“Chồng ơi, anh về rồi.”
Cô hít hít mũi và đưa ngón tay thon dài chỉ vào Lương Hằng giả nhân giả nghĩa trước mặt: “Anh ta hỏi mượn tiền em, em nói tôi không có tiền mà anh ta cứ dây dưa với em.”
Thẩm Dao đẩy hết trách nhiệm lên người Lương Hằng.
Lương Hằng khó tin nhìn cô, con đàn bà đê tiện này điên rồi sao?
Lương Hằng thấy ánh mắt u ám lạnh lẽo của Kỳ Dạ Thần đang nhìn chằm chằm mình thì sợ đến hồn vía lên mây.
Anh ta vội vàng nói: "Là Thẩm Dao bảo tôi đến, là cô ta chủ động muốn đưa tiền cho tôi."
Mọi người xung quanh nhìn nhau rồi nhanh chóng đưa ra ý kiến của mình:
“Chẳng phải kẻ ngốc sao lại chủ động đưa tiền cho người khác?”
“Tên Lương Hằng này toàn nói dối.”
“Đúng vậy, mặc dù Thẩm Dao không phải là một người phụ nữ đứng đắn nhưng bây giờ đã kết hôn và mang thai rồi tính tình cũng đã ổn định rồi.”
“Trước khi Thẩm Dao kết hôn với A Thần cô ấy đã từng hẹn hò với Lương Hằng, ai biết được hai người có tái hợp không?”
“...”
Lương Hằng thấy vậy mồ hôi lạnh túa ra, chỉ vào Thẩm Dao nói cô nói dối.
Thẩm Dao trợn tròn mắt: “Anh nói tôi nói dối? Rõ ràng là anh đến đây để vay tiền tôi, sao lại nói với người khác là tôi chủ động đưa cho anh?”
Nói rồi cô chậm rãi bước tới lấy ra mấy tờ giấy từ chiếc tủ gỗ hình chữ nhật màu đỏ gạch ở góc tường.
Lương Hằng thấy vậy sắc mặt tái mét xông lên định giật lấy tờ giấy vay nợ trong tay cô để tiêu hủy.
Nhưng bị Kỳ Dạ Thần hung hăng túm lấy cổ áo rồi đá vào hõm đầu gối!
Lương Hằng đau đớn không chịu nổi phát ra tiếng rên rỉ nằm sõng soài trên mặt đất trong tư thế vô cùng khó coi.
Thẩm Dao cảm thấy vô cùng may mắn vì trước đây Lương Hằng sĩ diện nên mỗi lần vay tiền đều viết giấy vay nợ nếu không thì cô thực sự không biết phải làm sao.
Có những tờ giấy vay nợ này thì lời cô nói mới có căn cứ.
Thẩm Dao giơ tờ giấy vay nợ trong tay lên hướng về phía mọi người để biện minh cho mình: “Đây là số tiền Lương Hằng vay tôi trong mấy tháng qua, giấy trắng mực đen ghi rõ ràng.”
Cô vốn đã xinh đẹp vô cùng thêm dáng vẻ yếu đuối khiến không ít người động lòng.
Những người hàng xóm chỉ vào Lương Hằng mắng chửi anh ta.
“Tên Lương Hằng này thật không ra gì! Không phải là cố tình hủy hoại danh tiếng của Thẩm Dao sao?”
“Đúng vậy, tôi còn tưởng Thẩm Dao thực sự ngoại tình chứ! Không ngờ lại gặp phải một kẻ vô lại không muốn trả tiền!”
“Quá đáng sợ, Thẩm Dao còn đang mang thai nếu xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?”
Kỳ Dạ Thần nhìn dáng vẻ khác thường của người phụ nữ mà nhíu mày, vẻ mặt có chút phức tạp.
Hôm nay con đàn bà ngu ngốc này uống nhầm thuốc rồi sao?
Không phải cô rất yêu tên mặt trắng này sao? Anh đã đè Lương Hằng xuống đất mà cô lại không đau lòng à?
Thẩm Dao biết Kỳ Dạ Thần đang nhìn mình nên bình tĩnh ngẩng đầu lên, bề ngoài bình tĩnh như vậy nhưng trong lòng đã sợ đến chết khiếp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



