Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Về 90, Tôi Trở Thành Tiểu Yêu Tinh Của Tên Côn Đồ Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Kỳ Dạ Thần nhíu mày: “Không cần, vừa rồi không phải vì cậu, ông ta cũng nợ tiền lương của anh.”

“Kỳ ca, có điều này không biết có nên nói hay không.”

“Nói đi.”

Lưu Nghị chậm chạp lên tiếng: “Vừa rồi anh đối với chị dâu có phải quá đáng quá rồi không, chị ấy cũng là lo cho anh. Chị ấy đang mang thai, vốn dĩ không thể chịu kích thích, em thấy lúc chị ấy đến mặt mũi đầy mồ hôi, anh còn nói chuyện khó nghe như vậy, đến em cũng không nhịn được nữa.”

Vương Trạng phụ họa theo: “Chị dâu biết anh xảy ra chuyện, liền chạy đến đây.”

Hai người một người một câu.

Kỳ Dạ Thần cười khẩy, khinh bệt nói: “Ly hôn thì ly hôn!”

Không có cô, chẳng lẽ Kỳ Dạ Thần này không sống nổi nữa?

Thẩm Dao tức giận quay về nhà, liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên mặc đồ lao động đứng trước cửa, là mẹ của cô.

Lúc đó nhà nghèo, thà rằng không cho con gái ruột Thẩm Dao – người có thành tích học tập tốt, đi học, cũng phải bỏ tiền cho Thẩm Uyển – đứa con gái có thành tích bét lớp, được đi học.

Khi đọc sách, Thẩm Dao có một cảm giác, ‘Thẩm Dao’ giống như là đứa con nhặt được.

Ánh mắt Thẩm Dao lạnh lùng: “Bọn họ giúp Thẩm Uyển đến chỗ con xin tiền, không cho thì cướp? Vừa hay bị Kỳ Dạ Thần nhìn thấy. Với lại, tại sao con phải đưa tiền cho bọn họ?”

“Cái gì mà của mày của nó? Đó là em trai em gái ruột của mày đấy! Không đưa tiền cho bọn nó tiêu, mày còn muốn đưa cho ai tiêu? Chúng ta mới là người một nhà, mày đối xử tốt với em trai em gái, sau này chúng nó nhất định sẽ đối xử tốt với mày.”

Giọng điệu của mẹ Thẩm tiếp theo không còn gay gắt như trước, dịu dàng hơn rất nhiều: “Chút nữa đưa mẹ một trăm tệ, mẹ mua đồ bọn nó. Sau này để chúng nó hiếu kính với mày!”

Bà ta chẳng thèm nể mặt Thẩm Dao, ngược lại vừa mở miệng đã đòi một trăm tệ.

Phải biết thời buổi này, đi làm công xưởng một ngày chỉ có tám tệ!

Thêm nữa trong nhà chỉ có mỗi Kỳ Dạ Thần đi làm, một trăm tệ đối với bọn họ mà nói, là một khoản tiền rất lớn.

Thẩm Dao bật cười vì tức giận, không cần suy nghĩ liền từ chối: “Không cần đâu, con đã có chồng con rồi, không cần họ phải đối xử tốt với con!”

Nghe vậy, mẹ Thẩm tức giận đến run người, chỉ tay vào cô mắng: “Con gái bất hiếu, mày muốn chọc tức chết tao sao? Sao tao lại sinh ra đứa con như mày chứ, đã đi lấy chồng rồi mà không biết đỡ đần gì cho nhà mẹ đẻ vậy hả?!”

Thẩm Dao nhỏ nhẹ giải thích: “Con, Kỳ Dạ Thần và đứa bé trong bụng mới là một nhà, mẹ với bố là nhà ngoại! Không phải mẹ cũng nói rồi sao, con gái gả đi như bát nước hất đi, đã nói vậy rồi, con cũng đã đi lấy chồng rồi, tự nhiên là không còn liên quan gì đến nhà mẹ nữa."

Nói xong liền mở cửa, sải bước vào nhà.

Cô khó nhọc cúi người nhặt chiếc phích nước trên đất lên, rót cho mình một cốc nước.

Mẹ Thẩm thấy Thẩm Dao không chỉ bắt nạt con trai và cháu gái bảo bối của bà ta, mà còn dám lạnh nhạt với bà ta như vậy. Quả nhiên là đã cứng cánh rồi, nếu không phải có việc cần cầu xin cô! Thật muốn cầm gậy đánh cho cô một trận nên người.

Nghĩ đến mục đích mình đến đây, mẹ Thẩm bình tĩnh lại tâm trạng, cũng đi theo vào nhà.

Mẹ Thẩm đánh giá một vòng trong nhà, thấy trên bàn có sữa bò, đáy mắt lóe lên tia tham lam, chạy vụt tới, vội vàng nhét vào trong túi xách của mình.

Từ sau lần Thẩm Dao nói sữa bò rất ngon, mỗi tối Kỳ Dạ Thần đi làm về đều mua cho cô một hộp.

Thấy vậy, trong lòng Thẩm Dao vô cùng khó chịu: “Đó là Kỳ Dạ Thần mua cho con bồi bổ cơ thể.”

Mej Thẩm không hề vì hộp sữa là mua cho con gái đang mang thai bồi bổ cơ thể mà trả lại, ngược lại còn lớn tiếng mắng: “Cái gì? Bồi bổ cơ thể, tao thấy đưa cho em trai mày bồi bổ mới là quan trọng nhất, con gái con đứa thì có gì mà phải kiêng cữ chứ? Lúc tao mang thai mày, còn phải xuống ruộng làm việc đấy! Nào có được như mày ở nhà cả ngày ăn không ngồi rồi! Không kiếm ra được đồng nào, còn được uống sữa tốt như vậy để bồi bổ! Phí phạm quá thể!”

“Lúc đến đây, tao nghe nói Kỳ Dạ Thần lại gây chuyện rồi, đánh người ta phải nhập viện phải không?”

Vừa nhắc đến đứa con rể hỗn láo này, mẹ Thẩm liền đau đầu. Nếu không phải tại nó, bà ta đã sớm kiếm được hai nghìn tệ tiền thách cưới rồi!

Nhưng mà cũng không sao, hiện tại có người ra giá cao hơn rồi.

Hôm nay bà ta đến đây chính là vì chuyện này!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc