắm nghiền hai mắt, người ta vẫn dễ dàng nhận ra đây là một chàng trai có dung mạo cực kỳ xuất chúng. Chỉ có điều, lúc này đôi lông mày của cậu đang nhíu chặt lại, dường như toát lên vẻ mất kiên nhẫn.
Hứa Hạ còn đang thầm cảm thán trong lòng, không biết vị sư đệ này thuộc ngọn núi nào mà lại có tướng mạo tuấn tú đến vậy, cớ sao trước nay cô chưa từng chạm mặt. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, một ý nghĩ xẹt qua đầu tựa như sét đánh ngang tai khiến cô bất giác nín thở.
Khoan đã, không đúng! Cậu ta vậy mà lại mặc áo hoodie!
"Tôi... tôi đang ở bệnh viện sao?"
Hứa Hạ vẫn ngỡ mình đang chìm trong mộng mị. Suy cho cùng, đã sống ở Tu Tiên giới ròng rã hơn ba trăm năm, từ rất lâu rồi cô chẳng còn mơ thấy những cảnh tượng của kiếp trước nữa.
Mãi cho đến khi những âm thanh ồn ào xung quanh ngày một rõ ràng và dội thẳng vào màng nhĩ, cô mới bàng hoàng bừng tỉnh.
"Đương nhiên là ở bệnh viện rồi, chị đừng bảo là chị tưởng mình vừa xuyên không đấy nhé?"
Mạnh Dư An liếc nhìn Hứa Hạ vẫn đang trong trạng thái ngẩn tò te. Cô gái nằm trên giường bệnh có dáng người hơi mũm mĩm, khuôn mặt tròn trịa cùng đôi mắt có hình dáng rất đẹp. Chỉ tiếc là, có lẽ do thức khuya trong một thời gian dài nên sắc mặt cô vàng vọt, tiều tụy, dưới mắt còn hằn rõ hai quầng thâm đen sì.
Đích thị là bộ mặt tiều tụy của một kẻ làm công ăn lương bị vắt kiệt sức.
Cậu bĩu môi, thu lại ánh mắt rồi đứng dậy vươn vai, vặn vẹo thân hình đã cứng đờ. Phải ngồi gục ở đây suốt cả một đêm, lưng cậu sắp gãy làm đôi đến nơi rồi.
Trong lòng Mạnh Dư An không nhịn được mà thầm oán trách. Tất cả là tại ông cậu út, vứt người ở lại rồi tự mình chuồn trước, hại cậu phải ngồi chầu chực trên ghế suốt đêm, hít mùi thuốc sát trùng đến váng cả đầu.
"Này, cái chị kia, thấy trong người đỡ hơn chút nào chưa?" Thiếu niên nhướng mày hỏi.
Vừa nói, Mạnh Dư An vừa cúi người kéo chiếc bàn ăn nhỏ trên giường bệnh ra, sau đó tiện tay xách luôn hộp cơm đang để bên cạnh tới.
"Bác sĩ bảo chị thức khuya thời gian dài dẫn đến thiếu máu não, từ đó gây ra tình trạng ngất xỉu. Chị cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, ăn uống cho đúng bữa, và nhớ là đừng ăn đồ nhiều dầu mỡ đấy."
"Ngất xỉu sao? Được... tôi biết rồi." Hứa Hạ khẽ trợn tròn đôi mắt, đôi môi vẫn còn nhợt nhạt, trắng bệch.
Đến lúc này, cô mới hoàn toàn vỡ lẽ. Hóa ra, ở kiếp trước, sau khi bị đột tử do thức khuya, cô đã được người ta đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Vậy là cô thực sự đã xuyên không trở về rồi!
Cô vẫn chưa chết!
Nghĩ đến đây, nhịp tim Hứa Hạ bất giác đập nhanh liên hồi. Trong lồng ngực cô lúc này tựa như có một con thú nhỏ đang nhảy nhót loạn xạ, đập thình thịch chỉ chực lao ra ngoài.
Thấy cô vẫn mang vẻ mặt bàng hoàng, thất thần, cả người thu lại thành một cục nhỏ xíu trên chiếc giường bệnh trắng toát lạnh lẽo, Mạnh Dư An bỗng thấy cô cũng có phần đáng thương. Cậu thừa hiểu người vừa dạo một vòng từ quỷ môn quan trở về thì chắc chắn phải sợ hãi đến nhường nào. Nhận ra ban nãy giọng điệu của mình có hơi cứng nhắc, cậu liền dịu giọng xuống, lên tiếng an ủi: "Thôi được rồi, bây giờ chẳng phải chị đã không sao rồi đó ư. Bác sĩ cũng bảo không để lại di chứng gì đâu, sau này tém tém cái việc thức khuya lại là được. Chị ăn chút cháo đi, tôi vừa mua ở nhà ăn dưới lầu đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)