Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Về 90, Tôi Trở Thành Tiểu Yêu Tinh Của Tên Côn Đồ Chương 24: A

Cài Đặt

Chương 24: A

Thẩm Dao không giấu giếm nói: "Vâng."

Mẹ Thẩm ra lệnh: "Cái thằng khốn khiếp đó! Chẳng biết làm gì ngoài gây chuyện! Suốt ngày lêu lổng, chẳng làm được tích sự gì, đợi nó về thì ly hôn ngay!"

Thẩm Dao nhíu mày, định phản bác thì nghe bà ta nói tiếp:

"Con biết ông chủ Hoàng ở đầu trấn mình không? Ông ấy chấm con đấy, chỉ cần con gật đầu đồng ý thì ông ấy sẽ cho nhà mình năm nghìn tệ tiền thách cưới, còn tặng cả tivi nữa. Ông ấy còn hứa cho mấy đứa em con lên thành phố học, môi trường giáo dục ở thành phố rất tốt, hoàn toàn tốt hơn so với cái thị trấn này! Con gái mẹ giỏi thật đấy, đang mang bầu mà vẫn có thể khiến người ta bỏ ra từng ấy tiền để hỏi cưới! Thế chẳng phải hơn cái thằng Kỳ Dạ Thần kia nhiều sao?"

Ánh mắt tham lam của bà ta đảo khắp người Thẩm Dao, cuối cùng dừng lại ở bụng cô: "Cái thai trong bụng con, hoặc là sinh ra rồi ném cho Kỳ Dạ Thần hoặc là để mẹ nuôi! Không thể để cái thứ nghiệt chủng này cản đường thăng tiến của con được."

"Mẹ nuôi sao?"

Thẩm Dao cười khẩy: "Mẹ đi làm thì nuôi cháu mẹ thế nào?"

Kỳ Dạ Thần đứng ở cửa, nghe cuộc đối thoại của hai mẹ con cô, đôi mắt anh sa sầm như đầm nước chết.

Hừ! Sao anh lại nghĩ người phụ nữ ngốc nghếch Thẩm Dao này lại thay đổi chứ?

"Chuyện này..."

Chưa đợi mẹ Thẩm nói hết câu, Thẩm Dao lạnh lùng cắt lời: "Con sẽ không ly hôn với Kỳ Dạ Thần, cũng sẽ không lấy cái ông chủ Hoàng gì đó, càng không vứt bỏ đứa con trong bụng, cho dù Kỳ Dạ Thần có thế nào, cả đời này con cũng theo anh ấy!"

"Cái con bé chết tiệt này! Năm nghìn tệ đấy!" Mẹ Thẩm tức giận nói.

Tận năm nghìn tệ! Còn có cả tivi nữa!

Cả cái thị trấn này có được mấy ai mua nổi tivi đâu!

"Chỉ vì năm nghìn tệ mà mẹ muốn phá hoại gia đình con, gả con cho một lão già hơn bốn mươi tuổi, bắt con nuôi bốn đứa con của ông ta để dọn đường cho hai đứa con trai bảo bối của mẹ sao?"

Bị vạch trần tâm tư, sắc mặt mẹ Thẩm tái nhợt, bà ta vùng đứng dậy, giơ tay định đánh cô.

Nghe thấy tiếng động lạ, Kỳ Dạ Thần lập tức phá cửa xông vào.

Nhưng bà ta nghĩ lại, trên đời này làm gì có chuyện con rể đánh mẹ vợ!

Hơn nữa bà ta chỉ dạy dỗ Thẩm Dao một chút thôi mà.

Nghĩ vậy, bà ta từ từ thu tay lại, nhìn Kỳ Dạ Thần với ánh mắt khinh bỉ như trước: "Ồ, về rồi đấy à? Lúc đánh nhau thì oai lắm mà? Nhà tôi đúng là xui xẻo tám đời mới làm thông gia với nhà cậu!"

Mắt anh đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên, cố kìm nén cơn giận, lạnh lùng nói: "Cút ra ngoài!"

"Cậu..."

"Cút khỏi nhà tôi! Đừng ép tôi phải động tay động chân."

Nhìn dáng vẻ sắp mất kiểm soát của anh, mẹ Thẩm vội vàng cầm túi xách bỏ đi, nhưng chưa được hai bước đã bị anh chặn lại.

Bà ta sợ hãi: "Cậu muốn làm gì?"

"Trả sữa lại đây!"

Đó là sữa anh mua để Thẩm Dao bồi bổ cơ thể, không phải ai cũng có thể uống được!

Mẹ Thẩm tiếc muốn chết, nhưng vẫn phải lấy ra đưa cho anh.

Nhìn anh tính toán chi li từng chai sữa một, bà ta khinh bỉ "Khụ" một tiếng rồi bỏ đi.

Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Thẩm Dao rót cho mình một cốc nước, dường như không quan tâm anh đã nghe được gì.

Kỳ Dạ Thần lúng túng đưa sữa cho cô: "Không uống thì hết hạn mất."

Thẩm Dao: "Không uống."

Kỳ Dạ Thần nghẹn lời, hồi lâu mới chậm rãi nói: "Lần sau nhà đó còn gây sự, em cứ nói cho tôi biết, tôi giúp em giải quyết."

Giọng điệu Thẩm Dao vẫn như cũ: "Không cần."

Kỳ Dạ Thần: "..."

Anh cảm thấy năm phút nói chuyện với cô dài đằng đẵng như năm thế kỷ.

“Anh xin lỗi.”

Lần đầu tiên trong đời phải cúi đầu xin lỗi một người con gái: “Lúc nãy ở bệnh viện là anh nói hơi quá, em đừng giận, giận rồi lại hại thân. Anh hứa sau này sẽ không gây chuyện, không đánh nhau nữa, sẽ ngoan ngoãn kiếm tiền nuôi em và con, em đừng nghe lời mẹ em nữa.”

Cô vẫn không để ý đến anh, chỉ đứng dậy khỏi ghế, bước dài đến giường nằm xuống quay lưng về phía anh, rõ ràng là không muốn nói chuyện.

Anh gãi đầu, cứng họng.

Anh nhìn đồng hồ treo tường, thấy đã đến trưa, anh bèn đi vào bếp.

Anh vốn không biết nấu ăn, chỉ biết làm chín đồ ăn mà thôi.

Nấu ăn xong đi ra, thấy cô vẫn giữ nguyên tư thế cũ, anh bực bội sờ mũi.

Anh thật sự không biết phải làm sao, chỉ có thể lo lắng đi đi lại lại trong phòng.

Anh bỗng phát hiện, ở bên cạnh cô bây giờ còn mệt mỏi hơn cả đi làm một tháng ở ngoài.

Một lần nữa anh hạ mình xuống, hít sâu một hơi, đi đến mép giường kéo tay cô, cẩn thận xoay người cô lại, bắt gặp đôi mắt hạnh không gợn sóng, trong lòng anh khẽ rung động, nhẹ giọng nói: “Ăn cơm thôi.”

“Anh thật sự biết lỗi rồi, đừng ly hôn có được không? Anh không nên nói em như vậy, sau này làm việc nhất định sẽ không bốc đồng nữa! Là anh sai, chỉ cần em đừng giận, em muốn anh làm gì anh cũng cam tâm tình nguyện!” Anh thật lòng nói.

Thấy anh thật lòng nhận lỗi, sắc mặt cô dịu đi rất nhiều, cô thuộc kiểu người cảm thấy đủ rồi thì sẽ xuôi theo, hơn nữa cô cũng không muốn ly hôn.

Nhìn món ăn đen như mực và nồi cháo đã khê trên bàn, cô nhếch mép.

Cái quái gì thế này? Ăn được sao?

Anh giải thích: "Anh không giỏi nấu ăn lắm, hay là chúng ta ra ngoài ăn?"

“Ăn ở nhà đi” Cô bình tĩnh nói.

Nghĩ đến việc cả nhà chỉ còn hai mươi đồng là cô lại đau đầu!

Đừng nói nuôi con, có khi chưa đến một tháng đã hết!

Cô còn định đi bán hàng rong kiếm ít tiền, nhưng bây giờ không có vốn để mua nguyên liệu.

Biết cô đang lo lắng điều gì, anh rầu rĩ nói: “Để anh tìm việc khác, em đừng lo lắng chuyện tiền bạc nữa.”

“Em không lo lắng chuyện tiền bạc, em không muốn con em có một người cha có tiền án, anh có biết anh có tiền án sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con cái như thế nào không? Rất có thể nó sẽ bị bạn bè chế giễu, khinh bỉ.”

Cô nói ra những lời trong lòng: “Lần này coi như bỏ qua, sau này nếu anh còn nói chuyện với em như ở bệnh viện, em sẽ không tha thứ cho anh nữa đâu.”

Anh vội vàng gật đầu đồng ý, sau đó để nuôi gia đình, anh làm ba công việc một ngày.

Để tránh trường hợp ông chủ không trả lương như lần trước, anh chọn toàn bộ là việc làm nhận lương ngay, tối về nhà việc đầu tiên là giao nộp tiền.

Cô lên kế hoạch cho số tiền anh kiếm được, một phần dùng cho chi tiêu vặt, một phần dùng để nuôi con.

Trong vòng một tuần, Lương Hằng cũng đã trả lại một nghìn tệ.

Cầm một nghìn tệ trong tay, lòng cô đã có dự tính, một nửa cất đi phòng khi cần dùng, một nửa dùng dùng để khởi nghiệp.

Cô ở nhà ngày nào cũng vô công rỗi nghề, đều dựa vào một mình anh kiếm tiền cũng không phải cách hay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc